Pierwsze 200 wierszy.
Bài hát: Tại sao bỗng nhiên lại ra thế này Thể hiện: Trương Tâm
Tại sao bỗng nhiên lại thành ra thế này
Chỉ bởi lúc sinh ra đã cất tiếng khóc
Ta vượt qua hoang mang, vượt qua rực rỡ
Bước lùi lại rồi lại chạy về phía trước
Tại sao bỗng nhiên lại thành ra thế này
Lúc mưa rơi, mặt trời bỗng ló rạng
Ông trời đem cho mỗi người 1 đôi cánh
Vậy thì ta có thể an tâm nói dối rồi
Tại sao bỗng nhiên lại thành ra thế này
Bị ông trời nuông chiều đến tận mây xanh
Tại sao bỗng nhiên lại thành ra thế này
Đem vận may mấy đời đều xài sạch sẽ
Yêu thì yêu, tan thì tan
Nhưng đừng quên đi sợi tình này
Ông trời thật là tốt với ngươi
Tất cả đều trút hết lên đầu ta
Đúng cũng được, sai cũng xong
Ngươi cũng giống như bọn chúng thôi
Ngươi nấp bên ngoài thế giới
Vui vẻ nô đùa
Yêu thì yêu, tan thì tan
Chỉ là hơi có một chút lưu luyến
Cho ta một lý do đi
Để ngày hôm qua quay trở lại
Đúng cũng được, sai cũng xong
Ngươi cũng giống như bọn chúng
Ngươi nấp bên ngoài thế giới
Ta đợi ngươi đến tận lúc bình minh
Tập 1
Sử gia đời sau ghi chép rằng, Khang Hy sáu lần xuống Giang Nam
Chủ yếu là để thị sát đê sông Hoàng Hà
Nhưng vì sao trước đó y không tới Giang Nam
Vi Tiểu Bảo vừa thất tung, năm ấy đã đi Giang Nam
Thị sát sông Hoàng Hà, vì sao lại phải tới Hàng Châu
Vì sao mỗi lần lại ở lại Dương Châu rất lâu
Lại tại làm sao mỗi lần lại phái đội đội ngự tiền thị vệ
Đến các kỹ viện, sòng bạc
Quán trà, quán rượu ở Dương Châu để hỏi thăm Vi Tiểu Bảo
Hỏi thăm không được thì buồn bực không vui
Dương Châu - Những năm đầu đời Khang Hy Ngày hôm nay ở tại vườn đào
Có đủ các thứ đồ tế lễ ô ngưu bạch mã
Ba người cắt máu đốt hương làm lễ
Đồng thanh đọc Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi
Tuy là anh em không cùng họ nhưng xin
Cùng nhau ra sức cứu khốn phò nguy
Báo đáp triều đình, hết lòng vì dân chúng
Không mong cùng ngày cùng tháng cùng năm sinh
Nhưng mong được chết cùng năm cùng tháng cùng ngày
Hoàng thiên hậu thổ, chứng giám lòng này
Bội nghĩa vong ân, trời tru đất diệt
Thề xong, liền bái Huyền Đức làm huynh trưởng
Quan Vũ là thứ, Trương Phi làm đệ
Cùng nhau thiết rượu, tham dự ước chừng có hơn ba trăm dũng sĩ
Ở trong vườn đào sảng khoái uống rượu
Đoạn này chính là đào viên tam kết nghĩa
Lưu Quan Trương hào kiệt kết giao khắp thiên hạ, mỹ danh dương tứ hải
Đến đây, ba vị anh hùng hảo hán kết nghĩa vườn đào
Hay, hay, kể rất hay
Hay, Lưu Bị này là người có tâm cơ
Lại là mày hả cái thằng ranh con
May dậy cho ta, đi mau, đi mau
Thằng ranh con này nghe hết cả truyện rồi, mau cút ra ngoài cho ta
Đừng để để tao nhìn thấy mày nữa nghe chưa, đi đi đi
Mau cút đi, cút
Thằng ranh con, muốn nghe sách thì đem bạc tới, cút đi
Lần sao bắt được ngươi không tha nữa đâu
Chết thật rồi à
Đừng làm bậy
- Thằng ranh con mày dám đá vào mặt ông à - Đi
Bắt lấy hắn, bắt lấy hắn
Xuống này
Là ngươi phải không
Là mày ngáng tao phải không
Cái thằng hề con này
- Là ngươi à - Là lão tử
Ngươi
Là lão tử là lão tử đi
Nào, ăn kẹo, ăn kẹo
Này, là ai, là ai, tới đây
Việc này là ai làm hả
Có giỏi thì tới đây
Ngươi qua đây
Hạ thủ sau lưng không coi là anh hùng hảo hán
Tới đây, tới đây
Sợ rồi à, có giỏi thì tới đây
Ai yà, ngươi có giỏi thì chúng ta đánh tay đôi
Nào nào, sợ rồi à
Tới đây, sợ rồi à
Một lũ phế vật
Không làm gì được ta nữa rồi phải không
Tiểu Bảo
Tiểu Bảo, ngươi lại vừa đi náo loạn ở đâu vậy
Phải, náo loạn ở đâu vậy
Son đâu rồi
Mua son à, có chuyện này sao
Phải, son đâu rồi
Cô xem ta bận thế này, để chốc sẽ nữa đi mua
Ngươi không cầm tiền của ta đi đánh bạc rồi đấy chứ
Sao có thể làm thế được, tỷ tỷ của ta
Ta sao dám cầm tiền của cô đi dánh bạc được chứ
Về trước đã, yên tâm đi, chút nữa quay lại sẽ mua cho cô
Tiểu Bảo à, cái miệng này của ngươi đúng là ngọt quá đấy
Diễn tồi quá, diễn tồi quá
Ây yo, cậu nhóc này đúng là có thần khí
Yo yo yo, thế đạo đúng là thay đổi rồi
Cậu nhóc nhỏ thế này cũng qua đây chơi đĩ rồi
Lại đây, lại đây, ngươi quản nổi ta không
Lệ Xuân Viện là nơi ta ở
Thằng nhóc này, chả trách
Nào nào nào, chơi vui vẻ nhé
Xuân Hoa tỷ
Xuân Hoa tỷ
Xuân Hoa tỷ
Sờ một cái...
ca ca yêu...
Xuân Hoa tỷ đâu?
Tiểu Bảo, mẹ ngươi đang tiếp khách đấy
Ngươi đừng có vào phá đám nghe chưa
Sờ hai cái, ca ca yêu...
Đừng hát nữa
Cái tiểu khúc này lão tử nghe chán rồi
Hát bài khác đi
Tôi hát, tôi sẽ hát bài khác
Chỉ biết hát mỗi bài Thập Bát Mô này
Ngươi định chọc giận lão tử hả?
Xem ta xử lý ngươi thế nào?
Đại gia, xin ông tha cho tôi
Lão khốn nạn, cút ra ngoài cho ta
Ngươi dám bắt nạt mẹ ta, đánh chết ngươi này
Đánh chết ngươi này, ngươi là tên tiểu tử thối tha
- Đánh chết con rùa đen nhà ngươi này - Thằng nhỏ khốn khiếp
Con rùa đen dám ức hiếp mẹ ta
- Ta đá chết ngươi - Thằng nhỏ khốn khiếp
- Ta đánh chết ngươi, ta đánh - Ngươi là thằng nhỏ khốn khiếp
Mẹ, mẹ
Mẹ
Mẹ, mẹ còn đau không
Con đánh cho thằng khốn đó chạy rồi
Đau cái đầu mày ý
Thằng nhỏ khốn khiếp
Mày cướp kế sinh nhai của mẹ già
Mày ăn gì, mặc gì
Nhưng, nhưng hắn ăn hiếp người ta
Tiểu Bảo à, bị người ta ức hiếp một chút thì có đáng kể gì
Hắn có thể cho chúng ta ngân lượng, bây giờ thì hay rồi
Mẹ chịu đòn oan rồi, tiền cũng chẳng có
Mày ăn gì đây hả
Lại đánh rồi à, thật đúng là
Thất tỷ, Xuân Hoa tỷ lại đánh con rồi
Bà nói xem, làm nghề như chúng ta như thế có được không
Sao có thể đem con theo được chứ
Bà quan tâm cô ấy như thế
Đúng là không còn gì để nói nữa rồi
Mấy năm nay cũng đủ khó cho Xuân Hoa rồi
Cũng không biết là vị khách phong lưu nào
Đã để lại cái thằng tiểu tạp chủng này đây
Phải
Nghiệp chướng, nghiệp chướng
Mẹ không có khách rồi, khiến mẹ không kiếm sống được
Chúng ta sống thế nào đây, sống thế nào đây
Không có cái ăn, thất tỷ đến lúc đó lại chửi mẹ
Con cẩn thận, thằng nhóc khốn khiếp
Con đứng lại cho mẹ
- Còn chạy à, con chạy nhanh lên - Tha mạng, tha mạng
- Tha mạng - Mày chạy à thằng ranh con
Nghiệp chướng từ kiếp trước
Cái thằng ranh con này đến tìm Xuân Hoa đòi nợ đây mà
Ngoan, Tiểu Bảo, con ngoan của mẹ, Tiểu Bảo ngoan
Mẹ nói với con này
Chốc nữa đến sau nhà bếp tìm đồ ăn
Không được ăn vụng ở trong phòng này nghe chưa
Con nghe thấy chưa hả
Nếu như con dám ăn vụng đồ trong phòng này của mẹ
Thì con cẩn thận với mẹ đấy
Mẹ ăn gian, mẹ ăn gian
Tránh ra, tránh ra, tránh ra
Đúng là ngon thật, ngon ngon ngon
Tránh ra, tránh ra
Lục soát kỹ cho ta
Tránh ra, tránh ra, ko ai được ra khỏi đây
Mau gọi bà chủ của các ngươi ra đây, ra đây
Ta đoán xem là ai nào
Thì ra là Sử Quân Gia tới à
Nếu như đổi là người khác
Làm gì mà được phô trương thế này
- Phải đó, phải đó - Các cô nương, tiếp khách
Miễn đi
Vâng
Ta hỏi bà
Hôm nay có phải có một vị khách đến Lệ Xuân Viện của các người
Người này râu mọc lởm chởm, mặt mày hung dữ
Bị thương ở chân
Các cô nương của chúng tôi không kiếm tiền
Cũng không thể tìm cái gã bị thương đó được
Chúng tôi có ăn gan báo cũng không dám
Phải, phải, thất tỷ nói phải lắm
Chúng tôi nào dám, đúng vậy
Tránh ra, tránh ra
Vị đại gia ở trên lầu
No comments yet. Be the first to leave one.