Pierwsze 200 wierszy.
MINARI - KHÁT VỌNG ĐỔI ĐỜI
CHO THUÊ XE TẢI
Chỗ này là chỗ nào?
Nhà mới chứ còn gì nữa!
David, nhìn kìa!
David, đừng chạy.
Nhìn chỗ kia xem! Đấy!
Bánh xe!
Bánh xe ư?
Chúng là bánh xe đấy.
Cái này giống như một chiếc xe to vậy.
- Này, các con! - Dạ?
Vào trong nào!
Vâng.
Đừng như thế nữa. Mau vào đây đi.
Đây không phải là những gì
anh đã hứa với em.
Bám vào chỗ này, rồi leo lên đây.
Được rồi.
Được rồi.
- Đây mà là nhà sao? - Em chẳng thấy ngôi nhà nào hết.
Kia kìa.
Càng nhìn lại càng thấy tệ.
Các con ơi!
Dạ!
Các con có muốn xem thứ tốt hơn không?
Chị thôi đi!
Trại ấp trứng gà còn cách đây bao xa nữa?
Lại đây nào.
Nhìn này.
Em nhìn cái này đi.
Nhìn chỗ bùn này!
Nhìn màu sắc này!
Đây là lý do anh chọn nơi này đấy.
Vì màu sắc của đám bùn này ư?
Đây là loại bùn tốt nhất ở Mỹ đấy.
David!
Bố sẽ tạo nên một khu vườn thật lớn!
Vườn nhỏ!
Không!
Khu vườn của Eden to lớn! Như thế này này!
David, đừng chạy.
Em không sao chứ?
Đặt ảnh của bà ở đâu đây ạ?
Chúng ta không ở đây lâu đâu.
Con cứ để trong hộp đi.
Tiếng tim con đập ngày càng lớn hơn à?
Phải.
Một, hai lần đập mạnh thì không sao đâu.
Nhưng chúng ta sẽ kiểm tra liên tục.
Nhà mình sẽ chuyển đến gần bệnh viện.
Đêm đầu tiên,
cả nhà mình cùng nằm ngủ dưới sàn nhé!
Không. Bố ngáy to lắm.
Ai ngáy vậy? Từ lúc nào mà...
Con cũng muốn nghe.
Con nghe ư?
Đặt ống nghe vào tai.
Nhớ phải cầu nguyện liên tục nhé.
Đặt nó lại đi. Chầm chậm thôi. Và…
Các bạn vào đi, chầm chậm thôi.
Chà, mọi người nghe đây!
Đây là anh Jacob và đây là Monica Yi.
Anh Yi là chuyên gia về giới tính của loài gà.
Anh ấy đã làm việc ở California và Seattle, vì thế…
hãy chào đón anh ấy thật nồng hậu
theo kiểu Arkansas nào!
Mời anh đi lối này.
Được rồi, con trống thì chúng ta cho vào sọt xanh,
còn con mái thì cho vào sọt trắng.
Được rồi, đi làm việc đi nhé.
Chào cô!
À, chào chị!
Thì ra có cả người Hàn Quốc ở đây nữa!
Có vài người thôi.
David.
Được rồi, em đọc cuốn E
còn chị đọc cuốn C.
Tôi chưa từng thấy ai làm nhanh như anh Yi đấy.
Chắc hẳn chồng cô
đã kiếm được nhiều tiền ở California rồi.
Đúng thế.
Nhưng tôi thì không đủ nhanh để làm việc ở đó.
Cô làm việc này được bao lâu rồi?
Khoảng sáu tháng.
Dù sao thì cô cũng đủ nhanh để làm ở đây rồi.
Cô đến đúng chỗ rồi đấy.
Mẹ ơi, cho con làm cùng với!
Vào với chị đi con.
Đi với bố nào.
Bố nghỉ tay một lúc.
David, đừng chạy!
Cái gì kia ạ?
Cái đó ư?
Đó là chỗ người ta thải hồi đám gà trống.
"Thải hồi" nghĩa là gì ạ?
Đó là một từ khó đấy.
Thịt của bọn gà trống không ngon.
Chúng lại không đẻ trứng được.
Vô dụng lắm.
Vì thế, bố con mình phải sống có ích đấy nhé.
Được không?
Lại đây nào.
Ngồi xuống.
Con trai!
Con thấy nông trại mới của nhà mình thế nào?
Tốt ạ.
Thế còn chỗ cũ ở California thì sao?
- Chẳng có gì cả. - Đúng thế.
Ở đó chẳng có gì cả.
Nhưng bây giờ…
Chúng ta có hẳn một mảnh đất to thế này.
Quá tốt, phải không con?
Vậy con hãy nói với mẹ
là con rất thích chỗ ở mới nhé.
Được không?
Đi vào thôi nào.
Những người Hàn khác họ sống ở Rogers,
chỗ đó gần với ba thành phố lớn khác.
Nếu chuyển đến đó,
chúng ta có thể tìm được một
bà cụ người Hàn trông nom bọn trẻ.
Ở đó có khu mua sắm rất lớn,
có trường học tốt,
lại còn có nhiều người sống xung quanh nữa.
Thế còn thỏa thuận giữa chúng ta thì sao?
Em có thể làm việc ở trại ấp gà này,
còn anh có thể làm vườn.
Anh có thể mua năm héc-ta đất ở Rogers cơ mà.
Năm héc-ta chỉ là chuyện vặt thôi.
Anh mơ ước có hẳn 50 héc-ta đất cơ.
Mảnh đất đó là mơ ước của anh sao?
Dù sao thì chúng ta
cũng không cần người trông trẻ.
Không có ai xung quanh
thì có chuyện gì được chứ?
Thế lỡ có chuyện gì xảy ra với thằng bé thì sao?
Bệnh viện cách đây có một giờ lái xe thôi.
Lạ thật. Trời xanh thế cơ mà.
Cho chúng nó uống Mountain Dew đi.
Không, nước lọc thôi. Hiểu không?
Được rồi, xe đã chuẩn bị xong.
Chúng ta phải đánh giá tình hình
trước khi thoát khỏi đây.
Thoát ư? Tại sao?
Nếu mà có lốc thì ngôi nhà này sẽ bị cuốn đi.
Đừng ngồi nhìn nữa, mau đi vào xe đi.
Chúng ta phải đợi ở đây xem thế nào đã.
Xem cái gì nữa?
Bản tin đang cập nhật tình hình cơn lốc.
Kia kìa!
Mẹ ơi!
Thấy chưa?
Mới chỉ là "đề phòng"
chứ có phải "cảnh báo" đâu.
Chúng ta toàn lo lắng vớ vẩn.
Cô điên đấy à?
Anh nói ai điên hả?
Viết to lên.
Được.
ĐỪNG CÃI NHAU!
- Vì cô, vì bọn trẻ đó! - Vì bọn trẻ ư?
Anh dựa vào cái gì mà nói anh vì bọn trẻ?
Tôi đã làm việc ròng rã mười năm nay.
Cả ngày cắm mặt vào đít gà,
làm đến nỗi cái thân tôi
chỉ còn da bọc xương đây!
Sống trong ngôi nhà bằng cái lỗ mũi,
tiền thì không có một cắc nào!
Số tiền đó anh ném đi đâu rồi hả?
- Cô lại bắt đầu rồi đấy. - Tôi bắt đầu cái gì?
Cả số tiền đó
anh dùng cho bọn trẻ được mấy đồng?
Tôi là con trưởng,
tôi phải chăm lo gia đình tôi.
Tôi cũng đã xong trách nhiệm.
Mọi người trong nhà ai cũng ổn hết rồi.
Anh nói ai ổn hả? Mẹ tôi? Hay gia đình này?
Anh đang nói đến cái gia đình nào vậy?
Cô thôi đi.
Chúng ta đã nói cần một khởi đầu mới.
Thì đây.
Nếu đây là "khởi đầu" mà anh muốn…
có lẽ chúng ta sẽ chẳng thể tiếp tục đâu.
Ôi, không.
Chà, ngôi nhà di động
đã dựng được khoảng ba tuần rồi,
thế mà chủ nhà còn chưa đóng cọc cho chắc.
Lúc có gió to, nó cứ thế rung lắc ầm ầm.
Món mình thích đây rồi.
Các con dậy rồi đấy à?
Mẹ ơi, Anne bảo nhà mình phải chuyển đi.
Thật hả mẹ?
Nếu sống trong ngôi nhà tồi tàn này
thì bao giờ con mới lấy được vợ đây?
Con sẽ ở đây cho tới lúc chết.
Nhưng chúng ta sẽ chuyển đi thật sao?
Tối qua bố và mẹ đã nói chuyện.
Chúng ta sẽ không chuyển đi.
Nhưng thay vào đó
No comments yet. Be the first to leave one.