Pierwsze 200 wierszy.
SAN FRANCISCO, MỸ
Nhà cái thắng!
Tuyệt!
Gã này thắng liên tục.
Khoan đã! Quay sát vào chiếc nhẫn của gã đi.
Đúng! Chính là anh ta.
HỒ SƠ
CAO TIẾN, NGƯỜI MỸ GỐC HOA, KHOẢNG 36 TUỔI
KHÔNG CÓ THÔNG TIN KHÁC, KHÔNG CÓ TIỀN SỬ PHẠM TỘI
DANH SÁCH CÁC SÒNG BẠC KHÔNG TIẾP NGƯỜI NÀY
Này! Kiểu ảnh gì vậy?
Anh ta không thích chụp ảnh.
Ông Cao Tiến!
Tôi là quản lý ở đây.
Chào mừng ông đến với sòng bài của chúng tôi.
Nhưng ban giám đốc vừa quyết định sẽ giảm tiền cược của ông
từ 50.000 đô xuống còn 1.000 đô.
Tiền mặt!
Gã nào đó?
Thần Bài.
TOKYO, NHẬT
Chúng tôi đến Tokyo vào ngày 3 tháng 1.
Đối thủ của ông Cao Tiến hôm nay là ông Komiyama.
Ông ấy là tay bài đệ nhị ở Nhật.
Cao Tiến nói nếu anh ấy thắng, tôi có thể có kỳ nghỉ ở Hồng Kông
và đi thăm bạn bè.
Tôi hi vọng lần này sẽ thành hiện thực.
Anh Tiến, chuẩn bị sẵn sàng cả rồi.
Anh không hiểu à?
Hôm nay sẽ là hòa nếu mỗi bên chỉ thắng một ván.
Hãy nói với ông ta là nếu tôi chỉ thắng một ván thì coi như tôi thua.
Ông Tiến nói nếu ông ấy chỉ thắng một ván là xem như ông ấy thua.
Ván đầu là mạt chược.
Mỗi bên phải lấy 14 quân, ăn ù mới là thắng.
Để xem ai có số điểm cao nhất.
Có đúng không?
Mỗi người lấy 14 quân để có thể thắng.
Người nào có giá trị cao nhất thì người đó thắng.
Ví dụ, bốn quân chín sẽ trị giá 360.000.
Bắt đầu!
Dừng!
Ông Komiyama là 790.000 điểm.
Ông Cao là 800.000 điểm.
Ông Cao thắng ván thứ nhất.
Trò thứ hai là tung xúc xắc.
Xin lỗi, tôi muốn cô Reiko thay tôi chơi.
Vâng ạ!
Ở trò chơi thứ hai, người thấp điểm nhất sẽ thắng.
Cô Reiko được sáu điểm.
Anh Cao!
Anh gần như không có cơ hội thắng rồi.
Chiếc cốc này nhẹ quá.
Cho tôi chiếc cốc nặng hơn được không?
Xin lỗi, tôi hơi mạnh tay.
Tổng chỉ có năm.
Anh đúng là thần rồi.
Năm và sáu.
Anh thắng rồi!
Xin mời!
- Cạn ly! - Cạn ly!
Anh Cao, anh xứng đáng nhận 500.000 này.
Cả thế giới đều biết anh là Thần Bài.
Tôi đã biết hôm nay mình sẽ thua,
chỉ là tôi không tin
anh giỏi đến mức đó thôi.
Vậy sao anh lại cá cược với tôi?
Tôi biết đó chỉ là cái cớ thôi.
Tôi muốn chi một triệu đô la
để nhờ anh giúp một chuyện.
Nói đi!
Vua bài Singapore Trần Kim Thành.
Ý anh nói kẻ bị rất nhiều nước truy nã
giờ sống chui lủi khắp nơi sao?
Ba năm trước,
cha tôi đại diện sòng bạc nhà chúng tôi
tham gia một trận thi đấu ở Osaka.
Đối thủ cử Trần Kim Thành đấu với cha tôi.
Trần Kim Thành đã gian lận để thắng cuộc.
Sau đó, cha tôi đã tự sát.
Ba năm qua, tôi đã dốc hết sức tập luyện.
Hai tháng nữa, tôi sẽ gặp lại Trần Kim Thành
để đấu ván cuối cùng với hắn ở gần Hồng Kông.
Tôi không tự tin là mình sẽ thắng
nên phải dùng vũ khí để báo thù cho cha.
Anh có thể tự giải quyết mà.
Nhưng tháng trước, ông chủ của tôi lại nói
hai sòng bạc đã đạt được thỏa thuận.
Ông ta không cho tôi giết Trần Kim Thành nữa.
Nhưng...
Chỉ dựa vào đánh bài thì tôi không thể báo thù cho cha được.
Anh muốn tôi thay anh đánh với hắn?
- Phải! - Anh Cao, anh phải nghĩ kỹ.
Trần Kim Thành rất xảo quyệt.
Nếu hắn biết chuyện,
anh sẽ gặp rắc rối đấy.
Đừng dại dột!
Nếu anh không đồng ý,
tôi sẽ không báo thù được cho cha.
Vậy thì còn mặt mũi nào sống tiếp?
Anh chết hay không, tôi không quan tâm.
Nhưng phải chờ tôi đấu với Trần Kim Thành xong đã.
Anh đồng ý rồi?
Tôi sẽ không quên ơn anh đâu.
Khi nào đánh xong,
mua cho tôi một hộp sô cô la ngon là được.
Anh Long!
Tôi giới thiệu, đây là anh Cao Tiến.
Đây là anh Long.
Anh Long là bạn tốt của tôi. Anh ấy không biết đánh bài,
nhưng có thể giải quyết mọi vấn đề khác
ngoài đánh bài.
Xin chào!
Anh là người Việt Nam?
Hoa kiều.
Từng là lính?
Tiểu đoàn trưởng, tiểu đoàn 19 của quân đặc nhiệm miền Nam Việt Nam.
Từ giờ đến ngày thi đấu, anh ấy sẽ bảo vệ anh.
Tôi nghĩ không cần đâu.
Gọi vào số này cho tôi khi nào anh đến Hồng Kông.
Em nói cho anh biết, nếu không sửa điều hòa thì em sẽ đi xe buýt.
Này, điều hòa mạnh quá cũng không tốt đâu.
Anh lấy tiền rồi ra ngay.
Nhìn anh ta tự tin chưa kìa.
Nhìn người đối diện đi, rõ ràng là sẽ thua.
Nhìn người đầu tiên kìa.
Anh ta có tám điểm, còn chúng ta có mười.
Im đi!
Ba mặt...
Ba mặt!
Nữa!
Phải thêm nữa!
Nữa...
Tốt quá! Tôi cũng có tám điểm, hòa.
Nhà cái thắng!
Này, đang hòa mà.
Luật ở đây là thế. Hòa là nhà cái thắng.
Vớ vẩn!
Đây là địa bàn của tôi, nơi này thuộc về tôi.
Tôi là người ra luật.
Tôi nói nhà cái thắng.
Biến đi, nếu không tôi sẽ ném cậu ra ngoài.
Còn lâu!
Đừng ăn sô cô la nữa, béo lắm.
Hút thuốc thì ung thư, ăn sô cô la thì béo.
Giúp anh ăn nốt đi.
Nghĩa,
đến biệt thự của Cá Sấu cùng Janet đi.
Tối nay tôi phải chơi một ván với cậu ta.
Vâng, anh Cao!
Lại chơi nữa?
Đi xem thôi mà.
Hoàng hôn lãng mạn thật!
Này!
Đủ lãng mạn chưa?
Tối nay, anh phải học cưỡi ngựa.
Sao anh không tìm một công việc ổn định chút?
Cứ đánh bạc thế này thì bao giờ mới đủ tiền làm đám cưới?
Em biết không?
Đánh bạc cũng làm giàu được đấy.
Chỉ cần một ván lớn, anh cũng giàu lên được.
Anh là lớp người tinh túy.
Anh không thể sống trong những ngôi nhà rẻ tiền dưới đó
khi họ sống trong những căn biệt thự kiểu Tây Ban Nha trên kia được.
- Thật hả? - Nghe này!
Rồi sẽ có ngày anh giàu.
Anh sẽ mua hết những căn biệt thự kiểu Tây Ban Nha trên đó
và lũ khốn trên đó sẽ phải xuống sống dưới kia.
Vậy còn em?
Khi đó, em sẽ có căn biệt thự to nhất.
Vậy giờ cứ sống tạm dưới này đi.
Đi thôi! Này, em không cần anh bế.
Này, đây là đường tư gia.
Hai người làm gì ở đây? Muốn trộm đồ à?
- Trộm cái gì? Cà ri à? - Đúng đấy!
Đây là đường của anh à?
Đường thì gồ ghề, hàng rào thì hỏng.
Muốn cố ý giết người à?
Đúng, chính là để đề phòng những kẻ như các người đấy.
- Gọi ai là "kẻ" hả? - Này!
- Thôi đi! - Đừng ngăn anh!
- Tên khốn! - Đừng để tôi nhìn thấy nữa
nếu không tôi sẽ thả chó đấy.
- Đúng là đáng ghét! - Đúng thế!
- Ôi! - Này, cẩn thận!
Dám mang chó ra dọa tôi?
Này, đừng quên đấy!
Tên người Ấn đó luôn dựa vào đây.
- Nới lỏng ra đi! - Được!
Đêm nay tối thật đấy!
Khi nào tên người Ấn mắc bẫy, dựa vào lan can này,
hắn sẽ rơi xuống, lộn vòng luôn.
Xuống đó đi tiểu đi!
Xuống đó?
Đúng rồi, để cho hắn lăn trúng phải.
Anh Đao Tử, anh thông minh thật đấy!
- Mau đi đi! - Vâng!
Cược 300.000 đô la.
Tăng lên một triệu.
Chỉ là đôi hai thôi mà.
Nhưng không việc gì phải mạo hiểm hết.
No comments yet. Be the first to leave one.