Pierwsze 200 wierszy.
M. Butterfly
Dịch bởi Vũ Hồng Bảo
Bộ phim này được dựa trên câu chuyện có thật về mối quan hệ giữa nhà ngoại giao Pháp Bernard Boursicot và Thời Bội Phác, một ca sĩ Kinh kịch TQ.
Chi phí báo cáo từ bên Tình báo.
Không thể tin được. Họ có gây rắc rối gì cho anh không?
Không, không hẳn thế.
Ồ.
“Tài liệu đính kèm.“
Chà. Còn gì hạnh phúc hơn.
Vậy việc ổn định chỗ ở của anh sao rồi?
Chà. Tốt. Ổn.
Căn hộ có hơi vội vàng và mang chất Soviet, nhưng rất thoải mái.
- Phải. Chà. Tất cả chúng ta đều có chung một kiểu nội thất, anh biết đấy. - Mm-hm?
Chúng đều đến từ một nhà máy nhỏ ở Clermont-Ferrand.
Ôi Chúa ơi. Mọi thứ ở đây chắc hẳn sẽ khác.
Anh thấy khác so với hồi còn ở với Renault, phải không?
Chà. Phải. Đúng thế.
Anh biết đấy. Đừng bận tâm đến giấy phép giết người...
...Mấy thằng nhóc đó chắc chắn có giấy phép tiêu tiền.
Chà. Ít nhất nó cũng phá lịch trình hàng ngày.
- Tôi đã bắt đầu chuyển đồ vào sáng nay. - Tốt.
Tôi đã phải thay tới 57 lưỡi gạt nước trong sáu tháng qua.
Năm mươi bảy cái?
Anh đã phải lái xe qua cái gì vậy, axit sulfuric à?
Tôi đoán tất cả là do đám dân địa phương. Khạc nhổ vào kính chắn gió.
Ôi Chúa ơi. Là bên Đại sứ quán Thụy Điển hay Thụy Sĩ tổ chức cái buổi dạ tiệc này đấy?
Tôi nghĩ là bên Thụy Sĩ.
Không. Không. Không. Anh...
Không, anh đúng rồi, chắc chắn là bên Thụy Điển.
Chà, vậy, ta đang đi quá đây rồi.
Họ đang định dùng loại cực hình nào với chúng ta vào tối nay vậy?
Không phải lại là trò nhào lộn kiểu Trung nữa chứ. Tôi hi vọng thế.
Số lần xem của tôi cũng đến giới hạn rồi...
...một gã cứ cố vòng chân qua phía sau lưng của mình.
Ồ, Frau Baden nói rằng sẽ có một màn trình diễn kiểu hát opera.
Xin chào.
Có diva nào ghé qua thị trấn này sao?
Không, là một ca sĩ địa phương.
Chúng ta sẽ được nghe vài trích đoạn từ vở Madame Butterfly .
Tôi hơi xấu hổ khi phải thừa nhận rằng mình chưa hề xem vở Madame Butterfly đó.
Thật sao?
Nhưng đừng nói với ai nhé.
Có một hoặc hai người ở đây nghĩ rằng tôi có trình độ văn hóa sâu sắc lắm.
Cô ấy sẽ rơi vào lưới tình với một chàng thủy thủ người Mĩ.
Một sai lầm lớn đấy.
Tại sao thế?
Hắn ta sẽ cưới cô ấy, nhưng không hề có ý nghiêm túc.
Giờ thì gã thủy thủ người Mỹ sẽ bỏ rơi cô ấy.
Hắn sẽ không quay trở lại nữa.
Mademoiselle Song rất ấn tượng, phải không?
Nhưng cô ta đơn giản chả có giọng hát hay.
Cô ấy đây rồi. Xin thứ lỗi.
Một màn trình diễn thật xuất sắc.
- Cảm ơn ngài rất nhiều. - Tôi thật sự rất thích nó.
Cô ấy thật đẹp, phải không?
Ồ. Cô ấy là một người phụ nữ đẹp.
Mademoiselle Song.
- Đúng là một màn trình diễn tuyệt đẹp. - Cảm ơn ngài.
Tôi luôn nghĩ các ca sĩ opera toàn là các bà cô quá khổ...
...với lớp trang điểm tệ hại.
Trang điểm tệ giờ là đặc trưng của Tây phương rồi.
Tôi chưa được xem màn trình diễn nào đầy sức thuyết phục như của cô.
Đầy sức thuyết phục?
Tôi giống một phụ nữ Nhật Bản lắm sao?
Ngài có biết Nhật Bản đã dùng hàng ngàn người dân nước tôi...
để làm thí nghiệm y học trong chiến tranh không?
Nhưng tôi thấy rằng sự mỉa mai như vậy không hề ảnh hưởng đến ngài.
Không, không, ý tôi...
Ý tôi là, cô đã cho tôi thấy được vẻ đẹp của câu chuyện.
Về cái chết của cô ấy.
Nó...
Nó là một sự hi sinh thuần khiết.
Ý tôi là, hắn ta không hề xứng đáng. Nhưng cô ấy còn có thể làm gì nữa?
Cô ấy đã yêu hắn quá nhiều.
Nó rất đẹp.
Chà, phải rồi, chỉ đối với người phương Tây thôi.
Ý cô là sao?
Nó là một trong những mộng tưởng yêu thích của các ngài, không phải sao?
Người phụ nữ phương Đông lụy tình và gã đàn ông da trắng vô tình.
Ồ, tôi... Tôi không nghĩ vậy.
Vậy thử nghĩ tới hướng này xem.
Ngài sẽ nói gì nếu một cô nàng cổ động viên tóc vàng...
...rơi vào lưới tình với một anh chàng thương nhân người Nhật nhỏ bé?
Anh ta cưới cô ấy và rồi về nhà trong 3 năm...
...trong suốt thời gian đó cô ấy chỉ biết cầu nguyện với bức ảnh...
...thậm chí hủy bỏ hôn ước với một gã Kennedy trẻ tuổi?
Và rồi khi biết chồng mình đã tái hôn, cô ấy tìm đến cách tự sát.
Giờ tôi tin rằng ngài sẽ coi cô gái này chỉ là một ả ngốc loạn trí, phải không?
Nhưng đổi lại là một người phụ nữ phương Đông tự mình quyên sinh vì một gã người Tây...
...ngài lại thấy nó là một câu chuyện đẹp.
Phải.
Chà, tôi hiểu ý cô rồi.
Cái chính là âm nhạc, không phải câu chuyện, thưa Monsieur...?
Gallimard. René Gallimard.
Nếu ngài muốn được xem các vở kịch hay hơn...
...hãy tới nhà hát Opera Bắc Kinh vào lúc nào đó.
Và cải thiện hiểu biết của mình đi.
Em biết không? Người Trung Quốc là một đám người cực kỳ kiêu ngạo.
Họ đã cảnh báo chúng ta ở Paris về chuyện này rồi mà, nhớ chứ?
Hmm. Có một thay đổi.
Người Paris gọi người Trung Quốc là kiêu ngạo.
Không hề nói quá nhé!
Bất cứ khi nào thấy một trong số họ hỉ mũi vào vỉa hè...
...em lại luôn nhớ về lời cha mình đã dặn.
“Đông là Đông còn Tây là Tây. Và sẽ chẳng bao giờ hai bên gặp nhau.“
Và rồi em cảm thấy tốt hơn nhiều.
Ồ.
Vậy nói đi...
...anh đã được gặp cô vợ mới của Lars Hammer chưa?
Ồ. Chưa.
Anh biết không. Cô ấy thực sự là người điều hành đại sứ quán những ngày đó.
Xin lỗi.
Em nghe nói rằng cô ấy khá là giản dị.
Anh đi nghỉ sớm đây.
Ôi, cưng ơi! Anh cũng đang bị dính cơn cảm lạnh này à?
Không, anh khỏe.
Chỉ là...
Chà. Nó...
Nghe khá là ngu ngốc, nhưng...
Anh đã gặp một cô kiểu diva người Trung Quốc.
Một diễn viên Kinh kịch.
Ồ, có phải họ hát như mèo rên không?
Cô ấy hát cảnh tự tử trong Madame Butterfly.
Thật ra. Đấy là một cái hay ho của người Trung Quốc đấy.
Họ nói chuyện bình thường mà nghe cứ như đang hát.
Em có biết rằng người Trung rất ghét vở Madame Butterfly không?
Cô ta ghét nó mà vẫn hát à?
Họ ghét nó bởi vì gã da trắng có được cô gái.
Nho chua, nếu em muốn hỏi.
Tại sao họ không thể chỉ coi nó là một bản nhạc đẹp thôi nhỉ?
Mm.
Cảm ơn anh.
"Xin chào."
Um... Uh...
Nhà hát ấy?
"Anh nói gì ngộ không hiểu, không hiểu đâu!"
- Nó... nó... - "Anh nói gì ngộ không hiểu, không hiểu đâu!"
"Anh nói gì ngộ không hiểu, không hiểu đâu!"
Um. Opera.
- Oh. - Um...
"Ồ! Đi xem hát!"
Ồ. Cảm ơn ông.
- "Ở đằng kia... Quẹo qua ngõ là đến!" - Ồ. Cảm ơn ông.
"Ở đằng kia... Quẹo qua ngõ là đến!"
"Cảm ơn cô!"
"Không có gì ạ!"
Trích đoạn Quý Phi Túy Tửu >
"Cung nga môn kính tửu!"
"Kính đích thập ma tửu?"
"Long Phượng Tửu"
"Hà vị "Long Phượng Tửu"?"
"Tôi nghỉ đây, giờ nhờ vào cô hết cả đấy."
"Tôi đi nghỉ đây, nghỉ đây."
"Tôi nghỉ đây..."
"Mọi người ơi! Có người nước ngoài đến này!"
"Mọi người ơi! Là người ngoại quốc! Người ngoại quốc đó!"
"Ông ta đến rồi."
Monsieur Gallimard, mời vào.
Cô đã thấy tôi ở trong đám khán giả.
Phát hiện ra ngài rất dễ.
Vậy ra ngài là một người theo chủ nghĩa đế quốc với máu phiêu lưu.
Chà, tôi nghĩ đã đến lúc tiếp tục sự giáo dục giữa chúng ta.
Xin chúc mừng.
Chỉ mất của ngài có ba tuần.
Tôi đã rất bận rộn.
Chà, giáo dục luôn bị đánh giá thấp ở Tây phương, chẳng phải thế sao?
Tôi sẽ không nói thế.
Không, dĩ nhiên ngài sẽ nói không rồi.
Rốt cuộc, làm sao có thể đánh giá khách quan các giá trị của riêng ngài?
Tôi nghĩ rằng nó có thể đạt được một khoảng cách nhỏ.
Vậy sao?
Ngài có thể làm một quý ông và châm dùm tôi điếu thuốc được không?
Người phụ nữ phương Đông luôn có một niềm đam mê nhất định...
đối với những người đàn ông da trắng các ngài.
Không phải thật sao?
Phải.
Nhưng sự mê hoặc đó là theo chủ nghĩa đế quốc.
Hoặc cô nói với tôi thế.
Vâng.
Luôn luôn là chủ nghĩa đế quốc.
Nhưng đôi lúc...
Đôi lúc cũng là do những điểm chung.
Đây là nhà tôi.
Hãy tới vào lúc khác...
...và chúng ta sẽ tiếp tục quá trình học tập.
Ừm...
"Chào ông."
"Chào anh."
Ông...?
Ông đang làm gì vậy?
"Anh hỏi lão đang làm gì hả?"
"Lão bắt làm mồi cho chim."
"Đám chuồn chuồn này vừa mới lột xác xong."
"Chúng nó chưa bay được."
"Ban đêm chúng đậu ở cạnh bờ sông."
"Đến buổi sáng, chúng sẽ bay lên trời."
"Anh thích nó hả?"
"Đây, cho anh một con làm kỷ niệm."
"Cảm ơn ông."
Ôi, anh đã có một giấc mơ tuyệt vời.
No comments yet. Be the first to leave one.