لومړۍ 200 کرښې.
SẢN PHẨM VIỆT HÓA CỦA BMV.Team
CÔ DÂU CHẠY TRỐN 2
Nếu hai ta ly hôn trong hòa bình! Chúng ta sẽ trở nên giàu có.
Em có thể mua cả Trung Quốc.
- Cả hoàng cung lẫn Thượng Hải. - Im đi, làm việc nào.
Hôm nay để em lái.
Anh nghĩ trong đó có gì? Thuốc phiện? Súng? Pằng pằng!
Im đi, nhìn đường lái xe.
Em sẽ tìm chồng mới.
Em là người có tiền.
Hứ, em muốn đi vệ sinh.
Câm mồm và tập trung lái xe đi.
Chạy!
Bagga, gượm đã.
Bagga, gượm đã.
Anh bạn, đây đâu phải Pakistan!
Nhìn sự phát triển hưng thịnh ở đây mà xem.
Nhìn kìa...
Hình như chúng ta bị đưa tới Nhật Bản luôn rồi.
Trung Quốc.
Chào mừng tới Trung Quốc.
TRƯỚC ĐÓ
Anh Guddu.
- Xe tới rồi. - Tới rồi hả?
Nhanh lên Happy.
Nếu không chúng ta sẽ tắc đường ở Delhi đó.
- Em xong rồi, đi thôi. - Anh thấy rồi.
Vali xanh hẳn là nhồi toàn thức ăn và những thứ lặt vặt khác!
Không cần xía vào việc của em.
Anh biết họ nấu cả rắn cho chúng ta ăn mà.
Sao anh lại đồng ý tham gia show ở Trung Quốc chứ?
Ở đó còn ai biết tiếng Ấn Độ nữa không?
Họ lịch sự mời cả anh cùng vợ mà.
Ranjeet còn nói các chương trình rất hấp dẫn.
Ừ phải rồi, show nào của anh chả hấp dẫn.
Tại sao em cứ một mực muốn anh tới show của Harnam?
Hôm đó trời mưa.
Em biết anh có 80000 người theo dõi trên facebook mà.
Trong số đó có cả bạn anh mà.
Người anh em, cửa vào của hãng Hàng không Trung Quốc nằm ở nhà ga T3 Delhi.
Đừng có tới nhầm Hàn Quốc đó.
Đồ ngốc.
Cổng ciếc gì, nhìn người là nhận ra thôi mà.
Anh Guddu, cẩn tắc vô áy náy.
Lần trước đỗ nhầm xe tải.
Anh không nhớ chúng ta đã gặp phải chuyện gì sao?
Chị dâu biết không, họ thiêu cháy luôn xe tải của bố em.
Vì không có lái xe nào ngốc như cậu.
Mới sáng ngày đã nói điều gở.
Điều gở.
Nhớ trông nhà cẩn thận.
- Được rồi, tạm biệt. - Tạm biệt.
Tạm biệt.
Nhớ mua điện thoại tự sướng cho em đó.
Nghe nói mặt hàng đó ở Trung Quốc bán rẻ lắm.
Cút!
Lạnh thật.
Phải ra khỏi đây trước đã.
Ờ, có thể sẽ có điều hòa.
Lối này.
Happy... anh sẽ quay lại ngay.
- Gì nữa? - Anh sẽ quay lại...
Harpreet Kaur.
Không có Gurdeep Singh?
Không có Gurdeep Singh!
Harpreet Kaur.
Không Gurdeep Singh?
Ai là Gurdeep Singh?
Harpreet Kaur.
Không có Gurdeep Singh?
Giờ anh im lặng hay muốn ăn đấm nào.
Ối trời.
Nhìn ngôn ngữ này sao chúng ta hiểu được cơ chứ?
Anh đùa thôi.
Hẳn là ở đây chứ.
Hẳn là phải bằng tiếng Anh chứ?
Ở đâu đó... ở đây...
Đó! Đó! Đó!
Ê đồ ngốc.
Sao lại giơ bảng ngược thế?
Cầm lại thế này.
Còn nữa, không phải đánh vần là P R O F.
Guddu đánh vần là G U D D U.
Guddu. Happy.
- A lô - Gurleen à, Happy đây.
- Chị hạ cánh an toàn rồi ạ? - Ừ, đừng lo lắng cho chị.
Đừng cho bố biết số này là được.
Tất nhiên ạ.
Nếu chú hỏi số chị thì em phải nói sao ạ?
Thực ra, chú đã nghĩ thoáng hơn rồi.
Làm ơn quản giùm đi Gurleen.
Chỉ vài ngày thôi.
Được rồi, chị đừng lo.
Giờ em phải ra khỏi nhà.
Chị nói chuyện với chú nha.
Chú ơi, là chị Happy.
Happy.
A lô.
Chào bố.
Bố có khỏe không?
Bố thì có việc gì chứ.
Ổn vô cùng.
Con chỉ cần chăm sóc bản thân thôi.
Đừng lo cho bố.
Hãy làm việc chăm chỉ và tạo nên tên tuổi.
Này, nói chuyện với Gurleen đi.
Chúa phù hộ con.
Em đây chị nói tiếp đi.
Ginny, bố chưa bao giờ hỏi chị ở đâu.
Em biết.
Chú ấy xúc động, thế nên em cầm lại điện thoại.
Khi tìm thấy tên khốn đó, chị nhớ thay em báo thù.
Chị hứa.
Tạm biệt.
Xin lỗi.
Mất bao lâu nữa mới tới trường đại học.
Cảm ơn, cảm ơn!
Không không, mất bao lâu để tới đó?
Cảm ơn, cảm ơn!
Ý tôi là mất bao lâu mới tới trường đại học?
Cảm ơn, cảm ơn!
Ngu ngốc!
Nơi này tuyệt quá.
Chào mừng!
Chào mừng!
Chào mừng!
Gì vậy?
Làm đại theo đi.
Có ai nghe thấy không?
Sao lại nhốt tôi ở đây thế?
Này!
Anh nói tiếng Trung?
Tiếng Anh?
Thấy không.
Này quý ông, có hiểu lầm gì rồi.
Sao lại bắt tôi tới đây?
Chồng cô đâu Happy?
Cái gì? Chồng nào?
Chồng gì chứ?
Có vẻ anh biết tiếng Ấn, chúng ta giải thích một chút đi.
Tôi là Harpreet.
Gì đó?
Đừng chĩa lung tung, đặt nó xuống.
Tôi là Harpreet Kaur.
Và tôi không có chồng!
Mau trả hộ chiếu và vali rồi đưa tôi ra khỏi đây.
Harpreet Kaur, Happy!
Hai sáu tuổi, sống ở Amritsar, Ấn Độ
Nhập cảnh vào Trung Quốc.
Trên chiếc CA890 của hãng Air China.
Làm gì có hiểu lầm nào chứ Happy.
Chúng tôi mời Guddu chồng cô đến đây để hát.
Guddu?
Guddu là ai?
Cặp vợ chồng già đó đưa mình đi đâu vậy?
Anh biết hát gì cho họ nghe đây?
Đây là văn hóa của họ Guddu.
Có thể là một cách chào đón khách.
Chỉ cần tiếp tục đi thôi.
Xin chào!
Tên tôi là Shen.
Là phiên dịch viên của hai người.
Anh là gì cơ?
Phiên dịch viên.
Người phiên dịch.
Chuyển đổi ngôn ngữ?
- Phiên dịch. - Hiểu rồi...
Vậy thì anh "Translator", sân khấu ở chỗ nào thế?
Sân khấu?
Sân khấu ở bên ngoài.
Mời đi lối này.
Lối này.
Theo ông ấy là được.
Guddu sẽ không hát, bởi chúng tôi cũng không quản lý công ty sự kiện.
Chúng tôi giữ Guddu ở đây làm con tin.
Để cô giúp chúng tôi làm một số việc ở Lahore.
Cô có bạn ở Lahore.
Là Bilal Ahmed và Javed Ahmed.
Năm ngoái Javed Ahmed đến đây tham quan.
Anh ta hứa với một công ty sẽ giúp họ có được dự án nhà máy thủy điện ở Lahore.
Nhưng năm nay, khi anh ta lên nắm quyền.
Đã lập tức hủy bỏ thỏa thuận.
Cô sẽ đến nhà anh ta như mọi khi.
Thuyết phục Bilal Ahmed giao dự án cho công ty kia.
Đổi lại cô và Guddu đều sống.
Anh bị phê lá đu đủ à?
Thứ nhất, tôi không phải Happy mà anh cần tìm.
Và nếu đó là tôi thật, thì cái kế hoạch của anh ngu hết sức.
Anh không bắt cóc bố hoặc con trai anh ta.
Mà lại đi bắt cóc một người bạn bình thường.
Xong bắt cô ta làm giúp cậu việc kia.
Anh là tội phạm thật hay là nghề tay trái thế?
Chúng tôi có ngu đâu mà động tới gia đình chính trị.
Chỉ cần nói xem Guddu ở đâu?
Trời ạ đừng có nhắc tới Guddu nữa.
Tôi chả biết Guddu nào hết.
Tôi là Happy! Harpreet Kaur.
Tôi dạy nghề làm vườn.
Đừng nói tới Lahore, tôi chưa bao giờ đặt chân ra khỏi Ludhiana.
Anh đang tìm Guddu đúng không?
No comments yet. Be the first to leave one.