Dogville

Dogville

Pobierz napisy Vietnamese

Informacje o wydaniu

Dogville 2003 1080p WEBRip EAC3 x264-FOCUS
Komentarz od thanhtu2004

Tagi

webrip
web
x264
BRip
AC3
1080
Opublikowano: 2024-04-05
Pobrania: 102
Dla niesłyszących: No

Podgląd napisów Vietnamese

Pierwsze 200 wierszy.

Bộ phim "Ổ CHÓ" gồm chín chương và phần mở đầu

MỞ ĐẦU

Đây là bi kịch của thị trấn Dogville.

Dogville nằm trên dãy núi Rocky ở Hoa Kỳ.

Một thị trấn mỏ lâu đời, bị bỏ hoang nằm cuối con đường.

Người dân Dogville tốt bụng, chân thành và yêu thị trấn của mình.

Và mặc dù một tâm hồn nhạy cảm tới từ Bờ Đông

từng gọi con phố chính là Phố Cây Du,

chưa cây du nào từng phủ bóng ở Dogville

và người dân thị trấn cũng chẳng lấy đó làm phiền.

Hầu hết nhà cửa ở đây đều cũ nát, nhìn chẳng khác gì các túp lều.

Tuy vậy, nhà của Tom là đỡ nhất.

Lúc tử tế, ta còn có thể gọi nó là "khang trang".

Chiều hôm ấy, tiếng radio nhẹ vang.

Vào lúc già yếu, Thomas Edison Cha đã nảy lòng yêu mến nhạc nhẹ.

Thưa quý vị... Tổng thống Hoa Kỳ...

Tom, tắt radio đi cái!

Hết nhạc rồi, bố sợ nghe phải tin gì hữu dụng à?

Con tưởng đó là lý do ta mua radio.

Nhưng bố cần nghỉ ngơi.

Cứ trêu bố đi.

Bố Tom từng là bác sĩ

nên giờ được nhận một khoản lương hưu vừa phải.

Vì thế, Tom có thể ăn không ngồi rồi.

Tom là một nhà văn. Hoặc gã tự cho là vậy.

Thành quả viết lách của gã tới giờ

chỉ là các từ "tuyệt vời" và "nhỏ",

theo sau là các dấu chấm hỏi.

Nhưng chúng được cất giữ cẩn thận

trong một trong nhiều ngăn tủ của gã.

Chào bố.

Chào cậu Tom.

Chào chị Olivia.

Mai chị nhớ đi họp nhé.

Tôi nhớ rồi.

Để trì hoãn việc sáng tác nghiêm túc,

Tom đề xuất các buổi thuyết giảng đạo đức.

Gã thấy mình có nghĩa vụ đóng góp cho thị trấn.

- Chào mấy đứa. - Chào chú Tom.

Chào anh, Chuck.

Mai anh đi họp không?

Tôi chẳng cần nghe cậu dạy đời.

Nhưng cậu biết tính Vera rồi đấy.

Cô ấy nhất quyết bắt tôi đi.

Ai ném miếng xương này cho Moses? Trên xương vẫn còn thịt.

Là Jason.

Jason ném đi miếng xương còn thịt à?

Lần cuối nhà mình ăn thịt là khi nào?

Còn lãng phí thức ăn nữa là bố sẽ tịch thu con dao đấy.

Thịt là để con ăn.

Còn Moses phải chịu đói! Thế nó mới trông nhà cho ta.

Ở Dogville thì lo gì?

Có gì để ăn trộm đâu?

Thời buổi khó khăn,

sớm muộn cũng có những kẻ còn nghèo hơn ta.

Quả vậy, Tom đã đủ bận rồi mặc dù nghiêm túc mà nói

không phải với việc viết lách.

Và nếu ai tò mò gã bận việc gì,

gã sẽ bảo là "đào mỏ."

Bởi tuy gã không đục đá,

gã đục đẽo một thứ còn cứng rắn hơn nhiều:

sâu thẳm tâm hồn con người!

- Chào chị, Martha. - Chào cậu, Tom.

Mọi người sẽ tới đủ nên chị chuẩn bị ghế đi nhé.

Xong hết cả rồi.

Nhưng nhắc lại, nếu cậu muốn chơi đàn

thì cậu phải có giấy phép đặc biệt của giám đốc khu vực.

Martha, chúng ta không cần đàn.

Đâu phải chỉ hát với đọc Kinh Thánh mới là hành giáo.

Gần bảy giờ rồi. Chị nhớ gióng chuông nhé.

Bác Ginger, thế là đủ rồi.

Đào xới nhiều quá không tốt cho đất đâu.

Đất xốp mới tốt cho cây.

Đừng có lên mặt dạy đời tôi, Thomas Edison Con.

Tôi thích đào thì đào!

Phải rồi, hỏng hết đất cho xem. Tôi đồng ý với Tom.

Tom, cậu thích bánh của tôi, phải không?

Vâng, chúng rất ngon.

Thế trong chuyện đào xới, tôi hay cậu đúng?

Đâu có lập luận thế được.

Cậu ấy nói đúng đấy, Ginger.

Gloria, bà không nói không được à?

Để tôi mở cửa giúp anh, Ben!

Cảm ơn cậu, Tom.

Có tin gì từ ngành vận tải không?

Mọi việc ở đó cũng be bét rồi à?

Đừng coi thường ngành vận tải.

Đúng bảy giờ tối, Martha gióng chuông.

Đã đến giờ Tom đánh cờ với Bill Henson, thằng bạn thiếu thời.

Bill tối dạ và gã cũng biết vậy.

Gã biết chắc mình chẳng thể trở thành kĩ sư.

Sau khi nghe Ben kể về cái máy đóng cọc

mà Ben khẳng định là đang làm móng

cho nhà tù mới dưới thung lũng,

Tom đến nhà Henson

để đẩy Bill vào cái thua nhục nhã thêm một lần nữa.

Vài người bảo

gã muốn gặp chị gái Liz của Bill hơn là đánh cờ

và có thể là vậy lắm.

Ai cũng biết ở nhà Henson có một đường chân trời

- hấp dẫn như đường chân trời chạy qua thung lũng -

chân trời chạy quanh thân hình gợi cảm của Liz Henson.

Không ai mở cửa à?

Một bờ vực ngọt ngào, đau đớn và quyến rũ.

- Chào Liz. - Chào Tom.

Ngày nào cậu cũng phải tới sao?

Ước gì ai đó thú vị xuất hiện.

Cái thị trấn này làm tôi phát chán.

Khi nào hôn phu của tôi kiếm được việc ở Bolder,

tôi sẽ rời khỏi đây ngay.

Mấy thằng các cậu sẽ phải tìm cô khác mà trêu.

Bill có nhà không?

Lúc nào nó chẳng ở nhà.

Nó được học còn tôi phải phụ việc làm kính.

Mặc dù tôi thông minh hơn nó.

- Chào bác gái. - Chào cháu, Tom.

Chơi cờ thôi, anh bạn.

Đến giờ rồi sao?

Cậu không nghe thấy tiếng chuông à?

Như mọi khi, Bill cố vờ chơi.

Gã bảo, gã không hiểu mục đích của mấy vụ họp.

Hay cứ để kệ mọi người đi?

Tớ không nghĩ vậy... Tớ... Tớ...

Nhỡ như bây giờ là được rồi thì sao?

Cậu nghĩ như bây giờ là được rồi ư? Tớ không nghĩ vậy.

Đất nước này đã quên lãng nhiều điều.

Tớ muốn đưa ra ví dụ để nhắc nhở mọi người.

Ngày mai cậu định làm thế à?

Tớ không biết nữa.

Tớ muốn biết liệu người dân Dogville có biết đón nhận không.

Tớ cần một thứ để thử họ,

một thứ sờ thấy được, một món quà.

Lấy đâu ra người tặng quà chúng ta?

Tớ không biết nữa.

Tớ phải nghĩ thêm.

Khoan đã. Thiếu một quân rồi.

Thiếu thì không chơi được.

Tối nay tớ minh mẫn lắm.

Tạm biệt, Bill.

Chương MỘT Tom nghe thấy tiếng súng và gặp Grace

Dù cố kéo dài ván cờ,

Tom vẫn nhanh chóng giành chiến thắng.

Khi gã rảo bước về nhà trên Phố Cây Du,

mưa bắt đầu rơi và gió thổi mạnh.

Vào buổi thuyết giảng hôm sau,

Tom muốn chứng minh người dân Dogville chưa biết cách đón nhận

nhưng gã vẫn cần một ví dụ, một món quà.

Có thể Bill đã nói đúng.

Thị trấn này chẳng mấy khi được nhận quà.

Tom biết chắc

đó là tiếng súng.

Cái máy đóng cọc nghe không giống thế.

Tiếng súng đến từ thung lũng

hoặc từ Đường Núi về hướng Georgetown.

Gã căng tai nghe rất lâu nhưng tiếng súng không vang lên nữa.

Đôi chút thất vọng, Tom ngồi xuống ghế đá ngẫm nghĩ

cố bám vào cảm giác phiêu lưu trong giây lát.

Nhưng chẳng lâu sau, gã lại quay lại đề tài yêu thích

và giữa cơn bão, gã nghĩ về những bài báo, tiểu thuyết và buổi họp lớn

với các thính giả chú tâm

sau khi gã xuất bản thêm một tác phẩm

đả kích và thanh tẩy linh hồn con người.

Gã thấy rất nhiều người, kể cả các tác giả khác,

quàng vai nhau.

Qua lời của gã,

một thế giới mới mở ra trước mắt họ.

Chuyện chẳng dễ.

Nhưng nhờ sự cần mẫn, ngôn từ và sự truyền cảm của gã,

thông điệp đã được truyền đi.

Và nếu ai hỏi gã đã làm thế nào, câu trả lời chỉ là một cụm từ:

"ví dụ."

Đáng ra Tom đã ngồi đó thêm nửa tiếng hay lâu hơn nữa,

nhưng một tiếng động bất thường làm gã tỉnh.

Tiếng con Moses sủa.

Nó sủa là chuyện thường tình nhưng tiếng sủa lần này lại khác.

Nó không sủa to mà đang gầm gừ

như thể nguy hiểm đã tới gần

và đó không chỉ là một con thú rừng.

Như thể đối thủ của nó cần được cẩn thận suy xét.

Này cô! Đừng có leo nữa.

Tôi biết rõ ngọn núi này. Nguy hiểm lắm.

Ngã thì khó sống lắm.

Còn lối nào khác không?

Có.

Ở đâu?

Ngược lối cô vừa đi, quay lại Georgetown.

Sao cô phải rời khỏi đây?

Có phải vì tiếng súng không?

Xin hãy giúp tôi.

Cô có thể trốn trong mỏ. Đây!

Đường này dẫn tới đâu?

Không đâu cả. Tới đây là hết đường rồi.

Nếu anh muốn đi tiếp thì phải quay xe, về lại Georgetown.

Chỗ này... gọi là Dogville.

Dogville? Tên gì mà chán thế.

Chúng tôi đang tìm người...

Vậy à? Các anh tìm ai?

Ông chủ muốn nói chuyện với anh.

- Chàng trai trẻ. - Vâng, thưa ngài.

Tôi đang tìm một cô gái. Có thể nó đã lạc tới đây.

More Vietnamese subtitles for Dogville

Komentarze

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left