لومړۍ 141 کرښې.
Ý chí được kế thừa,
làn sóng cuồn cuộn của thời gian, cùng ước mơ cháy bỏng.
Ấy là những điều không gì ngăn cản được.
Chừng nào con người còn nỗ lực tìm kiếm câu trả lời cho tự do,
thì những điều ấy sẽ luôn trường tồn, bất diệt!
Này! Tôi thấy ngọn núi bí ẩn rồi!
Cái gì?
Mây che kín rồi không thấy đỉnh núi!
Thì ra đây là Hồng Tuyến!
Không thể nào!
Biển đang chảy ngược lên núi thật kìa!
Bong bóng Cao su!
Chúng ta thành công rồi!
Hoan hô!
Giờ thì bọn mình đang bay cao hơn cả mây!
Lên được đỉnh rồi!
Hú dè!
Bây giờ chỉ việc đi xuống thôi!
Đây là vùng biển tuyệt nhất thế giới!
Đại Hải Trình!
"Phòng tuyến Đầu tiên? Cá voi Khổng lồ Laboon Xuất hiện!"
Đã quá đi mất!
Có ai mới nghe tiếng gì không?
Hả? Anh nói gì?
Không ai nghe gì lạ ạ?
Chắc tiếng gió ấy mà?
Ở đây hẳn là nhiều địa mạo bất thường lắm!
Cái gì thế?
Nami! Tôi thấy phía trước có núi!
Núi? Không thể nào!
Nhưng có núi thật mà!
Kệ đi! Tiến lên!
Sau khi băng qua được Mũi Đôi phía trước, không có gì ngoài biển nữa!
Hử?
Tía má ơi!
Không phải núi!
Mà là bức tường đen!
Không, không phải!
Chứ là gì?
Một con cá voi!
Làm sao đây?
Đánh nó hả?
Đồ ngốc! Ai mà đánh nổi con to xác đó!
Nhưng đường bị chặn rồi!
Làm sao đây?
Chờ đã!
Nếu nhìn gần mà trông nó như bức tường,
thì mắt nó đâu?
Đúng rồi! Có khả năng nó không nhận ra chúng ta ở đây!
Nhưng không làm gì là va vào nó đó!
Này! Ta có thể xuyên qua lối bên trái!
Trái! Quẹo trái gấp!
Nhưng bánh lái gãy rồi!
Làm gì đi! Để tôi giúp một tay!
Đúng rồi! Tôi có kế này!
Luffy…? Này, cậu làm gì đấy?
Không được! Thuyền không rẽ!
Khỉ thật!
Đừng bỏ cuộc!
Thế là hết sao…?
Đạn pháo?
Tốt! Dừng chưa ta?
Chúng ta tiêu đời rồi…
Sắp chết rồi sao…
Ghế đặc biệt của mình…!
Ra khỏi đây thôi, trước khi quá muộn!
Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Nó không thấy quả pháo vì cơ thể lớn quá à?
Hay tại chậm thôi?
Ai biết! Chuồn lẹ đi!
Tai tôi đau quá!
Chèo! Chèo đi!
Phải tránh xa khỏi nó!
Luffy…?
Mày! Mày làm gì cái ghế đặc biệt của tao hả?
Đồ ngốc!
Thấy sao hả? Nhào vô, đồ khốn!
Im đi, thằng ngu này!
Cái gì?
- Luffy! - Luffy!
Mình không chết đâu!
Làm sao đây?
Mọi người bị ăn thịt rồi…
Này! Nhả họ ra! Trả họ lại cho tao!
Nhả ra ngay! Tao bảo là trả họ đây!
Mày…! Đồ khốn!
Mày tính lặn hả? Dừng mau!
Này! Tao kêu mày dừng mà!
Đợi đã! Trả bạn tao lại đây!
Này! Tao đã bảo dừng lại!
Bọn tao sẽ đi du ngoạn cùng nhau! Họ là bạn bè quý giá của tao!
Trả họ lại đây!
Các cậu nghĩ sao…?
Nghĩ sao à…?
Nghĩ gì giờ…?
Làm sao mà…
Tôi tin chắc là chúng ta vừa bị con cá voi nuốt chửng…
Đây là mơ sao?
Ừ, chắc hẳn là mơ rồi.
Thế thì sao lại có một hòn đảo và ngôi nhà ở đây?
Chắc là ảo ảnh rồi.
Thế con này là…
Vua Mực Khổng Lồ!
Xem ra, ít nhất cũng có ai đó ở đây.
Hy vọng là người thật…
Đủ lắm rồi, cho tôi về đi.
Luffy cũng biến đâu mất rồi. Chúng ta sẽ ra sao đây?
Nhắc mới nhớ, Luffy đâu?
Cái gì thế này?
Sao trong cá voi lại có cửa và lối đi?
Một con tàu…
Chúng ta có nên bắn đại bác vào đảo đó không?
Không, đợi đã…
Có ai đó đang bước ra…
- Một bông hoa! - Hoa?
Không có gì đâu, hóa ra là người.
Ông ta là ai vậy?
Ông lão đó hạ Vua Mực Khổng Lồ chỉ trong một đòn…
Ông ấy chỉ đi câu cá, hay là làm vậy để cứu chúng ta…?
Nói gì đi chứ, lão khốn này!
Nếu ông muốn đánh nhau thì chấp ông luôn! Đồ khốn!
Bọn tôi có đại bác đó!
Đừng làm vậy, không là có đứa chết đấy.
Ông nói ai chết hả?
- Ta chứ ai. - Ông á?
- Lão này… - Nè, bình tĩnh đi.
Lão ấy giỡn mặt chúng ta. Quỷ tha ma bắt…
Này, lão gì ơi. Cho chúng tôi biết đây là đâu, và ông là ai với.
Khi hỏi ai đó một câu,
chẳng phải xưng tên trước mới là phép lịch sự sao?
Hả? À, cũng đúng. Xin lỗi.
- Tên tôi là Zoro… - Tên ta là Crocus.
ta là người gác hải đăng của Mũi Đôi.
Năm nay ta 71 tuổi, cung Song Tử.
- Tôi chém lão ta nha? - Thôi, bình tĩnh!
Các cậu hỏi đây là đâu à?
Sao các cậu dám khua môi múa mép
trong khi xâm phạm khu nghỉ dưỡng tư nhân của ta?
Đây có phải bụng chuột đâu mà vô duyên thế?
Vậy là chúng ta bị cá voi nuốt thật…
Nhưng chỗ này là trong bụng cá voi thật sao?
No comments yet. Be the first to leave one.