De eerste 200 regels.
Phạm tội thì sẽ bị treo cổ.
Nhưng chuyện phá luật này
cũng chỉ có bọn nhà quê các ngươi sợ.
Đối với băng Hưởng Tử bọn tao,
chẳng có nghĩa lý mẹ gì.
A Lai
Mấy ngày trước
một mình tao
chém chết 17 thằng trai tráng.
Không có đứa nào dám tới tìm tao quấy rầy.
Thật không?
Tao nói láo với con nít như mày làm gì?
Lúc đó tay tao vung đao lên xuống,
17 thằng trong chớp mắt đều bị tao chém chết hết.
Đương nhiên,
tao cũng phải trả một cái giá.
Nhưng nói đi phải nói lại,
hành tẩu giang hồ
thọ thương là chuyện cơm bữa.
Coi như mày may mắn,
hiện tại bang phái bọn tao đang hiếm nhân lực.
Muốn vào không?
- Muốn. - Được.
Sau này ở với tao,
không phải lo chuyện phạm những quy tắc đó.
- Nhưng… - Chưởng quỹ.
- Có khách. - Mày phải nộp phí vào bang trước.
- Tới. - Tới đây.
Anh tao…
Khách quan, mời vào trong.
Khách quan muốn trọ lại ạ?
Không vội.
Trước tiên tôi nói chút chuyện.
Tôi đến đây,
là để tìm một đào phạm.
Tôi biết hắn hiện ở trấn Xích Sa.
Có lẽ,
hắn đang ở trong số các người.
Hảo hán tha mạng.
Tài sản của tôi đưa cho ngài hết rồi.
Ngài tha cho tôi đi.
Ngươi là ai?
Băng Hưởng Tử.
Băng Hưởng Tử, băng Hưởng Tử.
Xoa đầu này, đừng khóc.
Tiểu Thất.
Đừng tùy tiện sờ những thứ dơ bẩn.
Bà chủ.
Một phòng ở nhà trên.
Hóa ra là một tên thỏ đế.
A Lai.
Đưa khách quý lên lầu.
Biết rồi ạ.
Đại hiệp, hành lý cứ giao cho tôi.
Đại… đại hiệp, mời đi hướng này.
Để ta làm cho.
Tiểu huynh đệ chậm một tý.
Có chuyện quên nói,
người ta cần tìm,
ở hông có xăm con rắn.
Ai có manh mối
nhớ đến tìm ta.
Nhất định có hậu tạ.
Khách sạn Phong Lai
Làm sao đây tướng công?
Nước lại dùng hết rồi.
Từ khi Thường Quý Nhân xây đập nước, khống chế nguồn nước,
chúng ta chỉ có thể mua nước của bọn chúng với giá cao để dùng.
Khách càng nhiều thì lại trả tiền càng nhiều
Số tiền kiếm được mấy ngày nay vẫn không đủ đóng thuế.
Còn thiếu bao nhiêu?
Còn thiếu hai ngàn đồng.
Nội trong mười ngày nếu không gom đủ,
thì chỉ có thể…
Chỉ có thể lấy khách điếm này sung công.
Ta sẽ đi xin Thường Quý Nhân.
Nhưng tướng công…
Trước đây chúng ta xin nhiều lần đều không được.
Thường Quý Nhân rõ là muốn nhắm vào chúng ta.
Đừng lo.
Ta có thể lo liệu được.
Ông có thể lo được gì?
A Lai.
Thường Quý Nhân sẽ nghe ông à?
Khách quan, ngài phải ra ngoài sao?
Chưởng quỹ.
Nghe nói trấn Xích Sa các người nổi danh nhờ suối nước nóng
Nhưng sao ta không thấy vậy?
Vừa đúng lúc tôi phải đi công chuyện.
Chi bằng tôi đưa ngài đi một chuyến.
- Vậy thì phiền chưởng quỹ rồi. - Không sao.
Tiểu huynh đệ.
Con ta, nhờ ngươi chăm sóc một chút.
Dạ, đại hiệp.
Con cũng muốn tắm suối nước nóng.
Con cũng muốn, con cũng muốn.
Đứa trẻ ngốc.
Con nít ngâm suối nước nóng sẽ bệnh đấy.
Cha trở về sẽ mang đồ ăn ngon cho con.
- Vậy con muốn ăn mỳ. - Đại… đại hiệp đi cẩn thận.
Đi, đi.
Xích Sa trấn thự
Khách quan, bên trong nha môn chính là suối nước nóng duy nhất của trấn.
Duy nhất?
Trấn này chả phải lấy suối nước nóng để phát triển à?
Sao lại chỉ có một cái?
Kể từ khi Thường Quý Nhân được phái tới cai quản trấn Xích Sa,
thì những suối nước nóng khác trong trấn đều lấp hết.
Vì vậy,
suối nước nóng trong nha môn chẳng những giá đắt
mà còn có một quy tắc…
Được. Ngươi lo chuyện của ngươi đi.
Tắm một cái thôi mà cũng quy tắc này nọ.
Đứng lại.
Không được tới hồ đó.
Dám phá luật, dìm chết nó.
Các ngươi cũng tới đây.
Chỗ này rộng lắm.
Thường Quý Nhân
Ngừng tay.
Thường… Thường Quý Nhân.
Thân thủ rất tốt.
Ngươi là kẻ tới bắt người.
TIÊU NHÂN
Cải biên từ tác phẩm mới cùng tên "Tiêu Nhân" của tác giả Hứa Tiên Triết
TIÊU NHÂN
Tập hai
Dịch: Altair
Nhóc.
Ta thấy cha của nhóc không phải người tầm thường.
Cha tôi không phải tầm thường.
Cha là người Thái Nguyên.
Tiểu Thất là người Trường An.
Không phải.
Ta nói
cha nhóc có vẻ rất là lợi hại,
nhất định là một đại hiệp.
Nhóc nói với cha nhóc
nhận ta làm đồ đệ, được không?
Chúng ta cùng nhau lang bạt giang hồ.
Phiền quá, bị tên ngốc bám lấy rồi.
Anh cũng có cha mà?
Còn có mẹ xinh đẹp như vậy.
Em cũng muốn có mẹ.
Cha của ta
ông ta chỉ là một kẻ nhút nhát
Nói bao nhiêu lần rồi.
Thường Quý Nhân sẽ không gặp ngươi đâu.
Dẹp ý định đó đi.
Xin công tử châm chước cho.
Còn không cút thì không chỉ có tát thôi đâu.
Không được ăn nói hồ đồ.
Rồi sẽ có một ngày con hiểu ra.
Là ông ấy không hiểu.
Trong trấn ai có bản lĩnh đều làm thủ hạ của Thường Quý Nhân.
Ăn ngon mặc đẹp.
Là ông ta không có tiền đồ.
Cho nên con muốn mau trở nên mạnh mẽ
được Thường Quý Nhân khen ngợi.
Như vậy mới có thể cáng đáng cái nhà này.
Nhóc.
Có phải nhóc giúp cha nhóc bắt kẻ có con rắn ở hông không?
Ông ấy có thể nhận ta làm đồ đệ.
Đám hộ vệ cạnh Thường Quý Nhân
người nào cũng là cao thủ.
Một số là cựu thuộc hạ,
có kẻ trước đây phạm tội, được hắn mời về.
Người mà cha của nhóc tìm,
khẳng định là ở trong đó.
Bọn chúng là hảo thủ ta mời đến,
nhưng không có kẻ mà ngươi muốn tìm.
Hẳn là ngươi trước khi đến đây,
đã nghe qua rồi.
Trước khi ta đến Xích Sa trấn,
dân trong trấn vì tranh đoạt nguồn nước,
đánh nhau đến nỗi không ai yên ổn.
Con người
một ngày không có phép tắc quản lý,
thì so với loài súc sinh cũng không khác gì.
Cha.
Được rồi.
Bây giờ, dân trong trấn biết thân biết phận
thị trấn mới phát triển.
Đây là sức mạnh của phép tắc.
Tất cả người đến đây
đều phải giữ phép tắc.
Đến ta cũng không ngoại lệ.
Ta không quan tâm quá khứ của ngươi,
cũng không đi điều tra.
Nhưng ngươi là người kiệt xuất
ta rất thích ngươi.
Nói thẳng ra,
hãy ở lại với ta.
Dựa vào thân thủ và sự can đảm của ngươi,
cùng ta cai trị tốt trấn này.
Những thứ ngươi có thể kiếm được không chỉ là chút tiền thưởng kia đâu.
Sao?
Nghe rất hay,
đáng tiếc,
trời sinh tôi ra yêu thích tự do tự tại.
No comments yet. Be the first to leave one.