De eerste 200 regels.
Một số người nói thế gian này xấu xí,
dù lúc đó nó vẫn đẹp.
Tôi không biết họ nói đúng không,
nhưng tôi sắp được nhìn thấy thế gian với đôi mắt của mình.
見鬼 (2002) - KIẾN QUỶ
Dịch: Altair
Bây giờ tôi sẽ tiêm cho cô thuốc tê.
Cuộc phẫu thuật kéo dài khoảng 2 giờ.
Cô sẵn sàng chưa?
Ai vậy?
Yên lặng! Em không muốn làm phiền đến các chị y tá.
Em ở giường kế bên chị.
Em nghe nói chị vừa thực hiện phẫu thuật mắt.
Ở đây em làm phẫu thuật nhiều lắm.
Em biết hết cả bệnh viện. Ai cũng tốt với em.
Em bao nhiêu tuổi rồi? Sao lại làm nhiều phẫu thuật vậy?
Em 11 tuổi. Đáng lẽ bây giờ em phải vào trung học rồi,
nhưng mẹ nói em có khối u não ảnh hưởng tới thần kinh...
nên suốt ngày em cứ hôn mê. Bác sĩ phải cắt bỏ nó.
Nhưng vì nó lớn và nguy hiểm quá nên họ phải phẫu thuật nhiều lần.
Bởi vậy năm ngoái em mới nghỉ học và ở đây từ lúc đó.
Em còn nhỏ vậy mà dũng cảm quá!
Khi nào chị thấy đường thì em sẽ dẫn chị đi chơi.
Thế gian này đẹp lắm.
Khi tôi tháo băng ra,
lúc đầu có thể hơi đau.
Nếu đau quá thì cho tôi biết nhé. Ngày mai tháo băng cũng được.
Thử xem.
Mở mắt từ từ thôi.
Này, nếu đau quá thì đừng cố.
Đau quá!
Có đau lắm không?
Bác sĩ Lô, chắc cháu tôi đau lắm.
Hồi còn nhỏ tới giờ nó chưa hề khóc lần nào!
Bà ơi, để bác sĩ Lô làm việc đi.
Xin bà đừng lo.
Rất ít bệnh nhân thành công tức thời.
Muốn mắt và não phối hợp phải có thời gian.
Ổn rồi.
Anh Anh.
Bây giờ chị thấy đường chưa?
Em là Anh Anh.
Chị thật là thấy em chứ?
Chị nghĩ chắc là thấy.
Hay quá! Chị thấy được rồi!
Chị y tá ơi, chị ấy thấy rồi!
Chị y tá, mắt chị ấy thấy được rồi!
Chị ấy thấy em rồi! Nhanh đi.
Bà ơi! Có bệnh viện gọi.
Chuyện gì? Chị Vấn thấy được rồi!
Tới bệnh viện ngay. Ừ.
Tôi xuất viện được chưa?
Không nhanh vậy đâu.
Bệnh nhân ghép giác mạc đều bị cận khoảng 1000 độ,.
Chỉ khi cơ mắt bắt đầu thích nghi,
thì nó sẽ giảm xuống còn 200 đội.
Khi nào mới có được thị lực hoàn hảo? Không ai có thị lực hoàn hảo hết.
Đa số người đều bị cận thị khoảng 100 độ.
Nghĩa là sẽ phải đeo kính cận?
Không cần thiết phải vậy đâu. Cô ta chỉ cần kính mát là được rồi.
Cô Vấn, nghỉ ngơi đi.
Nếu mọi chuyện ổn thỏa, cô sẽ ra viện sớm.
Bây giờ cô có thể bỏ kính mát được rồi. Tập làm quen từ từ với ánh sáng nhé.
Nếu thấy đau, hoặc nếu có chảy nước mắt,
thì cô nên nhắm lại và để mắt cô nghỉ ngơi.
Để tôi giúp cô lên giường nằm. Cô y tá ơi?
Trong phòng vệ sinh có gương không?
Có, để tôi giúp cô lại đó.
Đây.
Chậm rãi.
Từ từ, có gì thì gọi cho tôi.
Ai vậy?
Có phải Anh Anh không?
Sao em im lặng vậy?
Ngày mai em lại làm phẫu thuật nữa rồi.
Em đã hứa là em sẽ dẫn chị đi chơi khi chị thấy đường mà.
Chúng ta sẽ ra ngoài vui chơi sau khi em phẫu thuật.
Bác sĩ nói chị có thể ra viện được rồi mà?
Chưa đâu. Nếu ra viện, chị cũng sẽ quay lại thăm em mà.
Chụp hình chung nhé.
- Ra ngoài chụp nhé. - Ừ.
Đi thôi... nhưng mà ở đâu?
Chỗ đó nhé!
Cái gì vậy? Máy chụp hình
chụp hình? Nhìn đây này.
Chuẩn bị... 1, 2, 3!
Bà ơi, bà có sao không?
Xin chào...
tôi lạnh...
gởi người này qua khu C.
Khu B chúng ta đầy chỗ rồi ạ.
Cô y tá, bà cụ đã qua đời rồi ạ?
Vâng, chúng tôi vừa đưa bà ấy đi.
Nhưng mà đêm qua, tôi thấy ai đi thăm bà ấy mà.
Họ còn cùng ra ngoài nữa.
Cô có chắc không? Ở đây chúng tôi đâu có cho người thăm đêm.
Anh Anh đâu? Sáng nay cô bé đi mổ rồi.
Bác sĩ Lô đề nghị em nên ở lại thêm 2 ngày nữa.
Nhưng vì chị có chuyến bay trong 2 tuần
sẽ không ai đón em hết.
Bây giờ thì em xuất viện được rồi.
Em và bà có nhiều thời gian ở cùng nhau hơn.
Trời ơi... 3 giờ rồi!
Hi vọng là không quá khó tìm...
lẽ ra chị nên hoãn lại...
sau khi gặp nhà liệu pháp, chị sẽ đưa em vào taxi.
Hi vọng là mình không trễ quá.
Chúng tôi chỉ mới trễ hẹn 10 phút thôi mà.
Tôi còn công việc phải làm sớm.
Tôi xin lỗi. Bác sĩ Lô vừa ra ngoài cách đây ít phút rồi ạ.
Được. Ông ta kìa.
Người hẹn 3 giờ của tôi ở đây chưa? Họ đây ạ.
Vấn, đi thôi
để tôi nói với 2 người công việc của tôi.
Từ bây giờ, tôi là nhà liệu pháp tâm lí của cô Vấn.
Vì cô đã mất thị lực từ lúc 2 tuổi,
nên từ vựng thị giác của cô vô cùng hạn chế,
và cô chắc đã quên gần hết.
Bây giờ...
cô có thể bỏ kính ra,
và cho mắt cô làm quen với ánh sáng được không?
Xin cô cho biết tôi đang cầm thứ gì?
Cô biết đó là kim bấm chỉ khi cô chạm nó
bởi vì những kiến thức từ trước đến giờ về đồ vật của cô là qua sờ nắm, không phải nhìn.
Bây giờ cô không còn mù nữa.
Tôi sẽ giúp cô sử dụng được đôi mắt.
Và hiểu những gì cô thấy
thực ra, tôi không lo nhiều chuyện đó.
Lo là lo trạng thái tâm lí của cô.
Sau khi lấy lại thị lực, nhiều người thường thấy cô đơn và sợ hãi.
Bác sĩ Lô à, bác sĩ Lô kia có họ hàng gì với anh không?
Ý cô là ông Lô ấy à? Vâng, ông là chú của tôi.
À... mấy giờ bác sĩ xong việc vậy?
Cô Hoàng đây là bệnh nhân cuối cùng rồi.
Anh thấy đó, tôi có chuyến bay. Chắc không phiền anh chở A Vấn về nhà chứ?
À... tất nhiên.
Dù gì thì từ hôm nay...
tôi cũng phải đưa cô Hoàng ra ngoài tập luyện.
Chị đi được mà. Em tự biết chăm sóc bản thân. Em quen rồi.
Con hồi còn nhỏ đó.
Cha con quay lâu lắm rồi
để cho con coi lúc sáng mắt trở lại.
Ổng ngừng quay khi li dị mẹ con.
Chắc là 7 hay 8 năm trước gì đó.
Bà ơi, có phải khi cha về, ông sẽ đưa chúng ta qua Vancouver không?
Bà biết con không muốn đi,
nhưng cuộc sống ở Vancouver trôi qua chậm rãi hơn.
Sẽ tốt hơn cho con.
Tiếng Hoa con còn không đọc được, làm sao con học tiếng Anh được?
Bà ơi, con không muốn dựa dẫm mãi vào người khác.
Con muốn học viết và tìm công việc ở Hồng Kông.
Con muốn tự lập
Cha con sẽ lo lắm đó.
Bà đi rửa chén đĩa đây. Con coi một mình nhé.
Có chuyện gì vậy, người bạn nhỏ? Cô có thấy phiếu liên lạc nào không?
Không, em sống ở gần đây à?
Ai vậy A Vấn?
Một cậu bé, bà ơi.
Có cái phiếu liên lạc nào ở trên ban công
Đứa trẻ chỉ chọc con thôi. Bỏ đi.
Này, người bạn nhỏ, em ăn gì vậy?
Em đói.
Có chuyện gì vậy?
Mọi người, hôm nay chúng ta có hai tin tốt đây.
Thứ nhất...
Cô Vấn đã có ca phẫu thuật thành công!
Và thứ hai, trong buổi diễn từ thiện Giáng sinh của chúng ta
chúng ta sẽ biểu diễn với Vanessa Mae!
Ông Trình, tại sao tôi chưa nhận được lịch tập?
Cô biết đó, dù gì tổ chức này chỉ dành cho người mù.
Cô luôn được chào đón tới tập luyện
nhưng có lẽ cô nên đảm nhận vai trò khác cho buổi biểu diễn.
Như là dẫn dắt, hay chăm sóc thành viên.
Hay là để tôi sắp cho cô một chân phụ giúp ở trung tâm.
Ông Trình, tôi thực sự muốn tham gia buổi diễn này.
Tôi đã tập luyện lâu lắm rồi!
Tôi hiểu, nhưng mà...
xin lỗi, ông Trình.
Quản lí của cô Vanessa Mae muốn ta fax lịch diễn của cô ta.
Tôi sẽ đi ngay.
A Vấn, A Vấn?
Chuyện này lần sau bàn nhé. Tôi phải đi đây.
Bà - Con đi đâu?
Tới lớp ạ. Nhớ về sớm ăn cơm nhé.
Bà đã làm canh rồi đấy. Tạm biệt.
Chị có thấy bảng điểm của em không?
Em vẫn chưa tìm thấy sao?
Thật sự là chị không thấy.
Hay là em hỏi ai khác xem.
Anh Anh!
Xin lỗi, tôi muốn nói chuyện với cô bé.
Xem chị đem cho em cái gì này?
Em vừa được hóa trị.
Em sẽ nôn ra nếu ăn.
Vậy thì để lúc khỏe hơn em ăn nhé.
Nếu chúng tôi tin con mình chỉ một lần,
hay cho nó một cơ hội giải thích,
hẳn lúc này nó vẫn ở đây chơi game.
Ai lại mong nó nhảy lầu như thế?
Tự sát là một tội lỗi lớn.
No comments yet. Be the first to leave one.