De eerste 200 regels.
Bây giờ tôi đang kể cho các bạn nghe 1 câu chuyện.
Tuy nhiên giống như bất kỳ người kể chuyện nào,
... điều trước tiên phải chắc chắn là các đối tượng đã chuẩn bị.
Mọi người đã có chỗ ngồi thoải mái chưa?
Có ai cần sử dụng phòng tắm không?
Anh, anh đấy, có trở vào không?
Ừ, cứ giữ thế nhé..
Các bạn sẵn sàng chưa? Chúng ta bắt đầu.
Tên tôi là Marty Bronson.
Tôi sở hữu và điều hành khách sạn Sunny Vista,
... nơi này đã được thành lập tại góc đường Sunset, đại lộ La Cienege
... ở Los Angeles, California, năm 1974.
Khách sạn là tình yêu lao động của tôi,
... và tôi điều hành nó với sự giúp đỡ của con tôi, Wendy...
Wendy, chìa khóa, làm ơn đưa nó cho ông bà Dixon.
Cám ơn.
Và Skeeter.
Tôi có thể mang túi giúp ông bà không?
- Vâng, làm ơn. - Cám ơn anh bạn trẻ nhé.
Cần giúp 1 tay không nào?
Không, không, để tôi.
Ok.
Đối với chàng trai Skeeter, khách sạn là 1 thế giới thần tiên.
Em quá khích rồi đấy.
Thiên hà này không đủ cho 2 ta đâu.
Một nơi kỳ diệu.
Đầy những cuộc phiêu lưu mới cho cậu bé 6 tuổi.
Ô, Skeeter, lại đây.
Skeeter yêu nơi này như tôi đã từng yêu.
Và nó luôn cố gắng để tìm cách làm cho nơi này thậm chí còn tốt hơn.
Con đã có nhiều ý kiến về việc cải thiện những thứ quanh đây đó bố.
Con nghĩ chúng ta có thể đặt thêm miếng lót giày trong mỗi phòng,
... bởi vì mọi người thường hay quên nó khi đi du lịch.
Ý kiến hay đấy.
Đến giờ ngủ rồi, bố phải gặp ngài Nottingham.
Khoan đã bố. Con thậm chí còn không mệt mà.
Chà, thế còn câu chuyện nửa đêm thế nào?
Chịu liền!
Nào, ngày xửa ngày xưa, có cậu bé nọ,
... và cậu bé đó tên là Skeeter.
Tôi có thể kể về 1 hội chợ nhỏ khi mà tôi hứng lên.
Và làm cho cậu bé của tôi mỉm cười,
... nó thật sự kỳ diệu.
Tôi đã là 1 người cha tốt, và 1 ông chủ tốt.
Nhưng không may, lại là 1 người kinh doanh tồi.
Anh không thể đọc bài báo trên tường hả, Bronson?
... Khách sạn này đã chìm ngỉm trong mực đỏ...
... và tôi đang cho anh 1 cái xuồng cứu hộ cuối cùng.
Tôi không biết.
Tôi đã thấy mấy sổ kế toán của anh, Martin.
Nếu anh không bán nơi này cho tôi, anh sẽ bị phá sản.
Ừ, tốt thôi, tôi ....
Tôi luôn hy vọng rằng nơi này sẽ trở thành ngôi nhà cho bọn trẻ của mình.
Thế thì sao?
Nếu con trai anh làm việc chăm chỉ và cho tôi thấy vài sự thông minh khi nó lớn lên,
Tôi sẽ cho nó điều hành nơi này.
Anh hứa nhé?
Ừ, bây giờ thì ký vào tờ giấy chết tiệt đó đi.
Đó là con tôi, Bronson.
Tin tôi đi, tôi đang biến nơi này thuộc vào loại tốt nhất Los Angeles.
Mấy thứ vớ vẩn sẽ biến mất thôi.
Và như thế, khách sạn nhỏ bé và giản dị Sunny Vista của chúng tôi,
... trở thành khách sạn Sunny Vista Nottingham lộng lẫy.
Và đối với quá khứ 25 năm,
.. nó đã được được tôi duy trì 1 cách đầy nhiệt huyết, giờ chuyển sang con trai tôi,
Skeeter Bronson, 1 người siêng năng.
Ừ, mặc dù Nottingham đã hứa sẽ cho Skeeter điều hành nơi này,
... dường như lời hứa đó đã bị quên lãng... - Chào nhé, Pop.
... cậu bé của tôi luôn làm việc siêng năng với 1 trái tim tràn đầy hy vọng,
... chờ đến ngày thành công của nó.
Bà Dixon? Có phải có vấn đề gì với phòng của bà?
Không có gì, đừng quá lo lắng về mấy cái suy nghĩ nhỏ bé của cậu.
Bà Dixon muốn lấy mấy chai rượu mạnh ra khỏi mini-bar của bà ấy,
... mà không cần trả tiền cho nó.
Tôi không bao giờ đụng đến cái tủ lạnh quỷ quái đó cả.
Tôi không uống rượu.
Tất nhiên, đó có thể là 1 sự pha trộn.
- Tôi đã thấy người lấy nó. - Vậy à?
Hắn ta có mái tóc đỏ và chòm râu.
Hắn ta mặc đồ màu xanh và có nút bằng đồng.
Và cao khoảng 10 inche.
Vậy có phải bà đang nói về 1 con yêu tinh?
Chính nó.
Ô, tôi không biết em bà ở trong thành phố.
À, ừ, đây là những thứ tôi nghĩ chúng ta nên làm.
Ghi mấy cái chai bị nhầm này vào hóa đơn của tôi.
Tiếp theo bà sẽ thấy vài con yêu tinh, chúng ta sẽ nói về Aspen.
Cô ta là nửa người khổng lồ
Tôi nghĩ, người khổng lồ ăn yêu tinh, tôi nói có đúng không?
Có thể lắm.
Hôm nay là 1 sự kiện trọng đại trong không khí tại khách sạn tuyệt đẹp này,
... và những cơn gió của sự thay đổi đang làm đẹp thêm câu chuyện của chúng tôi
... theo 1 hướng mới lạ hơn.
Nhưng các bạn đang mong đợi gì trong 1 khách sạn
... được thành lập bởi những người yêu các câu chuyện hay như tôi không?
Ở đây thời gian là vấn đề đấy nhé, Skeeter.
À, vâng, tôi biết. Tôi chỉ không muốn ông chủ lớn bị điện giật thôi.
Tất nhiên rồi.
- Sửa xong rồi à? - Để xem nào.
Yo, yo. Yo, yo.
Kiểm tra, kiểm tra. Một, hai. Yeah, yeah. Đằng sau có nghe không?
- Whoa, whoa. - Skeeter.
Tôi nói "Barry", các bạn nói "Nottingham."
- Barry. - Nottingham.
- Barry. - Nottingham.
# Barry có Nottingham #
# Nottingham, Nottingham #
# Barry có Nottingham #
# Người có chòm râu trắng như tuyết. #
Nào. Chào đón người đàn ông của bữa tiệc nào.
Cho họ thấy sự nhiệt tình của ngài nào.
- Thật tốt khi lại thấy cậu. - Vi trùng kìa.
- Vi trùng? - Uh, Skeeter,
Ngài Nottingham đã hơi lo ngại chút, ...
Anh không cần sợ, chỉ là sự nhận thức...
... về vi khuẩn và cách nó có thể gây nguy hiểm,
... khi mà sự lo lắng không đúng chỗ, nên ...
Ông làm đúng đấy. Ngày hôm nay tôi chưa tắm.
Vậy, à, tôi đi nhé.
Chào mừng Barry Nottingham nào mọi người.
- Anh ta thật tuyệt, anh ta đấy. Tôi yêu chàng trai này đó. - Chào mừng các bạn.
Như các bạn đã biết, tôi sở hữu 23 khách sạn từ Berlin đến Bắc Kinh.
Nhưng đó chưa phải là bí mật,
Sunny Vista Nottingham, là thứ tôi thích nhất.
Tuy nhiên, nó là 1 khách sạn của thế kỷ 20.
Chúng ta cần vài thứ cho thế kỷ 21.
Và như vậy, chúng tôi quyết định đóng cửa khách sạn,
... và xây dựng 1 khách sạn tầm cỡ mới, Sunny Vista Mega Nottingham.
Đây sẽ là 1 khách sạn lớn tại West Coast.
Tôi đơn giản là không hiểu mấy thứ nhặn xị đó là gì. Chỉ là 1 cao ốc lớn thôi mà.
Ô, không, không. Nó giống như tương lai của việc kinh doanh khách sạn,
... và thuộc loại bí mật hàng đầu sẽ cuốn hút sự quan tâm của các bạn.
Đúng rồi!
Vì vậy tôi xin chân trọng thông báo, trưởng quản lý mới của khách sạn.
Anh ta đã chờ đợi giây phút này trong 1 thời gian dài.
Tất cả chúng ta đều biết anh ta chăm chỉ thế nào, thông minh thế nào,
... và nhiều thứ trong khách sạn này đều có nghĩa với anh ta.
Cho 1 tràn pháo tay, anh Kendall Duncan!
Chúc mừng, Kendall.
- Chúa phù hộ. - Boo!
Buổi nói chuyện hay lắm, thưa ngài. Tuyệt lắm.
Tôi rất vui vì anh có thể đến.
Rất vui khi thấy các bạn.
Đừng đụng tôi.
Hay lắm, cha à.
Ô, ô, chào đằng ấy nhé. Anh có biết con gái của tôi không, Violet?
Cô ta rất nổi tiếng, thưa ngài
Xin lỗi?
Không, không, không phải thế
Tôi luôn nghe rằng cô ấy rất hot.
Không phải nghĩa hot như là nóng đâu
Nóng, tôi hiểu nghĩa ấm áp... Lòng nhân ái ...
Và cô ấy thích ra ngoài chơi đùa, dự hội,
... trong mấy quán bar, với nhiều chàng trai khác nhau, và ...
Đó là Violet Nottingham trước đây. Trước khi cô ấy gặp tôi.
Giờ thì tôi bận phải giữ gấu Pooky của mình tránh ra khỏi mấy cái ánh đèn đó,
... ở những câu lạc bộ đêm và thuốc. Có phải không, thưa ngài?
Violet đã tránh xa mấy thứ đó để theo học tennis với Roger Federer.
- Ồ, tuyệt thật, rất tốt cho cô. - Tạm biệt các chàng trai.
Tôi có thể nói, à ...
... thật khó để cho tôi thấy khách sạn chuyển đến 1 nơi nào giống thế này.
À, tôi, tôi hy vọng cậu cảm thấy đủ năng lực để đến và làm việc với chúng tôi ở đó.
Lớn như Kendall muốn,
... à, ở đó có nhiều bóng đèn để thay.
Có nhiều người đụng tôi. Có cần phải khử trùng không?
Vâng, thưa ngài. Đi đường này, tôi sẽ giúp.
Được rồi, các con hoàn thành mấy cái bàn gốm chưa,
... giờ thì mang tác phẩm nghệ thuật của mình vào lò nung nào.
Những anh chàng giải cứu chú lừa sẽ đi trong 5 phút,
... nếu các con không có xe thì nhanh nào.
Cám ơn, bà chủ Duva.
Ồ, mẹ không phải là bà chủ buổi tiệc, mẹ là mẹ.
Này!
Mẹ đã ghi chú là không ai bỏ mấy cái bánh cỏ lúa mì không có hóa chất này mà.
Thôi nào, tin mẹ đi, mẹ chỉ không muốn nó bốc mùi thôi.
Cái gì nào? Tên hề chết rồi à?
- Cái gì trong cặp thế? - Ồ, bánh chip socola.
- Thức ăn à! - Thức ăn!
- Từ từ ngồi xuống, từ từ ngồi xuống. - Chị.
Tại sao em cứ mang đường và hóa chất đến nhà chị mỗi khi em đến thăm chứ?
Cái gì? Mỗi khi? Chị đã không mời em đến đây 4 năm rồi.
Em đang nói gì thế? Chưa được 4 năm.
Em đã đến đây cho bữa thịt nướng vào ngày 4 tháng 7 rồi,
... khi mà em đập chồng chị?
Ừ. Đó là 4 năm trước đây. Em muốn đưa cho anh ta 1 cái giá nêm,
... nhưng cái quần trong của anh ấy có 1 cái lỗ.
Em biết anh ấy là người chồng tuyệt nhất của chị. Chị nên hạnh phúc chứ.
Được rồi, đừng bắt đầu chứ.
Làm sao mà bọn trẻ chịu nổi,
... cuộc ly hôn tùy tiện đó chứ?
Bọn trẻ đều ổn Bobbi thật sự chịu được
Sao em không lên gặp nó đi. Chị phải trả tiền cho mấy con lừa đây.
- Hình như có mùi gì thôi thối ấy? - Không, đó là bánh.
Mẹ làm gì nào, bánh con lừa à?
Ngửi như mùi phân ấy.
Này cậu bé, nhớ cậu không?
Cậu Skeeter.
Cậu bé lớn quá, lâu rồi không gặp cháu.
Chúc mừng sinh nhật, Bobbi.
Cháu là Patrick. Chị ấy mới là Bobbi.
No comments yet. Be the first to leave one.