Crossroads

Crossroads

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Crossroads 1986 1080p AMZN WEBRip DDP2 0 x264-QOQ
Crossroads 1986 1080p WEBRip x264-RARBG
Crossroads 1986 WEBRip x264-ION10
د لخوا تبصره bornfreeonekiss
[Netflix] - Phụ đề dịch bởi: Nguyễn Mỹ Linh

تګونه

webrip
web
x264
BRip
1080
په خپور شو: 2019-09-05
ډاونلوډونه: 34
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

CÁC DANH NHÂN NHẠC BLUES

Chỉ cần đứng trước mic và hát hết mình là được.

Chúng tôi sẽ lo phần còn lại. Có đủ đồ nghề cả mà.

Anh chỉ cần chuẩn bị thôi, được chứ, Robert?

Tốt lắm.

Được rồi, bắt đầu thôi.

Robert Johnson. Chuẩn bị.

Máy chạy.

CÁC DANH NHÂN NHẠC BLUES

Nhạc Jazz Cổ điển Toàn thư ROBERT JOHNSON

Tay chơi Nhạc Blues bị bắn trong một cuộc gây lộn, tình nghi bị bắt ở Harlem

NHÀ NGHỈ AN SINH EASTWICK

Chú ý, Sĩ quan McGuire. Đến cổng an ninh phía đông.

Chú ý, Sĩ quan McGuire. Đến cổng an ninh phía đông.

Xin chào, tôi đến thăm Willie Brown.

- Tên anh là gì? - Eugene Martone.

Xin lỗi. Trong khi tôi ở đây, tôi muốn kiểm tra an ninh theo lịch trình.

Lớp thể dục với nhà vật lý trị liệu bắt đầu từ chín giờ sáng...

từ thứ Hai đến thứ Sáu.

Bệnh nhân có thẻ xanh của bác sĩ bắt buộc phải tham gia.

Sĩ quan Anh ninh Larkin, nhận điện thoại của nhân viên ở quầy y tá.

Sĩ quan Anh ninh Larkin, nhận điện thoại của nhân viên ở quầy y tá.

Xin lỗi, Willie nói rằng ông ấy không biết ai tên là Martone cả.

Ông ấy không biết tôi, nhưng nếu tôi có thể...

Ông Brown nói rõ rằng sẽ không gặp ai hết.

Không, chỉ một lát thôi. Tôi phải hỏi...

Tôi đã nói rằng ông Brown không muốn gặp ai hết.

Không thể nào...

Chết tiệt.

Chỉ cần ký vào đây là được.

Chú ý, Sĩ quan MacFarland. Hãy đến phòng an ninh.

Chú ý, Sĩ quan MacFarland...

TÌM NHÂN VIÊN DỌN DẸP BÁN THỜI GIAN

Martone, phải không?

Làm xong thì vào dọn phòng cà phê nhé.

Và mang một túi rác sạch vào văn phòng tôi. Cảm ơn cậu.

Họ nói là do tôi, nhưng tôi có làm gì đâu.

Bệnh án của Hoss thế nào rồi?

Đến giờ cho ông ta 25 miligam memprogromade rồi.

Được rồi.

Gary chơi rất xông pha, anh đã chặn được McGee.

Tim McCarver cùng với Steve Zabriskie và Ralph Kiner,

và đây là chàng đỏm dáng tại sân Shea.

Dù là người hâm mộ của đội Cardinals hay Mets,

ai cũng đều yêu thích trận bóng chày này.

Một cú tạt rất sâu.

Không bắt kịp rồi.

Vượt qua anh ấy và Danny....

Cậu muốn gì thưa Cậu Lao công, tôi không bày bừa gì cả.

- Ông là Willie. - Đó là tên tôi.

Tôi nghe tiếng ông thổi hạc nên ghé qua hỏi thăm.

- Cậu mới làm đây phải không? - Hôm nay là ngày đầu tiên.

Vậy thì xin chào Cậu Lao công. Giờ để tôi yên đi.

Tôi chỉ muốn ông biết lÃ

nếu ông cần bất cứ điều gì, tôi cũng có thể giúp ông.

Cậu có thể đi chỗ khác.

Xin lỗi đã làm phiền. Tôi sẽ quay lại sau vậy, được chứ?

Ông Fulton.

Ông nào cơ?

Ông từng là Fulton Chó Mù từ năm 1939 đến 1968 phải không?

Cậu uống phải cái gì vậy, Sterno à?

Tên ông là Willie Brown, tên thật của Fulton Chó Mù.

Ông dùng cái tên đó cho đến 1938. Sau khi Robert Johnson bạn ông bị giết,

ông đã đến Chicago và đổi tên thành Fulton Chó Mù.

Tôi có đến sáu anh em họ tên là Willie Brown.

Anh chàng làm ở tiệm tạp hóa ngoài đường cũng tên là Willie Brown.

Nếu mà tôi có một xu cho mỗi Willie Brown,

thì tôi đã chẳng ở đây nghe cậu nói linh tinh rồi.

Ông không phải Willie Brown mà Robert nhắc đến

trong "Crossroad Blues"?

Không, chết tiệt. Robert Johnson.

Ông chơi harmonica. Đó là nhạc cụ chính của Willie Brown.

Thật vô lý.

Ở quê tôi, cậu mà không biết thổi hạc,

thì không kiếm được gái đâu.

Không thể nào. Chắc chắn là ông. Chuyện này...

Được rồi, cô Narciso, mời cô.

Chơi hay lắm Eugene.

Nhưng đến một mức độ thôi.

Người ta hầu hết đều tiếp cận nhạc Mozart với sự kính trọng.

Chắc chắn đó không phải thái độ mà cậu có rồi.

Em xin lỗi, em không có ý vô lễ với ai.

Em chỉ đùa thôi.

Cái nào là bật lửa xì gà? Thử một chút...

Mấy thứ máy móc tân tiến quái quỉ này.

Chẳng bao giờ hoạt động.

Sự ngu ngốc của Gramshell.

Một đống rác rưởi.

Ồ, bừa bãi quá.

Magoo. Xin chào, Magoo.

Magoo, anh nghe thấy không?

Chà, lại là Cậu Lao công.

Sao cậu lại hâm mộ một người chơi harmonica đã biến mất từ lâu như vậy?

Tôi đang tìm một bài hát bị lãng quên.

Bị lãng quên? Cậu đang tìm điệu gì?

Nghe nói Robert Johnson đã ghi âm 30 bài hát hồi ở Texas.

Nhưng chỉ có 29 bài. Ông ấy chưa từng thu bài thứ 30.

- Cậu đọc trong sách à? - Đúng vậy.

Tôi nghĩ rằng ông là người cuối cùng biết nó ở đâu.

Chuyện đó không có trong sách.

Sao cậu lại muốn biết mấy chuyện như thế?

Tôi chơi nhạc blues.

Tay chơi nhạc blues.

Cậu à? Cậu đến từ đâu?

Tôi sinh ra ở Long Island, sao?

Long Island. Chà, hay đấy.

Long Island, vùng đất sinh ra những tay chơi nhạc blues.

Ôi trời.

Thôi nào, Willie, đến lúc gặp bác sĩ định kỳ rồi. Đi kiểm tra sức khỏe thôi.

Này, muốn làm lao công thì làm cho đúng cách.

Lau phòng tôi đi, rõ chưa? Dọn dẹp sạch sẽ vào.

Thôi nào, Willie. Đừng có khó tính thế.

Tay chơi blues ở Long Island.

TRƯỜNG JUILLIARD

Cậu nhập học với tư cách sinh viên nhạc cổ điển.

Từ "thần đồng" đã được dùng trong trường hợp này.

Và cậu đã chứng tỏ mình là một trong số đánh ghi-ta giỏi nhất trường.

Cậu Martone, tôi khuyên cậu một điều,

đừng đứng núi này trông núi nọ.

Nhạc cổ điển là dòng nhạc đòi hỏi tính kỷ luật cao.

Nếu cậu cứ đi theo dòng nhạc khác, cậu sẽ lãng phí tài năng đấy.

Nếu cái kia mới là tài năng của em thì sao?

Xuất sắc trong dòng nhạc nguyên thủy là thuộc về văn hóa.

Đó là năng khiếu bẩm sinh.

Cậu được đặc cách tốt nghiệp cấp hai sớm

để theo học nhạc cổ điển.

Tôi khuyên cậu xem lại những ưu tiên của mình.

Chà, xem kìa.

Tay chơi blues nổi tiếng từ Long Island lại quay lại thăm tôi này.

Ông sao rồi, Willie?

- Cậu đến Mississippi bao giờ chưa? - Chưa.

- Thế mà tự nhận là tay chơi blues? - Ông không phải Fulton Chó Mù mà?

Willie, tôi có một thứ có thể ông sẽ thích đấy.

Này, chàng mù, lại đây.

- Cậu tên gì, bốn mắt? - Tên tôi là Willie Brown, thưa ông.

Cậu đứng trên đường một mình làm gì vậy, Willie Brown?

Robert Johnson nói có thể làm giao kèo ở đây.

Giao kèo với ai cơ?

Robert nói là một người tên Legba. Là ông sao?

Không.

Tôi là trợ lý của ông ấy.

Để tôi xem nào. Nói tôi nghe cậu muốn gì đi, Willie Brown.

Tôi có hai đô la.

Chà...

Ở chỗ của Legba, tiền của cậu chẳng mua được cái gì đâu.

Cậu muốn chơi hay như Robert Johnson?

Muốn chơi nhạc như Petie Wheatstraw?

Thế thì chào bỏ linh hồn cậu đi, con trai.

GIAO KÈO

Nào, chàng mù. Kí tên đi.

Mỗi tối thứ bảy hãy đến đây trước 12 giờ,

rồi cậu sẽ được học các điệu blues.

Này, còn chuyện hai đô la đó,

tôi sắp hết xăng rồi.

Hẹn gặp lại ở địa ngục nhé, chàng mù.

Ôi trời, nhìn xem này.

Xem này. Một tâm hồn nhỏ bé đến từ thành phố xa hoa.

Này, Long Island, kể về đồn điền nơi cậu sinh ra đi.

Kể về lúc làm việc trên ruộng trồng đậu của cậu đi.

Cậu sẽ không tha cho tôi với mấy chuyện âm nhạc này phải không?

Đúng.

Được rồi.

Gặp Fulton Chó Mù nào.

Willie Brown chính hiệu, độc nhất vô nhị.

- Cậu tìm thấy rồi đấy. - Thật tuyệt quá.

Tuyệt quá. Tôi đã biết mà. Ông tưởng là...

- Tôi không phải Robert Johnson... - Tất nhiên là không.

Cậu còn không đáng là cái mụn trên mông ngài Robert Johnson quá cố vĩ đại.

Cậu có tài đấy, nhưng những cái khác thì đều không có.

- Cái gì? - Kinh nghiệm.

Cứ ru rú ở nhà để mẹ chăm bẵm thì không bao giờ có được đâu.

- Đâu có. - Thế cậu ở đâu?

Kí túc xá trong trường.

Ồ, kí túc xá.

Chà, khổ cực thật.

Khổ cực thật.

Willie, đợi đã.

Ông có biết bài hát Robert không thu hôm đó là bài nào không?

Tôi đã ở cùng khi ông ấy viết bài đó.

Memphis, mùa hè năm 1936.

- Ông cho tôi nghe được không? - Không.

- Tại sao không? - Sao tôi phải làm thế?

Tôi có thể thu bài đó. Như Clapton đã làm với "Crossroads."

Hay The Rolling Stones với bài "Love in Vain."

Nó sẽ là bước đầu của tôi trong giới nhạc blues. Ta có thể thu âm cùng nhau.

Cậu chỉ là tên da trắng ăn cắp dòng nhạc của bọn tôi.

Không. Willie, ta sẽ mang nó đến cho cả thế giới nghe.

Có những người sẵn sàng đánh đổi mọi thứ vì nó.

- Ông và tôi, chúng ta... - Cậu không xứng. Không kinh nghiệm.

Willie, khi tôi tốt nghiệp Juilliard, tôi sẽ có kinh nghiệm...

-...nhưng bây giờ, tôi... - Tốt nghiệp Julie gì cơ?

- Juilliard, trường dạy nhạc... - Chẳng có trường nào...

...ngoài vùng Delta. Đó là nơi mọi thứ bắt đầu.

Willie, đây là nhạc của Delta. Đây không phải Son House à.

Nghe như phân.

Thôi nào. Chúng ta có thể thu âm ngay ở trong bệnh viện.

Tưởng tượng xem, ta có thể làm gì với bản nhạc đó...

Eugene, đưa tôi ra khỏi đây.

- Cái gì? - Đưa tôi đến Fulton's Point,

quê hương tôi, bên ngoài thành phố Yazoo.

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left