Pierwsze 200 wierszy.
Nhanh tìm ngôi mộ đi. Tôi biết hắn ở đâu đây thôi.
Brody, tìm hắn đi.
Đi nào. Ta sẽ tìm ra hắn. Ngôi mộ nằm đâu đây thôi.
- Kia rồi! - Bên phải ấy. Thấy không?
Thấy gì không?
Thấy rồi. Nó kìa!
Thấy rồi. Hay lắm!
- Đây rồi. - Mở toang hòm ra nào!
Tao muốn thấy nhân vật chính!
Nhanh đào đi! Sâu hơn nữa!
Nhanh đào đi. Đào nhanh lên. Nhanh hơn nữa. Đào đi.
Đào lên!
Gạt đất rồi nạy cái hòm ra.
Đây rồi.
Mở ra nào.
Nhanh lên.
- Nhanh nào! - Nhanh nạy nó ra.
- Nạy đi. - Ấn xẻng xuống đây.
Cố lên. Mạnh hơn nữa.
Đúng rồi.
Cố lên, Neil!
Ra rồi này.
Không!
Không!
VIỆN SỨC KHOẺ TÂM THẦN UNGER
TRUNG TÂM PHÁT TRIỂN THANH THIẾU NIÊN PINEHURST TƯ NHÂN
Chắc là đứa mới.
Chặng cuối. Mời xuống xe.
Tommy? Này!
Không xuống à?
Được thôi. Cứ ngồi đấy. Tôi mặc kệ.
Chào! Cô khoẻ chứ?
Tommy Jarvis? Chào, cô là Pam Roberts.
Cô là trợ lý giám đốc. Mừng vì em đến đây.
Lấy đồ đi rồi cô dẫn em đến gặp bác sĩ, được chứ?
Tốt lắm.
Cảm ơn anh.
Hân hạnh, cưng à.
Chuyến đi thế nào?
Lại đây, Tommy.
Em ổn chứ?
Vào đi.
Chào.
Chào, Tommy. Tôi là Matthew Letter. Chào mừng đến Pinehurst. Mời ngồi.
Ngồi đi nào.
Tôi sẽ giới thiệu đôi chút về Pinehurst
rồi sẽ đưa em về phòng nghỉ ngơi. Em thấy sao?
Tommy?
Em thấy sao?
Được.
Hay lắm.
Ở Pinehurst...
em sẽ thấy chúng tôi khác hẳn viện của bang.
Không có quản đốc nào. Chẳng ai bảo em
phải làm gì hay không được làm gì.
Em tự quyết định hết.
Một hệ thống dựa trên sự tin tưởng.
Điều em sẽ làm ở đây...
là chuẩn bị tái hoà nhập xã hội và bắt đầu cuộc sống mới.
Cô Pam, cô chỉ cho Tommy vị trí phòng để em ấy bắt đầu nhé?
Được. Ta đi nhé?
Em đi qua nhà bếp, lên cầu thang,
phòng của em nằm đầu tiên bên trái. Lát nữa cô lên gặp em.
Anh thấy sao?
Cậu ta thật ít nói.
Tôi thấy mà.
Chẩn đoán thế nào?
"Sang chấn nghiêm trọng ở tuổi 12.
Giết một tên sát nhân tâm thần dã man để tự vệ."
Ôi trời, họ điều trị cho cậu ta đủ kiểu.
HỒ SƠ ĐIỀU TRỊ
Dùng đủ thuốc mà chưa loạn trí là còn may.
Anh sợ nhện à?
Sợ nhện cao su hả?
Sợ nhện cao su treo lủng lẳng à?
Trời ạ, anh đúng là nhát cáy.
Ở chỗ em ấy, anh học được cách không sợ gì cả.
Họ gọi em là Reggie Không Biết Sợ.
Nhện không doạ được em.
Giật cả mình!
Đừng.
Anh không cần phải nhặng xị lên như thế.
Làm như anh tự tay làm ra chúng không bằng.
Đúng thế.
Chất đấy.
Anh là kẻ điên mới đến à?
- Họ gọi mình như vậy à? - "Mình"? Em đâu có điên.
Em đến chơi thôi.
Ông em làm ở đây.
Em đi đây. Gặp anh sau. Có biến rồi.
Joey, lại đây. Mau nhìn này. Ôi, Chúa ơi!
Mọi người làm tốt lắm!
Đi thôi, Joey.
CẢNH SÁT TRƯỞNG QUẬN
- Không. - Thôi mà, ông! Đừng làm thế!
Đừng mà!
- Chào Matt, khoẻ chứ? - Ổn cả. Chuyện gì thế?
Matt này, anh biết đấy, chúng ta đã nói nhiều lần.
Có một số người không hài lòng về nơi này.
Tôi rất hiểu nỗ lực của anh
và tôi rất trân trọng nó.
Nhưng nhìn xem, mấy đứa nhóc của anh lại bị bắt gặp ở chỗ Hubbard.
- Phó cảnh sát! - Vâng.
- Đưa chúng ra. - Rõ.
Mọi người ra đi.
Thôi đùa giỡn đi.
- Đi vào trong... - Rõ ạ.
Đi mau, ranh con.
Tìm thấy chúng trong khu rừng của Hubbard. Chúng làm mấy trò bậy bạ, Matt ạ.
Tôi nghĩ lần này gặp may vì chúng không bị Ethel bắt gặp đấy.
Tôi sẽ lo liệu ạ.
Để mẹ nói chuyện. Mày im mồm.
Chào Ethel.
- Hôm nay trông bà đẹp thế? - Khỉ mốc!
Cảnh sát trưởng, ông nghe cho rõ này.
Tôi muốn cái trại điên này đóng cửa.
Nghe rõ không, ông bạn? Lũ nhóc này chỉ toàn gây phiền phức!
Chúng không tôn trọng tài sản của người khác và chúng đều bị điên!
Nói tiếp đi mẹ!
- Ethel, bọn nhóc đâu làm gì... - Làm gì? Làm gì hả?
Tưởng tôi không biết hai đứa kia làm gì trong đất nhà tôi à?
Chửi chúng đi mẹ!
Mày có câm cái mồm đi không?
Để tao nói cho tụi bây biết.
Lần sau còn đứa nào dám bén mảng đến trang trại của tao,
tao bắn vỡ sọ đứa đấy ra. Nghe rõ chưa?
Tránh xa tôi ra, cảnh sát trưởng. Tôi cảnh cáo.
Tôi mang bom trên người đấy. Thề danh dự!
Ông mà bước lại gần, tôi cho nổ tung cả lũ.
Nổ máy đi, Junior.
Tao nhắc lần cuối đấy.
Đi thôi nào, mọi người. Tiệc tàn rồi.
- Đi nào, Joey. - Biết rồi.
- Thứ dữ nhỉ? - Trời ạ.
Nhưng Matt à, tôi đã cố ngăn lũ nhóc vào đất của bà ấy.
- Tôi biết. - Nhân tiện,
tôi biết hôm nay anh nhận thằng nhóc Jarvis.
- Vâng, nó cũng vừa tới. - Thế nào?
- Sao cơ? - Cậu ta thế nào?
Như mọi đứa trẻ khác. Chỉ là... Nó đã trải qua nhiều chuyện, thế thôi.
Ừ. Chúc may mắn với nó nhé.
Cảm ơn, cảnh sát trưởng.
- Chào các cậu. - Chào Joey.
Chào Violet.
- Chào nha! - Ừ.
- Cậu đang làm gì thế? - Phơi đồ, Joey ạ.
Tôi giúp cậu nhé? Tôi giỏi chuyện giặt giũ lắm đấy.
Nhưng chú Matt chẳng cho tôi làm. Thật khó hiểu.
Joey, bọn tôi phải phơi đồ cho xong, được chứ?
Tôi đến giúp cậu mà.
Cứ tin ở tôi, Rob ạ. Vi nữa.
Ăn sôcôla không? Nè, ăn không?
Cho cậu một nửa, một nửa lát tôi ăn.
- Biến đi! - Cho tôi giúp đi mà.
Không vấn đề gì đâu...
Joey!
- Biến ngay đi. - Chết tiệt!
Xin lỗi hai cậu, đúng là tôi giỏi giặt giũ lắm, nhưng...
Nếu hai cậu đã thấy vậy thì thôi.
Tôi đi giúp người khác. Gặp hai cậu sau.
Ừ, đồ khùng.
Nếu hai cậu đổi ý, tôi sẽ đến ngay.
Joey!
Chúa ơi, đúng là đồ phế vật.
Nhìn tấm ga này. Tôi không giặt đâu. Cậu giặt đi.
- Chào Vic! - Biến đi.
Thôi nào! Đừng như vậy. Để tôi giúp anh bổ củi.
Tôi có hai thanh sôcôla này, thấy không?
- Đừng mách bọn con gái. - Trời ạ, đúng là đồ khốn.
Biết không Vic...
trước khi tới đây, tôi chưa bao giờ có việc để làm
vì là trẻ mồ côi các thứ.
Mọi người trêu chọc vì tôi ngồi một chỗ
như con heo mập hay gì ấy.
Nhưng ở đây thì khác. Tôi có thể giúp mọi người làm nhiều việc.
Anh biết không? Tôi thực sự thích ở đây.
Nhưng tao thì ghét!
Anh biết không, thú thật là
trước đây tôi chưa từng bổ củi, nhưng nhìn có vẻ rất vui.
Để tao yên!
Vic, ăn một miếng không?
Đây, tôi sẽ để ở đây,
lát nữa có đói thì ăn nhé.
Nếu anh thấy thế thì thôi, Vic ạ. Dẹp đi!
Nhưng tôi thấy anh quá đáng lắm đấy.
Vâng, chúng tôi vừa có vụ giết người. Tìm hồ sơ gã tên Faden xem.
Victor J. Faden. F-A-D-E-N.
Cảm ơn, Harriett.
Không sao.
Ta có cần báo tin cho ai không?
Theo tôi biết thì không có gia đình.
Mẹ cậu ta chết lúc sinh nở.
Còn bố thì tôi không biết.
Chắc bỏ đi.
Cậu ta được nhiều gia đình nhận nuôi trước khi tới đây.
Một đứa trẻ ngoan.
Tôi biết, Matt ạ.
Ta có gì nào?
- Ôi, Chúa ơi. - Không sao.
Ổn cả.
No comments yet. Be the first to leave one.