The Railway Children

The Railway Children

Download Vietnamese ondertitel

Release informatie

The Railway Children 1970 BluRay CRiSC vi
Een commentaar door Axis
The Railway Children | Please vote and subscribe to my Facebook: https://www.facebook.com/L.Phuong1994

Tags

BluRay
Gepubliceerd op: 2016-07-11
Downloads: 56
Slechthorend: No

Voorbeeld van Vietnamese ondertiteling

De eerste 200 regels.

THE RAILWAY CHILDREN (1970)

Dịch: Altair

Chúng tôi vốn không phải là trẻ con đường tàu.

Chúng tôi hầu như chưa từng suy nghĩ về đường tàu,

có chăng đó chỉ là phương tiện đi đến nhà hát và sở thú.

Chúng tôi là những đứa trẻ ngoại ô bình thường.

Sống cùng cha mẹ,

trong một biệt thự bình thường có mặt trước xây bằng gạch đỏ,

cửa chính lắp kính màu.

Vào đi.

Tiền sảnh lát đá hoa.

Lò sưởi lớn mà ngọn lửa cũng lớn.

Chúng tôi còn có lò hơi trong phòng ăn sáng

và chuông gọi người hầu.

Mọi tiện nghi hiện đại.

Thẳng lên!

Chúng tôi là ba đứa trẻ.

Sửa lại tóc cho đẹp nào.

Tôi đấy. Tôi là Roberta.

Người ta gọi tôi là Bobbie, có lúc gọi là Lanky.

Xui thay tôi là chị cả.

Đó là Phyllis, nghĩa là tốt đẹp.

Còn đó là Peter, nó mơ ước làm kỹ sư.

Nhớ nhìn con chim đó.

Nhìn con chim này.

Mẹ không có thói quen dành cả ngày gọi cho mấy bà rỗi việc tán chuyện.

Cũng không quen ôm điện thoại chờ các bà kia gọi lại.

Mẹ luôn có mặt với chúng tôi.

Chúng tôi có một người cha hoàn hảo.

Hào quang của cô tiên mờ dần, và cô tiên sẽ chết nếu nó tắt.

Cô tiên nói sẽ khỏe lại nếu trẻ em tin có thần tiên.

- Các con có tin là có tiên không? - Có ạ.

Chưa đủ lớn. Các con có tin là có tiên không?

Có!

Vẫn chưa đủ lớn. Các con có tin là có tiên không?

Có!

Tôi chắc chắn là tin!

Mùi thơm quá.

Ngon quá là ngon.

Cùng nhau thổi nào, ba, hai, một.

Hay lắm!

Giáng sinh vui vẻ!

Em yêu aunh.

Các bạn sẽ nghĩ rằng chúng tôi hẳn đã rất hạnh phúc.

Đúng vậy. Nhưng chúng tôi không biết mình hạnh phúc thế nào

cho đến khi cuộc sống vui tươi ở biệt thự Edgecombe trôi qua và kết thúc.

Chúng tôi phải sống một cuộc đời hoàn toàn khác.

Peter con trai, lại đây.

Cha, nó thật tinh xảo.

Nó tinh xảo hơn bất cứ thứ gì một người mơ ước.

Con cảm ơn cha.

Sự thay đổi khủng khiếp đến một cách bất ngờ.

Đồ chó!

Đó là lần cuối chúng tôi nhìn thấy Potts tội nghiệp.

Tan nát hết rồi!

- Có hy vọng không cha? - Hy vọng à?

Tất nhiên là phải có hy vọng, và một cái van mới nữa.

Cha sẽ dành cả chiều thứ Bảy để sửa con tàu.

Em có thể giúp anh.

Tôi cực ghét phải làm một việc như thế này vào dịp Giáng sinh.

Ai vậy chứ?

Nhà của người Anh là pháo đài của anh ta, nhưng phải chi có thêm hào và cầu rút nữa.

Mời vào.

Hả?

Thưa ông chủ, có hai quý ông muốn gặp.

Tôi đã đưa họ vào phòng đọc. Như vậy chắc được ạ?

Cha xin lỗi.

Con ước nhà ta có hào và cầu rút.

Lúc đó, nếu không muốn có người đến...

Tôi chưa bao giờ nghe chuyện gì phi lý thế cả. Hồi nào? Ở đâu?

- Sao cha lại la hét vậy? - Mẹ không biết nữa.

Vào đi.

Sao hả Ruth?

Chuyện gì vậy?

Thưa bà, ông chủ muốn bà vào phòng đọc.

Tôi sẽ không nói gì cả!

Vào đi.

Tôi không có!

Được rồi, đi đến Scotland Yard.

Đến giờ ngủ rồi.

Ruth sẽ cho các con đi ngủ.

Nhưng mẹ hứa là nhà ta sẽ ngủ muộn vì hôm nay cha về mà.

Cha được gọi đi có việc.

Đi ngủ đi các con yêu.

Không phải tin xấu, đúng không mẹ?

Là ai đó chết hay...

Không, không ai chết cả.

Tối nay mẹ không thể kể gì cả. Các con đi đi.

96... 97... 98... 99... 100.

Ngủ ngon.

Ruth!

Có chuyện gì vậy?

Đừng hỏi gì kẻo tôi phải nói dối.

Cậu sẽ sớm biết thôi.

- Phyl? - Dạ.

Nếu mẹ không muốn mình biết mẹ đã khóc, bọn mình sẽ không biết.

- Thế thôi. - Được thôi.

Bà đã đi London, tôi chỉ biết có vậy.

Các cô cậu ăn đi.

Chị chắc là có một tai họa khủng khiếp đang xảy ra.

Chào bà Waterbury.

- Chào bà. - Chào Sally.

Trời lạnh quá! Đến chỗ sưởi nào, Peter, đi thôi.

Các con yêu, mấy ông tối qua đã mang đến tin rất xấu.

Cha sẽ vắng nhà một thời gian.

Đó là chuyện nhà nước hả mẹ?

Phải rồi.

Đến lúc đi ngủ rồi các con yêu.

Các con yên tâm. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Mẹ cũng đừng lo lắng. Tất cả chúng con sẽ ngoan ngoãn.

Chúng mình hay nói cuộc sống thật tẻ nhạt, chẳng có gì xảy ra như trong sách.

Giờ đã có chuyện rồi đấy.

Phải, nó đã xảy ra làm mẹ buồn.

Mọi thứ đều đáng sợ...

đáng sợ.

Cầu thang, cầu thang, cầu thang.

Mấy tuần sau mọi thứ vẫn vô cùng đáng sợ.

Mẹ hầu như vắng nhà suốt.

Cô hầu phòng bị sa thải,

và bác Emma đến chơi.

- Chào các con. - Chào bác Emma.

Mẹ các con đã nhờ bác đến đây giúp đỡ.

Bác ở đây cũng không lâu đâu.

Bác sẽ đi Ấn Độ làm gia sư/

Vì bác rất bận rộn chuẩn bị cho chuyến đi gian nan này

nên bác yêu cầu các cháu đừng làm ồn.

Tốt hơn là đừng làm ồn.

Trẻ con phải ở nơi phù hợp.

- Các con hiểu không? - Vâng, bác Emma.

- Vâng, bác Emma. - Giỏi.

Các con có thể hôn bác.

Cùng nhau hát.

Tôi đã nói không có dùng đồ bếp cho mấy cái trò này nữa.

Bốn giờ tôi đã phải dậy dọn dẹp.

Cứ như tôi chưa đủ bận do các người hầu nghỉ vậy,

mà bác của các cô cậu còn nhờ tôi nhấc mấy cái thùng nặng nữa.

Tôi là cái máy xúc à?

- Ruth. - Vâng?

Không cần nóng nảy vậy đâu. Đầu bếp chỉ muốn chúng cháu vui thôi mà.

Đi thôi hai em.

À...

Bà làm tôi ngạc nhiên đấy. Phẩm giá của bà đâu rồi?

Rồi bỏ cái nón ngớ ngẩn đó liền.

Thay đồ ăn mặc cho tử tế.

Tôi không có làm hết việc ở đây đâu.

Đừng mà Peter, bà ấy bị ướt đó.

Trễ rồi, bà ấy đến rồi.

Cầu thang, cầu thang, cầu thang.

Tôi bị bệnh bàn chân phẳng.

Tôi hy vọng cậu đã cởi đổ và sẵn sàng, cậu Peter.

Cậu biết là tôi không có thời gian đâu.

- Vâng, Ruth. - Tốt...

Tụi mày...!

- Dừng lại! - Thằng nhóc khốn nạn, mày!

Nếu mày không sửa cách cư xử

thì mày rồi cũng vào chỗ ông bố quý hóa của mày cho xem. Tao nói thẳng đấy.

Ruth!

Chúng ta phải làm người nghèo một thời gian.

Chúng ta sẽ đến một ngôi nhà trắng nhỏ đáng yêu ở vùng nông thôn Yorkshire.

- Hả? - Mẹ biết các con sẽ thích.

- Bác Emma có đi theo không mẹ? - Không, Peter, không may là không.

- Quý bà không đi hạng nhất sao? - Hạng nhì được rồi. Cảm ơn.

Với tôi thế này là giống hạng nhất rồi.

- Tàu tới Yorkshire phải không ạ? - Vâng.

Cảm ơn.

Cẩn thận. Đưa cho mẹ.

- Cháu lấy cái giỏ ạ. - Cảm ơn rất nhiều.

- Tạm biệt. - Cảm ơn. Tạm biệt.

Xin lỗi ạ.

Chúng tôi muốn đến ngôi nhà trên đồi. Ba Ống Khói ấy.

- Ông có biết đường không? - Chắc có.

- Vậy ông chỉ chúng tôi nhé? - Chắc có.

- Phyllis, con có sao không? - Không ạ..

Chúng tôi để một cái hộp lên xe được không?

Bà bảo tôi chỉ đường chứ có nói gì về hộp đâu.

Không sao đâu các con. Vài mét nữa thôi.

Không hiểu sao bà ấy không để đèn nhỉ?

Bà ấy là ai hả mẹ?

Bà Viney, người mẹ thuê tới lau dọn và chuẩn bị bữa tối.

Tôi cho là bà Viney về nhà rồi.

Tàu của bà về muộn thế cơ mà.

Nhưng bà ấy cầm chìa khóa. Chúng tôi làm sao đây?

Có khi bà ấy để dưới bậc cửa.

- Ở đây ai cũng làm thế. - Ông nên nói sớm hơn mới phải.

Bà đâu có hỏi đâu?

Đâu có ai nhắc gì đến chìa khóa cửa.

- Tôi mượn cái đèn của ông nhé. - Chắc có.

Ông còn nói "chắc có" lần nữa, tôi chắc có bệnh tâm thần luôn đấy.

Vào rồi.

Cái gì đấy?

Là chuột cống thôi.

Chúa làm việc một cách huyền bí. Các tác phẩm của Người sẽ thực hiện.

Chuột cống!

- Ước gì chúng ta không đến đây. - Con yêu yên taâm.

Mẹ thấy có đèn dầu trên bàn, thoắt cái là có ánh sáng ngay.

Lũ chuột nhắt tội nghiệp chắc sợ chết khiếp.

Mẹ không tin đó là chuột cống đâu.

Các con thường muốn có sự kiện xảy ra, giờ thì có rồi đây.

Hào hứng lắm phải không?

Mẹ dặn bà Viney chuẩn bị thịt và bánh mì

The Railway Children subtitles in other languages

Opmerkingen

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left