De eerste 200 regels.
Trong phần trước...
Đôi khi anh nhớ khi mọi chuyện không như thế này.
- Đừng làm thế. - Làm gì?
Tại sao lại có một cái cây ở giữa đường vậy?
Sao có thể như thế được?
Chúng ta đang đi trên cùng một con đường.
Ôi Chúa ơi!
Có những điều cô cần biết về nơi cô đang ở,
về tình hình hiện tại.
- Cô có tin vào ma quỷ không? - Meagan, không!
Ta thỏa thuận rồi, cảnh sát trưởng ạ.
Anh không đến đây.
Tôi đến gặp con trai tôi, Donna.
Chúng ta đã mất hai người đêm qua.
Con hơi bận, nên nếu chỉ có thế...
Thế thôi.
Tôi gây dựng một công ty phần mềm dựa trên không gì ngoài trí tưởng tượng.
Nhưng cái này ư? Nó đã ở đây xong lại biến mất.
Có cái biểu tượng lạ vãi lồng này ngay trên trần nhà.
Bà đang tìm gì vậy?
Tôi nghĩ có hai trang bị dính vào nhau ở đây.
Uầy, uầy, uầy.
Cháu từ một trong hai xe đó hả?
- Cháu nghĩ thế nghĩa là sao? - Làm ơn đừng.
Victor, cầm đào rồi lượn đi.
Ông ta đáng sợ, nhưng vô hại.
Chỉ là ông ta ở đây rất lâu rồi thôi.
Đó là gì vậy?
Một cái cây đường xa. Xem này.
Người đi cũng được nữa.
- Thật ạ? - Mỗi tội...
ta không bao giờ biết mình sẽ đi đâu.
Khi Thomas mất, phần nào đó trong mẹ đã tan nát.
Nên bố mẹ giả vờ như mọi thứ đều ổn,
và mẹ nghĩ làm thế chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn.
Mẹ xin lỗi.
Chỉ là anh cảm thấy suy sụp quá.
Ta sẽ tìm ra lời giải cùng nhau.
Đừng lo.
GIẾT THẰNG BÉ
Tôi nghe thấy giọng nói của họ.
Họ bảo đây là mạng cuối cùng
- Mẹ ơi! - rồi mọi người sẽ được về nhà.
Ethan, chạy đi!
Không! Anh không hiểu.
- Nathan, làm ơn! - Nathan.
Tôi ước anh có diễm phúc được đau buồn, nhưng anh không có, Boyd ạ.
Những người này cần anh.
Anh cần phải là người dẫn những người này về nhà.
Không!
Ở lại với tôi.
Cách duy nhất để chúng ta về nhà là đánh thức mọi người dậy.
- Abby, dừng lại. - Chuyện xảy ra...
- Mẹ! - ...không phải lỗi bố anh.
Không, không!
Và đó không phải lỗi của anh. Đó là do nơi này.
- Bố, con rất xin lỗi. - Không, không. Này, đừng.
Đây không phải là từ biệt đâu.
Cô ta đang làm gì ở đây?
Cô ta có thể giúp ta tìm ra những gì ta đang tìm kiếm ngoài kia.
Không ai được biết cô ta đi cùng bố.
Chúng ta đang đi đâu vậy?
Đi tìm cách trở về nhà.
Mẹ con mình đi phiêu lưu nhé?
Trò chơi sẽ có tên là...
"Ánh sáng đến từ đâu?"
Bà không nghĩ ngọn tháp sẽ hoạt động sao?
Mấy cậu nhìn vào Nhà Chung
và nghĩ nó chỉ toàn chè chén và chịch choạc.
Nó còn hơn thế.
- Dô! - Dô.
Có niềm vui trong ngôi nhà đó.
Nếu thành công, tôi nghĩ cậu sẽ nhớ nhiều thứ ở nơi này hơn cậu nghĩ đấy.
Iceland. Hay đấy.
Nếu cái radio này hoạt động thì chắc là ta có thể đi đấy.
Tôi đã đính hôn rồi.
Một phần trong tôi thực sự muốn quay trở về,
và thấy người phụ nữ tôi yêu vẫn chờ đợi tôi.
Phần kia thì muốn gì?
Đến Iceland với chàng trai tuyệt vời nhất mà tôi từng gặp.
Em là tình yêu của đời anh.
Ta có thể ở bất cứ nơi đâu trên thế giới,
nhưng điều đó không quan trọng vì em là mái ấm của anh.
Nó đang hoạt động.
Có tín hiệu rồi!
- Anh ở đâu? - Có phải là Jim không?
Vợ anh không nên đào cái hố đó, Jim à.
Cái quái gì vậy?
Cô ở đây rồi. Chúng ta phải đi.
- Đây là nơi chúng ngủ. - Chúa ơi.
Tabitha!
Bây giờ nó tức giận rồi.
Hai người phải vào trong. Hai người sẽ được an toàn trong đó.
Tôi sẽ theo sau.
Này, này!
Này!
Được rồi. Được rồi.
Xin chào?
Xin chào?
Được rồi. Được rồi.
Được rồi.
Cái con mẹ mày nữa!
Mẹ cha nó!
Không, không, không.
Chúa ơi.
Cái quái gì?
- Dừng xe lại! - Sao cơ?
Này, anh bạn. Ổn mà. Ta đi vòng xíu thôi.
Không. Chúng ta phải quay xe.
- Ta không thể ở đây. - Ngồi xuống đi.
- Làm ơn đi! - Này. Không sao đâu, anh bạn.
- Nào, nào. - Ta phải...
Ngồi mẹ nó xuống đi, ok?
Làm ơn dừng xe buýt đi được không?
Mọi người làm ơn về chỗ ngồi của mình đi!
- Nào, đúng rồi. - Anh không hiểu.
Những chuyện xấu sẽ xảy ra nếu...
- Chúa ơi. - Trời ạ. Dừng mẹ nó xe đi!
NHÀ NGHỈ - HẾT PHÒNG BỂ BƠI
LOẠT PHIM GỐC CỦA MGM+
THỊ TRẤN ÁC MỘNG
MÙA 2 - TẬP 1: NHỮNG KẺ LẠ MẶT Ở VÙNG ĐẤT XA LẠ
- Che các bảng mạch! - Cứ giữ chắc nó.
Đồ đạc đang bị phá hỏng kìa. Gom tất cả vào đi!
Chết tiệt!
- Lùi lại. - Kéo họ lùi lại.
Tránh xa đèn ra!
Kristi, trong này cần cô.
- Đang tới đây. - Kiểm tra các cửa sổ.
Khoá kín nơi này.
- Được rồi. Để tôi xem. - Ôi Chúa ơi.
Có gì đó trong mắt tôi.
Chuẩn rồi. Tập trung nào.
- Được chưa? - Đưa tôi cái sào kia.
Đợi đã, đợi đã.
Đưa ai đó lên mái nhà đi.
Chúng ta cần buộc cái tời chết tiệt đó lại.
Trông như một đài ôtô ấy.
Này, mọi người. Mấy chiếc loa này. Cầm loa đi.
Mang tất cả vào trong.
Mẹ kiếp!
Một bộ phận nữa. Chờ đã.
Xem có buộc nó vào được không.
Bằng cái gì? Không có gì trên này cả.
Đùa tôi chắc.
Donna, tại sao bố cháu lại bỏ chạy như vậy?
- Julie, xin cháu đấy. - Làm ngay đây.
Donna! Donna!
Chúng ta có vấn đề.
- Đưa bọn trẻ lên lầu. - Cái gì?
- Ethan? Này, này. - Đưa chúng lên lầu.
- Donna! - Chị em mình lên tầng đi.
Ellis, bắt con bé lại! Đưa nó về đây!
Tôi làm đây.
- Donna?! - Đừng sờ vào.
Ta đưa cô vào bếp và làm sạch cho cô nhé?
- Donna? - Kiểm tra các cửa sổ...
và khóa nơi này lại.
- Donna! - Cái gì?
Có một cái xe buýt đậu bên ngoài quán ăn!
Tabitha?
Em có ở dưới đó không?
Chết tiệt.
Tabitha?
Thôi nào, em yêu. Xin em đấy.
Đi nào.
Đi nào.
- Đang đi đâu vậy? - Suỵt! Không được nói chuyện.
Giờ chúng đang ở gần. Cô sẽ đánh thức chúng.
- Đánh thức ai? - Suỵt!
Không, không. Victor, ta cần dừng lại.
Ông cần cho tôi biết đang có chuyện gì.
- Ta ở đâu? - Ta đang ở bên dưới thị trấn.
Đây là nơi lũ quái vật sống. Đây là nơi chúng ngủ.
Nhưng tôi có thể đưa ta ra ngoài.
Cậu bé mặc đồ trắng đã chỉ đường cho tôi.
Cái gì cơ?
Tôi đã đi qua cái cây, sau đó tôi ở đây.
Cậu ấy bảo tôi đợi cô. Cậu ấy chỉ cho tôi chỗ trốn.
Sợ hãi cũng không sao cả.
Ta chỉ cần im lặng.
Ta chỉ cần...
- Cái quái gì? - Sao?
Ta phải nhanh lên. Chúng sẽ sớm thức dậy.
Ừ.
- Hít thở sâu, được chứ? - Được.
Ừ. Đừng sờ vào.
Được rồi. Một, hai... ba.
Đừng sờ vào, ok? Cô đang làm rất tốt.
Được rồi. Đừng sờ vào. Đừng sờ vào.
Nói với mọi người trừ khi họ đang chảy máu,
thì họ liệu mà đi bít cửa sổ vào.
Được rồi.
- Mattias, lấy mấy khẩu shotgun. - Có ngay.
Ta không cần phải làm thế.
Không ư?
Có một cái xe buýt chết tiệt ở dưới đó.
Có trời mới biết có bao nhiêu người mù tịt
về sóng gió mà họ vừa dính vào.
Anh nghĩ họ sẽ phản ứng thế nào
No comments yet. Be the first to leave one.