De eerste 200 regels.
Không có vụ án giết người trên thiên đường.
Năm 1933, vào lúc cao điểm của việc Joseph Stalin...
chống lại người dân Ukraina,
ước tính đã có khoảng 25,000 người chết đói mỗi ngày.
Phương pháp tiêu diệt bằng nạn đói được gọi là Holodomor,
bỏ lại hàng triệu trẻ em mồ côi.
Bố của cậu.
Đã chết.
Cậu tên gì?
Cháu không có tên.
Vậy thì tôi sẽ đặt tên cho cậu.
Leo.
Như một con sư tử.
Reichstag, Berlin.
Yểm trợ cho tôi.
Chết tiệt.
Yểm trợ cho tôi.
Tiến lên! Tiến lên!
Bắn hết sức đi.
Tiến lên!
Vasili.
Vasili.
Lên đây ngồi đi.
Đừng nhát thế, chúng tôi không bắn cậu đâu.
Chúng ta đi treo cờ.
Cậu, cậu. Hai cậu đi với tôi.
- Tôi à? - Phải.
Leo.
- Hãy làm chúng tôi tự hào. - Vâng, thưa sếp.
Được rồi, lên đó đi.
Trên nóc nhà.
Cho mọi người thấy chiến thắng của chúng ta.
Cậu làm gì với mấy cái đồng hồ đó vậy?
Cởi chúng ra đi. Chúng ta sẽ chụp ảnh.
Không thể thấy chúng được.
Leo.
Cậu lên đây đi. Anh ấy không thích mấy cài đồng hồ.
- Đồng hồ thì có sao chứ? - Tôi không biết.
Anh ấy không thích.
Cậu leo lên trên đó đi.
Được rồi, đợi đã.
Chụp một tấm thật đẹp để lên báo nào.
Tốt lắm, chụp nào.
Một tấm nữa đi.
- Chụp nữa à? - Ừ.
Mát-cơ-va.
Em nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?
Lúc đó em nghĩ là anh đang tán em.
- Anh đã tán em. - Làm gì có.
Anh cứ nhìn chằm chằm vào em.
Anh đã bị rối trí, vì vẻ đẹp của em.
Anh còn giả vờ đi lộn cửa nhà ga
chỉ để hỏi tên em.
Cô ấy nói cô ấy tên là Leina.
Phải, lúc đó em đâu biết anh.
Cô ấy nói dối tôi.
Rồi tôi vào quán bar và hỏi về Leina xinh đẹp của tôi.
Chẳng ai biết cả.
Anh ấy đã hỏi.
Anh ấy đã hỏi suốt cả tuần.
Và rồi anh đã tìm thấy em,
bằng cách nào đó, ở nhà ga số 8,
anh đã gặp em ở đó.
Rồi anh đã hỏi em, anh đã thuyết phục em đi bộ với anh.
Và khi chúng ta đến trường em anh đã nắm tay em,
anh đã nhìn vào mắt em và nói với em,
Leina, Leina, Leina,
Leina, Leina,
Anh rất muốn hôn em ngay bây giờ.
Và mọi người biết Leina nói gì với tôi không?
Thưa anh Demidov,
tên tôi là Raisa.
Raisa là ai?
Lúc đó tôi như thằng đần vậy.
Và lũ bạn của tôi hét lên,
Raisa, Raisa xinh đẹp.
Mọi người chọc tức tôi. Anh là kẻ tệ nhất đấy.
Chúng tôi có quen Leina nào đâu.
Chỉ có Raisa thôi.
Nếu có ai đó quan trọng với anh...
thì đó chính là em. Cho đến bây giờ,
vẫn chỉ có mình em.
Luôn luôn chỉ có mình em.
Chỉ mình em.
Uống đi.
Vì sức khỏe.
Vậy tình hình thế nào?
Hắn đã hạ gục hai lính canh.
Anh ta trốn rồi sao?
Không biết hắn đang ở đâu.
Thu thập bằng chứng cho tôi.
Vậy là cô không biết gì về việc...
Anatoly đang ở đâu?
Tôi có thể cho anh biết.
- Nhưng anh... - Anh ấy ở đâu?
Anh ấy là một người tốt.
Tôi tôn trọng điều mà cô cho chúng tôi biết.
Nhưng anh ấy là một người mà chúng tôi cần phải điều tra.
Vì sự an toàn của tất cả mọi người.
Anh ấy rất giỏi.
Cô hiểu không? Anh ấy không phải là người xấu.
Nhưng chúng tôi cần phải...
làm rõ một vài chuyện.
Cô có hiểu ý tôi không?
Lina, giờ đã đến lúc để cô nói ra...
điều gì đó.
Bất cứ điều gì.
Mẹ ơi. Mẹ ơi.
Bao vây khu nhà.
Chúng tôi đang tìm một người.
Không còn người khác trong nhà.
Anatoly Brodsky, anh có biết anh ấy không?
- Tôi biết anh ấy. - Tốt lắm.
Anh có biết anh ấy đang ở đâu không?
Ở Mát-cơ-va.
Không có ở Mát-cơ-va.
Chúng tôi có thông tin là anh ấy đang ở đây với các anh.
Còn chị?
Chị có gì muốn nói sao?
Chị biết anh ấy đang ở đâu sao?
Xin hãy cho chúng tôi biết.
Đuổi theo anh ta, tản ra.
Brodsky.
Brodsky.
Đừng đùa với tôi.
Để tay anh ở nơi tôi có thể thấy chúng.
Được rồi, anh không có vũ khí.
Đặt tay lên đầu.
Đừng ngốc thế. Bắn tôi đi.
Đặt tay lên đầu.
Bắn tôi đi.
Nhanh lên, giết tôi đi.
Giết tôi đi.
Giết tôi đi.
Alexei!
Anh ta điên rồi.
Tôi xin các anh đừng làm chuyện này.
Chúng tôi là một gia đình, các con của tôi.
Đừng giết chúng tôi.
Không!
Đừng!
Cậu đang làm cái quái gì vậy hả?
Chúng đã bao che tội phạm.
Ai cho phép cậu làm vậy.
- Chúng có tội. - Vậy còn hai đứa nhỏ?
Chúng cũng có liên quan.
Chúng có thể lớn lên và trả thù.
Cái quái gì vậy hả?
Tôi không muốn để lại mầm mống hậu họa.
Mày chỉ nói được vậy sao?
Đó là điều mà tao kêu mày làm sao?
Mày là thằng hèn. Chúng chỉ là con nít.
Con nít thôi.
Mày cũng sợ tụi nó sao?
Tao muốn mày biến đi.
Leo.
Đưa mấy đứa nhỏ ra xe.
Đưa thằng này ra ngoài.
Nó định bắn con nít đấy. Cậu bị sao vậy?
Điên thật.
Hai cháu có gì muốn nói không?
Cậu bé định làm gì với cái muỗng đó vậy?
Tôi có một thứ dành cho cậu.
Tôi sẽ cho cậu xem, được chứ?
Không phải ở đây. Chúng ta sẽ đi bộ một chút.
Cậu tên gì?
Jora.
Những kẻ đã phạm sai lầm...
thì đều phải trả giá.
Và điều đó phụ thuộc vào những gì anh nói với tôi.
Vâng.
Anh làm việc cho ai?
Tôi không biết.
Một người phụ nữ.
Bà ấy có một con chó.
Và Tier Bodosky.
Bodosky là người đưa tin của bà ta.
Tôi không làm gì sai cả.
Nếu anh nghĩ là anh vô tội.
Thì sao anh lại bỏ chạy?
Câu hỏi thú vị đấy.
Tôi chạy vì các anh đuổi theo tôi.
Và khi các anh đuổi theo các anh sẽ bắt giữ.
Và các anh đã bắt ai đó thì người đó chắc chắn có tội.
Anh nói đi.
Tôi phải làm gì.
Anh có biết là...
chuyện gì đã xảy ra không?
Việc gì sẽ xảy ra với...
những người như anh.
Nếu như anh không nói.
Nếu tôi nói ra thì tôi sẽ như thế nào.
- Các em làm gì? - Đi bộ.
Cậu ấy nên làm gì?
Tham gia vào hàng.
Đúng vậy, giỏi lắm.
Tất cả phải đi cùng nhau vì sự an toàn.
Đây là một loại thuốc an thần,
nó sẽ giúp anh nói ra sự thật.
Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.