Pierwsze 200 wierszy.
VIỆN NGHIÊN CỨU SIÊU NĂNG LỰC CON NGƯỜI BẮC KINH
- Đại Quân, về rồi à? - Đại Quân, về rồi à?
Tại sao mọi người không cùng hợp lực lại?
Chúng tôi đã làm 15 phút trước rồi,
nhưng có một tên lạ mặt đã xuất hiện.
Cái gì vậy?
Ngăn hắn lại!
Đừng để hắn thoát!
Đứng yên!
Các người là ai? Tại sao lại bắt tôi tới đây?
Các người có mục đích gì?
- Nói đi! - Bắt lấy hắn!
Hắn tự xưng là Ngụy công công triều đại nhà Minh.
- Hoàng thượng? - Nô tài!
Nhìn thấy ta mà ngươi còn không quỳ hả?
Hoàng thượng, xin tha thứ cho nô tài!
- Giữ lấy hắn! - Giữ lấy hắn!
Có thật hắn đến từ nhà Minh không?
Tôi nghe nói anh bị tên Thánh Bài ở Hồng Kông đánh bại.
Vậy nên tôi đã trở lại.
Hắn lợi hại vậy sao?
Tôi nghĩ là tôi cần mọi người cùng giúp
để trả mối thù này.
Hắn là đệ tử của Thần Bài. Chắc hắn được trợ giúp.
Đừng lo!
Tôi đã thành lập một nhóm
sẽ loại bỏ những kẻ cản đường chúng ta.
Năm người chúng ta sẽ tập trung đánh bại Thánh Bài!
- Chúng tôi sẽ giúp anh giết Thánh Bài! - Chúng tôi sẽ giúp anh giết Thánh Bài!
- Chú muốn gì? - Con xong chưa hả?
Nhanh lên, mọi người đang đợi con đấy!
- Đóng cửa lại trước đi. - Cái gì vậy?
Con sắp xong rồi.
Nó chặt quá.
Chú đã bảo con bao nhiêu lần là không được ăn chúng rồi.
Bây giờ con là Thánh Bài rồi.
Ăn trong nhà vệ sinh cũng không được?
Trời!
Ngậm xì gà đi. Trông mới giống doanh nhân.
Đi thôi!
Cô lấy đâu ra xì gà vậy?
- Từ bố tôi. - Làm ơn bỏ nó đi.
Xin chào các phóng viên và các bạn thân thiết,
tôi xin phép giới thiệu với mọi người một người.
Đây chính là
cộng sự tuyệt vời vô hình và bất khả chiến bại của tôi.
Đệ tử của Thần Bài, Thánh Bài!
- Tuyệt vời! - Chúc mừng!
Phát biểu như vậy đâu được. Đây là điều tôi đã học được từ thầy tôi.
Những người tuyệt vời phải luôn khiêm tốn khi phát biểu.
Thưa các quý ông, quý bà, tôi,
Thánh Bài,
rất hân hạnh được gặp mọi người.
Cảm ơn.
- Thật kì diệu! - Thật tuyệt vời!
Ngoài việc cùng ăn sáng với sư phụ tôi hàng ngày,
tôi cũng đang học kỹ xảo bất khả chiến bại từ ông ấy.
Đó là phần đòi hỏi nhiều kĩ năng nhất để chiến thắng.
Tôi có thể đánh bại mọi đối thủ.
Thực ra, tôi có thể đánh bại mọi địch thủ.
- Hãy thể hiện kĩ năng của cậu đi! - Chắc chắn rồi.
Nhưng tôi cần một đối thủ đã.
- Tôi có thể. - Tuyệt.
- Xáo bài đi và hãy xem này. - Được.
Sao vậy?
Chỗ này!
- Dạ dày của ông không tốt. - Dạ dày của tôi...
- Chỗ này! - Dừng lại đi!
Có gì đó không ổn.
- Cái gì? - Nội tạng của ông.
- Cậu làm tôi sợ rồi đấy. - Chỗ này!
Còn một chỗ nữa.
- Thật tuyệt! - Đấy là sỏi mật, sao mà tuyệt được?
Này, chuyện quái gì vậy?
Không phải cậu học kỹ xảo đánh bài từ sư phụ của mình à?
Đây là một trong những kỹ xảo tuyệt diệu nhất của Thần Bài.
Thuật mát-xa gan bàn chân.
Sư phụ đã hi sinh hết thời gian nghỉ ngơi
và dạy tôi kỹ năng này, để tôi có thể giúp những người khác.
Đúng là một người đàn ông vĩ đại.
Đây là một bức ảnh vô giá. Mọi người có thể chụp ảnh thoải mái.
- Thuật mát-xa gan bàn chân? - Cái gì?
Thôi nào.
Cậu đã đi sáu tháng rồi.
Chả lẽ cậu không học được gì
- về thuật đánh bài à? - Đúng.
- Đánh bài? Tất nhiên rồi. - Có này! Có này!
Tôi đã vứt rác ở sân sau nhà của Thần Bài mỗi tối.
- Cái gì vậy? - Thật vớ vẩn!
- Này! - Sao?
- Con đói rồi. - Được rồi.
Này, súp vây cá mập đâu rồi?
Con còn đòi ăn súp vây cá mập sao?
Khỏi đi vì con chỉ biết kĩ năng mát-xa chân vô giá.
Ăn mì ăn liền đi!
Con ăn thịt hộp được không?
Chú ba, hôm nay là sinh nhật con sao?
Không phải!
Miếng thịt hộp mới to làm sao!
Để ăn mừng chúng ta hội ngộ.
Con phải ăn năm bữa mới hết nó mất.
Quá to hả?
- Không có gì. - Ông Đinh sẽ phát biểu.
- Đừng ăn nhanh quá. - Được rồi!
Tôi, Đinh Lực, rất vui được gặp các bạn ở Thượng Hải.
- Là Bến Thượng Hải à? - Tôi tin mọi người đều biết...
Thượng Hải là một bãi biển à?
- Chú đoán vậy. - Tôi, Đinh Lực,
- là người Trung Quốc... - Này.
Con thích cái tên Đinh Lực này.
Ai nghĩ ra cái tên đó vậy?
Có một người tên là Đinh Lực thật.
Ông ấy là bạn rất thân của ông con.
Họ đã cùng nhau khởi nghiệp.
- Để đánh lại... - Thật sao?
Đúng.
Tên của ông con là gì?
Châu Đại Phúc.
- Thật sao? - Thật!
Đáng lẽ chú phải nói sớm chứ.
Con có cổ phần trong công ty trang sức Châu Đại Phúc không?
Hai Châu Đại Phúc này không phải là một.
Ông con và Đinh Lực đã cùng bán bánh bao ở Thượng Hải.
- Vậy hả! - Đó là sự thật!
Tại sao họ lại bán bánh bao thay vì trang sức?
Thì vậy đó!
Ông ngốc thật. Chắc là ông rất xấu.
Sai rồi!
Ông từng rất đẹp trai.
- Thật sao? - Đúng, nhìn bức ảnh này đi.
Đây là ông nội của con, Châu Đại Phúc còn đây là bà nội con, Ngô Xuân Thiên.
Trông họ rất đẹp, giống chú vậy.
Chú trông giống hệt họ.
- Đúng vậy! - Chết tiệt!
Con cũng sẽ trông giống như vậy khi về già.
- Con không tin đâu. - Chú cũng từng thế!
Sao?
Con xem tạp chí khiêu dâm đấy hả?
Còn lâu!
- Cái gì? - Sư phụ đã kể cho con về ông ấy.
Thần Bài người Pháp.
Một người nổi tiếng ở Thượng Hải hồi trước.
Ông ấy từng bất khả chiến bại.
Tuyệt vậy sao?
Ông ấy đánh bài rất giỏi và còn có siêu năng lực.
- Ông ấy có bao giờ thua không? - Không hẳn.
Cuốn sách này nói rằng...
ông ấy từng bị đánh bại một lần bởi một người đàn ông bí ẩn,
tên là Comment Allez-vous.
Cái tên rất lạ. Không biết có thật không nữa.
Alô?
Long Ngũ? Anh quay lại Hồng Kông rồi à?
Sư phụ gửi đồ cho tôi sao? Được, tôi sẽ đợi anh.
Đây là nhà tổ của chúng ta.
Ông nội đã truyền nó lại cho chú, rồi chú sẽ truyền lại cho con.
Nó có lịch sử hơn 100 năm rồi.
Trải qua bao thăng trầm, nhưng nó vẫn trụ vững.
Giống như chú vậy.
Chú không làm nó trụ được đâu.
Vớ vẩn!
Cái gì?
Con có linh cảm...
là chúng ta sẽ có một trải nghiệm kì lạ tối nay.
Một thứ tuyệt diệu sẽ xảy ra.
Là gì?
Con không biết.
- Hay là con cho chú tham gia? - Con nghĩ sao?
- Tất nhiên rồi. - Thông minh đấy.
- Thế giới thật tuyệt vời. - Cái gì?
- Con nghe nói ông nội rất hay ngại. - Đúng vậy.
Vậy sao chú không biết xấu hổ vậy?
Cái gì?
Chú là vậy đấy. Con làm được cái quái gì?
Không có gì, con tôn trọng chú mà.
Nói thẳng ra là ông nội rất nhu nhược.
Nhưng ông lại tán được bà nội con.
Một tên khốn đã gắn kết họ.
Một tên khốn sao?
Này!
Con có thấy gì không?
Không. Còn chú?
Chú cũng vậy.
- Chú vào nhà... - Lấy một lon...
- Chú phải làm vậy sao? - Con phải làm vậy sao?
Có năm người. Con cân hết được không?
Cùng nhau làm đi.
Quả nhiên là có điều tuyệt diệu sẽ xảy ra mà!
Chết tiệt!
Đến đây!
Đừng hành động như vậy.
Chú sẽ dọa họ đi hết đấy.
Chỉ là ảo giác thôi. Chạy thôi!
Chú sao rồi?
Lúc nào cũng vậy.
Úm ba la xì bùa.
Di chuyển đồ vật trong không trung. Thật kì diệu!
Tấn công!
Tại sao các người phải ép tôi chứ?
Tại sao?
Tại sao?
No comments yet. Be the first to leave one.