Pierwsze 200 wierszy.
Trong tập trước của "Lách Luật"...
Đó có phải...
- Anh tìm thấy nó ở đây vào tuần trước. - Nếu điều cậu đang nói là sự thật...
và cậu không hề biết gì về khẩu súng cũng như Philip...
thì cậu và Catherine cần luật sư riêng.
Chúng tôi hết Bourbon rồi. Uống tạm Scotch đi.
Bao giờ thì cậu ta mới đi?
Mãi tôi mới dỗ được nó.
Cô không nhớ, phải không?
- Nhớ gì chứ? - Đã có một đứa bé.
- Tôi là Rose. - Annalise.
Cô đã nói "Christophe." Cô biết mẹ em.
Vậy hãy nói cho em những gì cô biết đi. Mẹ kiếp, hãy nói cho em đi!
Ra ngoài ngay.
Cậu định mặc kệ số thứ tự của khách hàng à?
Chính xác. Thế nên tôi mới sắp xếp theo họ.
Đợi đã, tôi tưởng chúng ta sẽ sắp xếp theo năm chứ?
Không, chúng ta sẽ sắp xếp theo bảng chữ cái.
Cả hai cô cậu đều sai bét rồi.
Chào buổi sáng, giáo sư Keating. Bụng cô sao rồi?
Cậu không có quyền hỏi câu đó đâu.
Tôi đã bảo là người thực hiện các danh mục
sẽ giám sát việc sắp xếp giấy tờ rồi cơ mà.
- Người đó là ai? - Là tôi.
Tôi nghĩ chúng ta nên sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái
rồi đánh số khách hàng dựa theo ngày.
Từ giờ trở đi, cứ hỏi cô Winterbottom nếu các cô cậu thấy thắc mắc.
Rõ ràng là có mỗi cô ấy nghe tôi nói.
Đồng tâm hiệp lực ghê.
Sam?
Anh đang làm gì thế?
Anh làm dây mỡ ra áo.
Chẳng bệnh nhân nào thích một bác sĩ tâm lí nhếch nhác cả.
Em đói không?
- Ugh. Không được. - Lại nữa à?
Em nghĩ nó ngỏm rồi và cơ thể em đang cố báo cho em.
Thằng bé vẫn khỏe mạnh đấy.
Và thằng bé chỉ muốn chúng ta biết được thằng bé sắp ra thôi mà.
- Sao thế? - Em phải quay lại Ohio.
Thứ Tư em đi và sáng thứ Năm em sẽ về luôn.
Thứ Tư còn phải đi siêu âm mà.
- Em dời ngày rồi. - Annie.
Em dời ngày sớm hơn mà. Là ngày mai đấy.
Thấy chưa? Em cũng quan tâm mà.
Đừng lấy luật sư nhé con.
Miệng vết thương sắp lành rồi. Cũng không có dấu hiệu nhiễm trùng.
Đừng nói là cô sẽ bắt tôi đi làm đấy nhé.
Tôi cứ tưởng cô muốn được quay lại làm việc chứ.
Nằm trên giường thích hơn.
Cô dành hết thời gian ra để ngủ hả?
Không nên sao?
Tất nhiên là có. Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra...
Không đâu, chỉ là tôi bị khó ngủ thôi.
Sắp tới kì thi rồi nên tôi khá căng thẳng.
- Cậu ngủ bao nhiêu tiếng mỗi ngày? - Khoảng 2, 3 tiếng.
Vậy chắc ban ngày khó mà làm việc được.
Phải, vậy nên tôi mới tới đây.
Nói thật thì tôi nghĩ ngợi nhiều quá.
Tôi sẽ ổn thôi mà.
Tôi biết, nhưng tôi sẽ không làm tròn trách nhiệm
nếu không khuyên cô đi gặp ai đó.
Tôi không tới vì cái đó đâu.
Cậu tới đây để lấy thuốc ngủ, tôi biết.
Tiếc là đây không phải trạm phát thuốc.
Nhưng tôi là sinh viên Luật năm nhất, và tôi không có thời gian để...
Cậu không có thời gian để trị liệu.
Lúc còn học Y tôi cũng nói vậy.
Tôi trị liệu đủ rồi.
Vậy cô đã có số điện thoại của ai đó...
phòng khi cần người nói chuyện cùng?
Anh ấy chết rồi.
Chưa kể hôm nay tôi phải tới Tòa án nữa.
Đừng lo. Tôi sẽ ngủ đủ giấc.
Tôi không thể cho cậu thuốc rồi đường ai nấy đi được.
Vậy tôi nói chuyện với ai đó cấp cao hơn được không?
Tôi là bác sĩ nội trú...
vậy có nghĩa là ý kiến của tôi mới quan trọng.
Thôi được.
- Tôi sẽ đi vậy. - Cậu này.
Lỡ tôi có tự tử thì cũng đừng thấy có lỗi nhé.
Tôi ước gì cậu chưa từng nói câu đó.
Tôi xin lỗi. Tôi mệt quá. Tôi không cố tình nói vậy đâu.
Tôi biết. Nhưng giờ tôi không để cậu đi được.
Lại nữa à?
Bọn anh đang học và quyết định nên làm một ly.
- Một hay 10? - Anh vẫn ổn mà.
Nhưng cậu ta... Cậu ta cần người nói chuyện cùng.
Đó là cái gối ôm yêu thích của em.
Oh! Đừng chạm vào!
Dậy ăn sáng đi. Đói không?
Yeah.
Cậu sao rồi?
Cậu biết đấy, tôi chỉ đang tận hưởng buổi sáng...
với hai anh chàng tôi yêu quí nhất quả đất thôi ấy mà.
Cậu biết tôi muốn trả lời gì không?
Oh.
Thôi nào.
Cái thằng này.
Cô ấy có bảo bọn em tới không?
Đây là vụ đầu tiên từ khi cô ấy quay lại mà. Tất nhiên là cô ấy muốn các cô cậu tới rồi.
Vậy có nghĩa là không.
Đừng lo. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Cô mà nói vậy thì càng không.
- Wes đâu? - Tôi không biết.
- Lúc tôi gọi cậu ta không nghe máy. - Cậu không tới nhà cậu ấy sao?
Không. Lúc đó muộn rồi...
và tôi không muốn bỏ lỡ màn đấu đá nhau.
Thấy chưa? Không phải chỉ mỗi tôi nghĩ là cô ấy ghét chúng ta.
Cô ấy không ghét ai cả.
Ngay cả Laurel sao? Cô ấy nên ghét mới phải.
Đủ rồi. Lúc cô ấy đến thì ra vẻ ngoan ngoãn chút coi.
Mà đừng có ngoan quá. Cô ấy ghét thế lắm.
Cô ấy tới rồi.
- Cô ấy ghét chúng ta. - Tốt.
Cảm giác chung.
- Sao chúng lại tới đây? - Chúng tới để giúp mà.
Đằng nào hắn ta chẳng nhận tội. Giúp đỡ cái gì nữa?
- Cô tới rồi. - Tất nhiên.
Tôi biết. Chỉ là... Cô phải chịu một cú khá nặng đấy chứ.
Hẳn là người đó muốn cô phải chịu đau đớn lắm
mới bắn phát đó.
Cậu biết hay nhỉ.
Tất cả đứng dậy!
Mời ngồi.
Đây là phiên điều trần thú tội của Jason Murray...
bị cáo buộc với tội giết người cấp độ 2 vì đã sát hại Tyler Robinson.
Tôi được biết rằng bên công tố và bào chữa...
đã có thỏa thuận.
Và bà cần phải từ chối thỏa thuận này, thưa Quý tòa.
Tên tôi là Joyce Robinson...
và bị cáo đã bắn và giết chết con trai tôi, Tyler.
Và với tư cách là mẹ của nạn nhân...
tôi có quyền được tham gia quyết định chuyện này.
Tôi xin lỗi, cô Robinson, nhưng đây không phải cái chợ để thích nói gì thì nói.
Tôi đã cố nói với công tố viên Leigh...
và cả cô Keating về mong muốn của tôi...
nhưng không ai thèm nghe tôi cả!
Thưa Quý tòa, cô Robinson...
muốn có một phiên tòa Phục hồi Công lý.
- Phục hồi Công lý là cái gì? - Tôi đã báo cho cô ấy rằng phiên tòa này...
không thể được xem xét trong một vụ giết người.
Công tố viên nói đúng đấy, cô Robinson.
Phục hồi Công lý chỉ dành cho những vụ...
với những cáo buộc ít nghiêm trọng hơn.
Tại sao chứ? Nếu gia đình nạn nhân...
muốn cho bị cáo...
- một lựa chọn khác... - Một lựa chọn khác sao?
Thưa Quý tòa, thân chủ của tôi đã đồng ý
chịu một án phạt khá lâu rồi. 15 năm.
và sẽ thật không công bằng nếu giờ gia đình nạn nhân...
muốn can thiệp vào quá trình.
Nếu tôi muốn Jason được hưởng một án phạt ngắn hơn thì sao?
Đây hiển nhiên là âm mưu...
lừa thân chủ tôi từ chối thỏa thuận này.
Chưa kể tới việc một án phạt ngắn hơn...
sẽ chẳng khác nào một cái tát vào mặt nạn nhân.
Ý cô là một cái tát vào mặt cô thôi...
vì như vậy sẽ khiến cô xấu mặt.
Còn cô... Tôi cứ nghĩ cô sẽ vồ ngay lấy...
một cơ hội để Jason được hưởng một án phạt ngắn hơn chứ.
Đúng đấy. Tôi muốn cái đó.
Thưa Quý tòa, nếu cô Robinson đã cố liên lạc với tôi, thì tôi xin lỗi.
Như bà đã biết thì tôi vừa mới hồi phục.
Nhưng không bàn bạc kĩ lựa chọn này với thân chủ của cô...
thật chẳng khác nào...
một luật sư tồi.
Thưa Quý tòa, tôi đành phải đồng ý với luật sư Keating.
Cũng như bà đã nói, đây không phải một lựa chọn khả thi chút nào.
- Chuyện này thật vô nghĩa. - Đủ rồi.
Tôi sẽ hoãn phiên tòa này lại...
và yêu cầu tổ chức một phiên tòa Phục hồi Công lý...
trước khi tiến tới bất cứ thỏa thuận nào.
- Chuyện này sẽ chỉ làm tiêu tốn thời gian và tiền bạc thôi. - Đây là một vụ giết người.
Hai cô có muốn bị tống giam vì không tuân lệnh tòa không?
Cô Robinson, cứ cho tôi biết nếu cô cần giúp đỡ gì.
Mấy cô cậu muốn có việc làm phải không?
Chuẩn bị thân chủ của chúng ta cho cái trò hề này đi.
Đây cũng có thể là chuyện tốt mà.
- Cậu ta có thể hưởng một án phạt tốt hơn. - Hoặc tệ hơn.
Người phụ nữ này vẫn còn đang bị sốc và có thể trở mặt với Jason...
bất cứ lúc nào.
- Cô đi đâu vậy? - Đi ngủ.
Không, nghiêm túc đấy, uh, Judy hoặc Ruth... Ethelle.
Anh có thể kiểm tra lại mà.
Là cái tên trên giấy khai sinh của tôi ấy.
Không đời nào. Tôi không tin là...
có bố mẹ nào lại đặt tên con là Kennedy.
Gọi cho mẹ tôi đi. Bà ấy sẽ kể cho anh cả câu chuyện đằng sau cái tên ấy.
Wow.
Chưa gì cô đã muốn tôi gặp mẹ cô rồi à?
Im đi.
- Tôi đâu có nói vậy chứ. - Frank.
Tài liệu của vụ Mahoney mà tôi bảo anh tìm đâu?
Tôi đặt trên bàn cô sáng nay rồi mà.
Gì cơ?
Cô có chắc là không muốn tôi tới không? Biết đâu cô cần người hỗ trợ thì sao.
Tôi đã từng bào chữa cho nhiều người đáng sợ hơn rồi.
Anh đặt chuyến bay nào cho tôi thế?
Tôi cứ tưởng phải đợi tới khi bác sĩ...
đồng ý cho cô đi chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.