De eerste 200 regels.
CÔ HẦU GÁI
Chào Millie!
Chào chị Winchester!
Rất vui được gặp chị.
Cứ gọi tôi là Nina.
Tôi đã chuẩn bị trà và một khay món khai vị cho chúng ta.
Có quá sớm để ăn thịt và phô mai không nhỉ?
Ở châu Âu người ta ăn sáng như thế.
Chà, cô thật là...
Đây là...
Tôi tính nói là, trình độ cô quá cao cho việc này,
nhiều kinh nghiệm, lại có bằng đại học.
Tôi biết.
Tôi mới nhận ra là tôi thích làm người giúp việc.
Vậy ư?
Cho gia đình phù hợp, dĩ nhiên.
Được rồi. Tại sao cô quay lại New York?
Tôi nhớ New York.
Tôi rất yêu New England, nhưng lại nhớ không khí thành phố này.
Nhưng cô biết đây là công việc cần ở lại, nhỉ?
- Tôi có nói trong quảng cáo, đúng chứ? - Vâng.
Vâng. Dĩ nhiên rồi. Có nhắc.
Chúa ơi, được rồi.
Tôi nhớ ở gần thành phố,
không phải là ở luôn thành phố.
Hơi điên cuồng.
Ừ. Tôi hoàn toàn đồng ý với cô.
Rồi, công việc chủ yếu là sắp xếp, dọn dẹp,
nấu ăn nhẹ, nếu cô sẵn sàng.
Tôi yêu nấu ăn mà.
Tuyệt vời.
Và cô sẽ giúp tôi trông con gái tôi.
Con bé... Cecelia, Cece.
Con bé bảy tuổi, và nó tuyệt lắm.
Tôi rất mong gặp cô bé.
Tốt. Được rồi.
Cô có muốn tham quan một vòng
để xem mình sắp dấn thân vào đâu chứ?
Vâng.
Và nhà bếp.
Andrew, chồng tôi, thiết kế toàn bộ căn nhà, từ đầu đến cuối.
Anh ấy là kiến trúc sư à?
Không, làm công nghệ.
Nhưng anh ấy chú ý rất kỹ đến từng chi tiết.
Cầu thang này hơi quái, tôi biết.
Andrew nói có ngày tôi sẽ ngã chết trên này.
Tôi vụng về lắm.
Chắc phải lấy phần vẽ hình người tôi ở chân thang để xả xui.
Phía bên kia nhà có một cầu thang nữa
ít kiểu Guggenheim hơn
nếu cô thích.
Trời.
Đây xem như hang ổ của Andrew
nhưng lúc nào cô muốn thì cứ việc dùng nó, dĩ nhiên.
Cô sẽ là một thành viên gia đình,
tức là chắc chắn cô cũng phải nghe TED Talk của anh ấy
về chuyện Barry Lyndon là một kiệt tác bị hiểu lầm.
Đây là phòng khách trên
mà nói thật là hiếm khi dùng.
Chị có chắc là cần quản gia chứ?
Thật ra, tôi đang có thai.
Nên tôi sẽ không có nhiều thời gian để giữ cho mọi thứ hoàn hảo.
Nhưng đừng nói cho Andrew, vì còn sớm,
và tôi muốn chắc chắn trước khi nói cho anh ấy.
Vâng, chúc mừng chị.
Cảm ơn.
Đây là phòng của Cece.
Andrew còn làm một phiên bản mini của căn nhà này cho con bé.
Tuyệt không nào?
Đẹp quá.
Phòng giặt nằm ở tầng hầm
và kia là phòng tắm của cô,
và cô sẽ ở trên lầu.
Cô sẽ nghĩ là nó hơi nhỏ
nhưng nó rất riêng tư
và chúng tôi cho rằng đó là điều quan trọng nhất.
Có điều là sáng quá.
Tén ten!
Cô có thể biến nó thành phòng riêng.
Có thể dán tranh ảnh, đem chậu cây đến.
Có thể bật nhạc ầm ĩ tùy thích
vì ở tầng dưới không nghe thấy đâu.
Cô thấy sao?
- Hoàn hảo. - Được, tốt rồi.
Thắng rồi!
Tôi vẫn đang phỏng vấn, nhưng mong cô sẽ quyết định sớm.
Gửi cô.
Không. Chị không cần làm thế.
Không, cứ cầm đi.
Cô tiêu tốn năng lượng, thời gian và xăng xe để đến đây. Đi mà.
Cảm ơn chị nhiều.
Tôi có linh cảm rất tốt, Millie.
- Thật sự. - Tôi cũng thế.
Được rồi, tôi sẽ liên lạc lại.
Cô ấy sẽ không liên lạc lại.
Đó là lần cuối tôi đặt chân vào căn nhà đó.
Chỉ cần kiểm tra một chút
là cô ấy sẽ thấy mọi thứ trong lý lịch đều là nói dối.
Tôi còn chẳng đeo kính,
chỉ ra vẻ trí thức thôi. Thật ngu ngốc.
Của cô đây. Cảm ơn.
- Cho tôi mẫu đơn xin việc với. - Được.
CẦN THUÊ NGƯỜI
Đây.
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
Tôi đã biết cô ấy sẽ không gọi.
Sao tôi còn nghĩ mình có cơ hội làm công việc đó nhỉ?
Thôi, ít ra tôi có được 20 đô từ đó.
Tôi không biết sẽ làm gì đây.
Hạ kính xuống.
Không được ngủ ở đây.
Tôi xin lỗi.
Tôi lái xe từ nhà mẹ và buồn ngủ quá
nên dừng lại ngủ một chút. Tôi xin lỗi.
Bà ấy gọi. Tôi nghe máy được chứ?
Chắc bà ấy đang lo lắm.
Không được vừa lái vừa nhắn.
Sẽ không đâu. Tôi hứa.
Alô?
Cho tôi nói chuyện với Millie?
Là tôi đây. Vâng.
Tôi là Nina Winchester.
Tôi gọi để mời cô đến làm việc.
Nếu cô vẫn còn có thể.
- Hẳn là cô được rất nhiều chỗ mời. - Không.
Ý là, có, tôi rất muốn.
Chị muốn tôi bắt đầu lúc nào?
Ôi, may quá.
Sớm nhất có thể nhé?
- Chiều nay thì sao? - Biết sao không?
- Được thế thì tốt quá. - Tuyệt.
Tôi cúp máy nhé. Tạm biệt Millie.
Tuyệt quá!
Chào anh!
Chào, tôi là Millie.
Anh làm cho nhà Winchester à?
Tôi tính vào nhưng không biết mã.
Nina?
Nina, Millie đây.
Nina?
Millie? Millie, Millie, Millie!
- Chào mừng cô. Xin lỗi nhé. - Chào.
Tôi đã tính để cổng mở.
Có cần tôi giúp cô đem đồ trong xe vào không?
- Không, chỉ có từng này thôi. - Tốt.
- Vâng. - Chà.
Tôi để hầu hết đồ ở kho ký gửi.
Được, tốt lắm. Tôi sẽ để đồ lên phòng cô.
Nghe này, tôi cần viết bài phát biểu của hội phụ huynh cho một sự kiện lớn.
Nên tôi sẽ ở trong văn phòng,
nhưng đồ dùng để lau dọn nằm trong tủ bên kia, và...
Cô không đeo kính.
Không phải lúc nào tôi cũng đeo.
Kính áp tròng.
Bỏ kính ra trông cô xinh hơn.
Được rồi.
Tôi ở trên lầu nhé.
Sẽ vui lắm đây, Millie!
Không đi giày lên đồ nội thất.
Xin chào.
Cháu hẳn là Cece.
Tôi là Millie.
Chào cô.
Chào hai bố con.
Đã gặp Millie rồi.
Chào con.
Millie sẽ sống cùng chúng ta
và cô ấy sẽ giúp nấu ăn, dọn dẹp.
Và biết sao không?
Chị ấy có thể chơi Candy Land với con nếu con hỏi đàng hoàng.
Cô ấy sống với ta à?
Phải, Andrew, em nói rồi mà.
Em đã nói cô ấy sẽ ở phòng cho khách ở gác mái.
Trông nhà có tuyệt không nào? Nhìn đi.
Cảm ơn.
Millie, chào mừng.
Cảm ơn anh.
Cô đói không?
Tôi tin là bữa tối ba người này có thể đủ cho bốn người.
Không, tôi sẽ lên lầu sắp xếp mọi thứ đã.
Cô chắc chứ?
Nếu không phiền, sau đó tôi sẽ xuống dọn dẹp.
Ừ, sắp xếp phòng cô đi. Cứ thoải mái.
Chúng tôi rất vui có cô ở đây.
Nếu đổi ý thì cứ nói với chúng tôi.
Cảm ơn.
Anh lại mua ở nhầm nhà hàng Ý rồi.
Cốc cốc.
Chào.
Cửa sổ đó không mở được, buồn thật
nhưng phòng này có nhiều ống thông khí nên không bao giờ bị ngộp đâu.
Tôi đem đồ ăn tối cho cô.
Andrew luôn gọi đồ ăn dư.
Tôi có để nước trong tủ lạnh nhỏ, cô có thấy không?
Tôi thật sự không muốn phiền,
nhưng có cách nào để mở cửa sổ không,
sẽ rất tốt nếu có không khí vào đây.
Ừ, tôi đồng ý. Ý kiến hay lắm.
Tôi sẽ nói chuyện với anh thợ bảo trì.
Hay quá. Có phải là người ở ngoài sân không?
No comments yet. Be the first to leave one.