Pierwsze 200 wierszy.
Coi nào.
John?
Anh yêu, có chuyện gì vậy?
Hey!
-Hey, anh đang làm cái quái gì thế? Anh nghĩ là gì?
-Xe của tôi mà. -Đó không phải là điều mà ngân hàng nói.
-Coi nào, đó là xe của tôi mà. Yeah, thanh toán hóa đơn của anh đi.
Hey!
Chuyện gì vậy mẹ?
Anh xin lỗi. Anh đã nói chuyện với ngân hàng. Họ hứa rằng sẽ làm việc với anh.
-John, đó là 2 tháng trước rồi. Anh biết.
Nhưng chúng ta đã hạ xuống còn 1 tháng tiền thuê.
Cả cái xe hay cái nhà, nên anh nghĩ...
-Anh nghĩ. -Vậy em muốn anh làm cái gì?
Em muốn họ ném chúng ta ra ngoài sao?
Anh giảm xuống còn 20 giờ tại nhà máy. Họ đang chuyển tất cả các công việc đến Mexico.
-Em muốn anh làm gì? -John, xe của em đã biến mất.
Anh biết. Em không thấy anh đang cố gắng để tìm công việc khác sao.
Vậy anh muốn em nói điều gì? Nó tốt sao?
Được thôi, nó tốt.
Cái xe vẫn là của chúng ta.
Anh chỉ phải chờ đợt kiểm tra tiếp theo của anh. Trong hai tuần, chúng ta sẽ ổn thôi.
Mikey!
Yeah! Ronnie Coleman. Hai năm vô địch Mr.Olympia.
-Yeah! Grr! -Ha, ha.
-Ngồi xuống con yêu. Ăn sáng đi. -Con đang ăn mà
-Bánh rán đâu phải là bữa sáng. Nó là bữa sáng mà.
-Đây là bữa sáng điều độ. -Đây chưa phải là bữa sáng điều độ.
Bố gọi Bắc Mỹ là gì?
Đủ rồi.
Ta sẽ không đến trường học cho đến khi con ăn xong bữa sáng, vì vậy ăn đi. Cả hai người.
Con không thể tin lũ khốn đó lấy xe của chúng ta.
-Mẹ có thể tin nổi không? -Không, mẹ không thể
Vậy chúng ta sẽ làm gì?
Bố sẽ làm cái gì đó, phải không?
Bố biết con sẽ làm gì không?
Con sẽ trở lên to lớn và hung dữ, và đá đít ai đó.
-Cẩn thận cách nói chuyện của con đó. -Vâng.
Con xem quá nhiều chương trình đấu vật rồi đó.
Không phải đấu vật mà là tập thể hình. Nó khác nhau mà bố.
Đi lấy sách vở đi. Con sẽ bị muộn giờ học mất.
Mike. Pow.
Nhanh lên con yêu.
Anh đưa em đến chỗ làm được không?
Được rồi, con có cái này.
Tiếp đi.
-Ha, ha, tiếp đi, tiếp đi. - Đài phát thanh.
Củ cải. -Không phải. Đó là...
...Đài phát thanh.
Cái gậy hơi đỏ.
Đó là “đài phát thanh”.
Đài phát thanh, okay.
Cái đó hay đấy. Con lừa được bố rồi. Uh....
Uh....
Điều độ.
Hun--?
Điều độ.
-100 đô-la? -Ha-ha-ha.
Không. Chúng ta đã nói về nó sáng nay.
Điều độ.
-Huh-in--? -Điều độ.
-Điều độ. -Ah, lừa được con rồi, đúng không?
-Vâng. -Mẹ nó?
-Mẹ thì sao? -Oh, không.
-Coi nào. Không, anh sẽ cười em.
-Coi nào, mẹ nó. -Em không thích.
Được rồi, cái gì đó trên xe, cái gì đó trên xe.
-Yeah, con sẽ không cười đâu. Anh sẽ không cười đâu.
Thôi mà, mẹ.
-Được rồi. -Nhưng anh không được biết em nói gì.
Nói tên nó nhưng không để anh biết em nói gì.
Bảng tốc độ.
Cái gì? Em nói cái gì?
-Em vừa nói...? -Em nói...
...bảng tốc độ.
Đoán đi.
Gì vậy?
-Xin chào, có ai đến bắt người phụ nữ này đi, làm ơn. -Sao, nó không hay đúng không? Ha-ha-ha.
Thôi mà, thôi mà, em yêu.
-Anh sẽ vật ngón cái với em. -Ha-ha-ha.
-Được thôi, ha, ha. Một, Hai, Ba.
-Một, Hai, Ba. Mẹ đã thắng. Ding, ding. Em thắng rồi.
Em là nữ hoàng đấy.
-Được rồi, con có cái này. Bố có cái này cho con đây.
Con sẽ đến trường.
Lấy đồ ăn trưa của con đi.
Bố, con có 46 đô-la Con tiết kiệm từ tiền tiêu vặt của con.
-Nếu bố cần bố có thể lấy. -Vậy sao?
Chúng ta là một gia đình. Phải gắn bó với nhau chứ, đúng không?
Đúng vậy.
Nhưng con đã kiếm được số tiền ấy, vì vậy con hãy giữ lại, okay?
-Vâng. Gặp lại bố sau. -Được rồi.
-Tạm biệt, Mike. -Không phải tạm biệt. Con ghét tạm biệt.
Bố nhớ không? “Gặp lại bố sau”.
Được rồi, gặp lại con sau. Mike.
Flex Wheeler, nặng 275 pound, 2% mỡ cơ thể.
-Yeah. -Yeah.
Yeah, baby.
John, anh có lấy đá mài của tôi không?
-Cái gì? -Đá mài của tôi.
-Anh lấy đá mài của tôi? -Tôi lấy đúng không?
Anh lấy à? -Ừ
Không, nó không ở trong tủ khóa của tôi, đá mài của tôi cơ.
Anh có muốn dùng của tôi không?
Chỉ có hai người biết mật mã để mở tủ khóa của tôi thôi John.
-Đó là thợ mài của tôi và anh biết điều đó mà. -Ha-ha-ha.
John. John.
-Tôi đi hút thuốc đây. -Được rồi.
Có chuyện gì với cái cà vạt thế, có ai chết à?
Anh thích nó à? Đó là cái cà vạt mà tôi sẽ đeo trong đám tang của tôi...
-...nếu tôi không thể kiếm được việc làm tại Otisville. -Việc gì? Chả có việc gì làm đâu.
-Tôi đã xem tin rao vặt rồi. Họ đang tuyển người. -Quên chuyện đó đi.
-Tôi phải đi. -Yeah, sao?
Denise sẽ giết tôi mất. Họ đã kéo xe của cô ấy đi sáng nay.
-Oh, boy. -Ouch.
-Anh có muốn tôi đi cùng anh không? Đi nào.
50--50 cent.
Thật là phí thời giờ.
Bốn trăm người cho một việc làm. Một việc làm. Tha cho tôi đi.
Tôi đảm bảo, một ai đó Đã đóng công việc này lại.
Tại sao họ lại viết giấy nếu họ không tuyển người, Jimmy?
Nó cứ lòng vòng vậy đó. Nghe lời tôi, họ sẽ nói như thế này:
"Chúng tôi sẽ giữ đơn xin việc của anh vào hồ sơ." Hoặc sẽ họ bảo anh rằng anh đang bị quá sức.
Bằng cách nào đó, họ sẽ vứt anh ra ngoài.
Archibald.
-Yes. -John.
Tôi đã làm việc với máy móc hạng nặng trong 15 năm.
Tôi thật sự cần công việc này. Ý tôi là, bất cứ gì anh muốn tôi đều có thể làm được.
Tôi hiểu.
Tôi có thể bắt đầu luôn hôm nay, anh biết đấy, nếu anh cần tôi.
Vâng, sơ yếu lý lịch của anh rất là ấn tượng. Anh chắc chắn đã có kinh nghiệm.
Frankly, anh có thể đang bị quá sức.
Chúng tôi sẽ giữ đơn xin việc của anh vào hồ sơ.
[CONGREGATlON SlNGING "JESUS LOVES ME"]
Bố ơi. Trận đấu sẽ bắt đầu trong 15 phút nữa. Chúng ta sẽ muộn mất.
Psst. Psst!
-Hạ nó đi, con yêu. Hạ nó đi. -Cố lên.
Cố lên con yêu. Đến hàng rào. Đến hàng rào.
Cố lên, Tommy.
-Cố lên, Tommy. Whoo! -Tiến lên, Tommy.
Bóng tốt.
Được rồi, Tommy. Whoo-whoo!
Go, Mikey. Go!
-Mikey, cố lên con yêu. -Hey, baby.
Tiến lên con trai.
Okay, hay lắm, hay lắm.
Hạ nó đi. Hạ nó đi.
Tập trung vào trái bóng đi con trai.
Cố lên con yêu. Hạ nó cho mẹ đi.
Cố lên, Mikey. Cố lên, Mikey.
Cố lên, Mikey. Đúng rồi đó.
Cố lên, Mikey.
-Đánh trúng bóng. -Cái gì?
-Đừng lo gì cả con trai. -Ông có bị mù không?
-Cúi đầu xuống! -Tôi ghét thằng giao bóng này. Nó bao nhiêu tuổi vậy?
-Chắc là 12 tuổi. -12 cái mông anh. Nhìn nó xem.
Nó như ông râu lớn giữa sân.
Tiến lên, Mikey. Vì mẹ của con.
Nâng khuỷu tay của con lên, con trai. Nâng khuỷu tay lên.
Cố lên, con yêu. Cố lên!
-An toàn. -An toàn?
Hòa cho người chạy.
Yeah! Tiến lên. Tiến lên.
Chạy, chạy, chạy!
Con làm được mà. Cẩn thận, cố lên!
Mike?
Mikey. Mikey?
-Michael? -Mikey.
-Mikey, con yêu. -Ai đó gọi xe cứu thương.
Mikey, Mikey.
-Michael. Ai đó gọi xe cứu thương đi.
-Lên trên xe! Ôi, chúa ơi.
Mở cửa, Jimmy. Coi nào, nhanh lên. Đi thôi.
Đỡ con đi. Đưa con cho em.
Đưa con cho em. Mikey?
Mikey. Đi đi!
Làm ơn giúp chúng tôi. Ai đó làm ơn giúp chúng tôi với.
MAGUlRE: Được rồi, có chuyện gì vậy? -Thằng bé không thở nữa.
Được rồi, đi với tôi.
Thằng bé đang chơi một trận bóng chày, đang chạy ở hiệp hai.
Tôi không biết chuyện gì xảy ra nữa.
Tôi cần bác sĩ đến đây ngay.
Ôi, chúa ơi. -Mikey? Mikey?
-Chuyện gì vậy? MAGUlRE: Ngã quỵ khi chơi bóng chày.
Cho thằng bé oxygen. Cháu mở mắt ra.
-Thằng bé sẽ ổn chứ? Coi nào, tỉnh dậy đi.
Chuyện này đã từng xảy ra trước đây chưa? -Chưa.
-Có bị dị ứng cái gì không? -Không.
Có dùng thuốc không? -Không. Không.
-Có bị dị ứng với thuốc không? -Không, nó bình thường.
-Thằng bé ngã xuống. Gan của cháu bé bị phình rộng ra.
-Lật qua chỗ tôi. Thằng bé sẽ ổn thôi, phải không?
Nhịp tim là 150. Pulse ox, 78%. BP, 68/34.
-Có chuyện gì xảy ra với thằng bé vậy? -Phiền chị đi với tôi có được không?
-Có những thủ tục chúng ta cần phải xử lý. -Thủ tục?
Chúng tôi sẽ nhận con trai của bà.
Bà chỉ cần điền vào đơn.
Con trai của bà có thể cần truyền máu. Chúng tôi sẽ cần phải kiểm tra nhóm máu của ông bà.
-Mikey, mẹ sẽ quay lại ngay, con yêu. Đợi một chút.
Tên của ông, Mr. Archibald? -Uh, John.
No comments yet. Be the first to leave one.