لومړۍ 200 کرښې.
Tên tôi là Alfred Pennyworth. Chuyện kể rằng
Suốt nhiều năm trong lòng thành phố New Gotham
1 trận chiến bí mật diễn ra hằng đêm.
1 trận chiến mà không ai biết đến
1 trận chiến cho chính thành phố giữa Batman và Joker.
Vào đêm nọ, trận chiến cuối cùng diễn ra và Joker thua cuộc.
Sự trả thù của Joker được thực hiện không phải với Batman
mà là với những những người thân của anh.
Helena Kyle không biết rằng cha cô là Batman
cũng như không biết mẹ cô từng là Catwoman.
Và Catwoman trở thành nạn nhân đầu tiên của Joker.
Mẹ? Mẹ, nghe con nói không? Con, Helena đây.
Mẹ, mẹ phải cố lên. Mẹ phải cố. Mẹ phải nghe con này.
Mẹ..
Bắt hắn lại.
Ai đó hãy bắt hắn lại.
Ai đó hãy bắt hắn lại.
Mẹ.
Mẹ ơi.
Cuộc đời của Helena Kyle đã mãi thay đổi từ đêm đó...
thế nhưng sự trả thù của Joker chưa dừng ở đó.
Batman đã đào tạo kha nhiều phụ tá trong suốt nhiều năm.
1 trong số đó là Barbara Gordon, cô tự gọi mình là Batgirl.
Cốc, cốc
Ai gọi đó.
Batgirl đây.
Chỉ còn là quá khứ.
Dinah Lance khi đó chỉ là 1 đứa trẻ, sống cách xa thành phố New Gotham.
Cô ấy đã bị đâm.
Và 1 gã cô gái khác, hắn ta đã bắn cô ấy.
Con đã trông thấy cô ấy. Cô ấy ngã xuống máu chảy đầy sàn nhà...
Suỵt, Dinah. Suỵt.
Chỉ là 1 giấc mơ thôi.
Chúng ta đã nói về chuyện đó.
Bất kể thứ gì con nghĩ con thấy, chỉ là tưởng tượng của con thôi.
Không có gì là thật cả.
Con nghe mẹ chứ, Dinah? Con không thấy gì cả.
- Phải chứ? không, con không thấy gì.
Nhưng Dinah biết rằng những viễn cảnh đó sẽ trở thành tương lai của cô.
Và rồi 7 năm sau, câu chuyện của chúng ta bắt đầu Dinah đến thành phố New Gotham...
...để khám phá giấc mơ và đi theo định mệnh của cô.
Đến hay ở?
Gì cơ?
Cậu đang chạy trốn khỏi thứ gì ? hay đang chạy đến thứ gì?
Tớ không. Ý tớ là, Tớ...
Không sao, nó ổn thôi.
Cậu nên cẩn thận, Đây là 1 thành phố lớn nếu cậu không quen biết ai.
Hey, tớ là Jerry.
- Dinah. - Đó? Giờ cậu quen ai đó rồi.
Đến.
Tớ đang chạy đến.
Hoặc ít nhất là tớ mong vậy.
Có một vài người ở New Gotham mà tớ biết.
Đúng hơn là biết về họ.
Um, nó khá khó giải thích.
Ồ, cậu nghĩ họ vẫn còn ở trong thành phố chứ?
Tớ không thực sự biết họ sao rồi.
Barbara, đúng chứ ?
Vâng.
Cố vấn học tập mới , phải không nhỉ?
Vâng. Wade Brixton. Chúng ta đã gặp nhau trong buổi hướng dẫn.
Tôi chưa bao giờ thực sự tìm hiểu về Shakespeare. Hamlet, Romeo và Juliet.
Ý tôi là, ông ấy là 1 người đầy lãng mạn, nhưng những người tình thì luôn chết.
Thật không phải ý hay để kết thúc hẹn hò.
Uh, có lẽ anh nên thử hài kịch.
Mọi người loanh quanh trong hóa trang và nhầm lẫn nhau
để rồi tìm ra nhau sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
- Nghe ổn chứ? - Rõ ràng.
Tôi là người yêu thích kết có hậu.
Tôi, uh... Tôi có thể giới thiệu anh vài vở kịch Tôi cá là anh sẽ thích chúng.
- Điều đó thật tốt - Yeah, được thôi.
Chúng ta có thể nói về nó khi uống cà phê không?
Cùng với tôi.
- 2 chúng ta? - Ah. Uh.
- Anh đang muốn hẹn hò với tôi ư? - Nếu tôi nói đúng thì sao?
Um, điều đó khiến cô đi chứ?
- Có thể. - Vậy xem như là có.
Cà phê, bữa tối, tùy cô gọi.
Wow, điều đó thật tốt.
Xin lỗi.
Wade, tôi phải đi giờ.
Tôi xin lỗi. Um, đây là 1 tình trạng khẩn cấp.
-Mọi thứ ổn chứ? - Yeah. Yeah, không có gì đặc biệt.
Chỉ là vài thứ tôi cần phải chăm lo bây giờ.
Ok, tuyệt. Cô sẽ kể tôi điều đó sau chứ.
Dĩ nhiên rồi.
Ok.
Huntress, Oracle đây. Cô nghe rõ chứ?
Cậu lại offline rồi hả?
Chúa ơi, đúng thật là cậu.
Đây là bộ đàm, không phải máy nghe nhạc.
Huntress. Huntress.
Chị Quinn : Cô đã đến đây được 3 tháng rồi, Helena.
Cô hầu như không nói 1 lời nào cả
Liệu pháp trò chuyện hoạt động tốt hơn khi cô thực sự nói.
Tòa án gửi tôi đến đây để kiểm soát cơn giận, phải chứ?
Xem xét việc kiểm soát.
Tôi được chữa rồi.
Cô đúng là thiên tài.
Cô đã tông 2 xe ô tô, húc bay 1 biển báo dừng, nghiền nát 1 vòi cứu hỏa
- Tôi rất vội. - Đánh hạ 1 nhân viên bảo vệ.
Tôi đã đẩy hắn ra khỏi lối đi của tôi.
- Thực sự tôi chưa động vào hắn . - Và tại sao cô lại vội thế.
Tôi không biết, tôi có vài việc phải làm.
Tôi hiểu rằng bất cứ chuyện gì đều có vể khẩn cấp với cô.
Không, cô không hiểu đâu.
Cô không biết tôi. Cô không biết gì về tôi cả.
Hãy làm cho xong và ra khỏi đây.
Tôi biết rằng ngày này 7 năm trước, cô đã chứng kiến mẹ mình chết.
Và vài tháng sau, Barbara Gordon trở thành người giám hộ của cô.
Cha cô không được nhắc đến.
Bởi vì lúc đó, tôi không biết ông ấy là ai.
Nhưng giờ cô biết?
Bruce Wayne là cha tôi.
Cha cô là người giàu nhất nước...
... và cô chuyển đến ở với 1 giáo viên?
Chính xác là cha tôi không biết .
Ông ấy không biết ông ấy có con.
Đó là nói giảm nói tránh rồi .
Có vẻ mối quan hệ cha con cô khá mâu thuẫn.
Mối quan hệ nào?
Ông ta không hề nuôi tuôi, mẹ tôi nuôi.
Tôi nhớ bà ấy.
Bà ấy...
Bà ấy khá vui tính...
...điên rồ và nguy hiểm và...
Chỉ trong 1 khoảnh khắc, bà ấy đã ra đi.
Đó là khi mọi thứ thay đổi.
Tôi đã thay đổi.
Thành gì?
Thành 1 người tôi không có ý định trở thành.
Đây là địa chỉ.
- Tớ sẽ gặp cậu tối nay? - Ok.
Tạm biệt.
Ở đây chắc sẽ khá là khác.
- Mình biết mà. -Không, không.
Không.
Không!
Đừng di chuyển. Hãy nằm yên.
Cô đừng để chúng bắt tôi.
- Đừng để chúng bắt tôi. - Ai đang cố bắt ông?
- Thôi nào. -Tôi không biết bên dưới là gì
Bên dưới...
..Phượng Hoàng.
Tôi không thể miêu tả rõ ông ta được, Tôi không bao giờ có một cái nhìn tốt về khuôn mặt của ông ta.
- Vậy cô nói là hắn ta không đẩy nạn nhân. - Không, ông ta không ở gần ông kia.
- Nhưng... - Nhưng gì?
Cô, cô đã thấy gì , phải không?
Yeah.
- Cô ấy thấy 1 gã ngồi ở trên băng ghế. - Thôi nào, Mac.
Nghe này.
Nếu cô nhớ ra điều gì, ý tôi là bất kể điều gì
...cô có thể gọi tôi bằng số này, được chứ?
Ok.
Good night.
Gì? Đừng bắt đầu.
Bắt đầu gì?
"Có gì đó lấp ló trong đêm"
Dĩ nhiên là không.
Đây chỉ là 1 gã bình thường nổi điên
ném thân mình ra giữa 1 phương tiện đang di chuyển.
- Ồ, nó hoàn toàn bình thường. - Có phải đó là mỉa mai?
Bởi vì cậu biết tôi là một người khá nhạy cảm đấy.
Thực sự , Reese, cậu phải ra khỏi cái vùng The Twilight ngay.
Mọi người bắt đầu bàn tán rồi đó.
McNally, cậu nghe cùng câu chuyện với tớ.
Cậu thấy những điều tương tự chúng ta không thể bắt đầu giải thích.
Lũ kì quái. Những kẻ lập dị. Truyền thuyết thành thị.
Truyền thuyết chỉ là sự thật một vài thế hệ sau đó.
Thôi nào, McNally. Cậu đang sợ cái gì?
Bị nhìn thấy cùng cậu, bị nhét vào thùng các tông, tôi có cả danh sách những chuyện đó.
Có điều gì đó đang xảy ra ở thành phố này sau khi đêm xuống.
Tôi sẽ tìm ra nó là gì.
Tớ gọi cậu suốt cả tiếng đồng hồ . Cậu ở đâu vậy hả?
Cái phòng khám tâm lý, nhớ chứ?
Tớ bị phạt do phá hoại của công trong lúc đuổi theo gã xấu của cậu.
Cậu lẽ ra nên đi vòng của cái vòi cứu hỏa.
Cậu không bao giờ thấy điều đó phiền à?
Chúng ta dành tất cả thời gian để cứu lấy thành phố..
đập lũ trùm sỏ và siêu tội phạm, cho điều gì?
Tốn thời gian, không có lương, không ghi nhận và ăn vé phạt?
Đó là đặc điểm của việc có danh tính bí mật, nhớ chứ.
Tớ cần cậu tối nay. Có thêm 1 án mạng nữa.
- 1 vụ tử nữa - 1 án mạng. Kể cả khi
nạn nhân có tiền sử tâm thần. Không có lý do nào cho là tự tử.
Xin lỗi. Xin lỗi.
Tớ đang nói với cậu rằng, có gì đó không ổn ở đây.
- Tớ có thể cảm thấy vậy. - Giác quan nhện của cậu bảo vậy ư?
Ngừng làm xàm và uống đi
- Cậu có thể lắng nghe 1 tý được không? - Tớ vẫn để ý mà.
Tớ đang tập trung vào lý do tại sao chúng ta làm điều đó, tại sao chúng ta phải bận tâm về nó.
Chúng ta làm điều này vì đó là chúng ta.
Ca của tớ kết thúc rồi.
Giờ thì đi sút vào vài cái mông nào.
Hey, baby, muốn đi chơi không?
Muốn đi chơi không, anh yêu?
Cậu dọa tớ đấy.
- Um, Tớ nghĩ cậu là, cậu biết đấy... - Nguy hiểm?
Um, ờ, đây là 1 chỗ khá lạ để tổ chức tiệc.
1 điều phải học về New Gotham, Dinah:
No comments yet. Be the first to leave one.