De eerste 195 regels.
HBO giới thiệu
Hợp tác với Dreamworks và Playtone
CHIẾN HỮU
Những người Toccoa, là những người chiến đấu ngay từ ban đầu.
Bọn họ rất thân thiết với nhau.
Họ chấp nhận người mới vào, như tôi, những người thay thế ...
nhưng bạn phải chứng tỏ được mình.
Hầu hết họ là lính dù đủ điều kiện. Họ phải như thế.
Nhiều người còn rất non, và chúng tôi biết điều đó.
Chúng tôi hy vọng họ có thể tiếp tục sống.
Nhiều người không được như vậy.
Nhưng sau 1 thời gian, họ cũng đã hoà nhập vào.
Tôi nghĩ có lẽ họ cố gắng ...
để gây ấn tượng với các lão thành, những người như tôi hay Shifty.
Tôi không biết vì sao, nhưng tôi lại ...
tôi không muốn thân thiện với những người thay thế mới đến ...
bởi vì, tôi không thích thấy họ chết. Nó làm tôi rơi lệ.
Chúng tôi sợ họ. Họ đang đeo huy hiệu bộ binh.
Họ có sao trên cầu vai.
Với chúng tôi họ là anh hùng. Đó là cách chúng tôi nhìn họ.
Và họ rất tốt. Rất tốt.
Chúng tôi có những sĩ quan tốt, chỉ huy cấp dưới cũng tốt.
Họ chăm sóc cho bạn.
Phần 4 Lính thay thế
13 tháng 9 năm 1944, vùng Aldbuorne, nước Anh
Trung uý, bình tĩnh nào. Chúng ta còn 1 cú nữa.
Anh có 1 đêm khó khăn đấy.
- Xin lỗi George. - Không sao.
- Ném đẹp lắm sếp. - Cám ơn Bull.
- Cám ơn. - Heffron, kết thúc giùm tôi đi.
- Cậu ta cần bao nhiêu điểm? - Hai lần 7.
Có vậy chứ!
Cậu làm trung uý xấu hổ. Uống đi.
Đừng ngại nếu tôi làm thế.
Bắt đầu thắng tiền đi, bạn cậu nhớ cậu rồi kìa.
- Bọn họ trông có vẻ buồn. - Bọn họ là những tay nghiêm túc.
Tôi sẽ tự giới thiệu mình.
Cẩn thận. Đừng làm gì quá với lính của cậu.
Anh có vài cặp mắt sát thủ điên dại ở đó đấy Bull.
- Tốt là chúng ta không đánh bạc. - Chúng ta sẽ bị giết mất.
- Cậu muốn cá không? - 1 bao thuốc lá.
- Tôi không biết. - Coi nào.
- Người đầu tiên trúng hồng tâm nhé? - Một cú thôi.
- Sao lại không? 2 bao đi. - 2 bao thuốc.
- Phải, 2 bao. - Rồi, 2 bao thuốc, ném 1 cú.
Các cậu nghe thấy gì nào? Nói gì nào?
- Đó là chỗ của Babe. Binh nhì Heffron. - Thế à?
Có là tổng thống Eisenhower tôi cũng đếch quan tâm.
- Cậu là ai? - Binh nhì Miller. James Miller.
- Tôi thuộc quân của Randleman. - Chúng tôi cũng vậy, tôi là Les Hashey.
- Tony ... - Garcia, tôi biết rồi.
"Kẻ bệnh lậu" không quên cái gì đâu.
Trung uý, anh sẽ ném bằng tay trái cả đêm à?
- Thôi nào. - Vì anh ấy thuận tay phải.
Tôi sẽ làm gì với George Luz đây?
Cảm ơn lòng hào hiệp! 2 bao thuốc, quý ngài. Trả đi.
- Heffron nói với cậu về Dorris chưa? - Chưa.
Vậy tôi sẽ giáo dục các cậu.
Chúng tôi sẵn sàng lên máy bay cho lần nhảy đầu tiên.
Đột nhiên Heffron dừng lại.
Bùm, mọi người va vào nhau.
Heffron đang nhìn lên mũi máy bay, vì trên đó ...
... vẽ cô gái đẹp này. Bên dưới có viết "Doris yêu quý!"
Doris tình cờ cũng là tên của cái cô mới hôm đó ...
gửi cho Babe vài lá thư. Các cậu biết ...
Web, cậu gọi thư đó là gì nhỉ?
- Thư gửi John yêu quý. - Phải rồi, thư gửi Babe yêu quý.
Dù sao, may cho Babe, Patton bay quá vùng nhảy dù.
Nhiệm vụ bị huỷ. Baba không phải mạo hiểm vào trong Doris lần nữa.
Bull, lính của cậu nghe tốt đấy.
Họ đang lịch sự, như khi Bull mở miệng ra.
Họ đang chọc anh ấy à?
Phải, như lúc anh ấy đưa ra sự thông thái bình dân của mình.
Chắc nghĩ anh ấy là hạt cỏ. Phải thế không?
Các cậu đang cười gì thế?
Các chàng trai mới, các cậu phải nghe lời trung sĩ Randleman. Rõ chứ?
Đó là người thông minh nhất trong đại đội đấy.
Cậu lấy cái này ở đâu?
Đó là phần thưởng xuất sắc của tổng thống dành cho đơn vị.
- Vì những gì trung đoàn làm ở Normandy. - Phải, vì những gì trung đoàn làm.
- Cậu đâu có ở đó. - Thôi Cobb, đó là dành cho cả đơn vị mà.
Chết tiệt, Cobb, cậu cũng đâu có đánh ở Normandy.
Tôi bị bắn trúng trên máy bay trước khi có cơ hội nhảy dù.
Tất cả nghe đây. Tôi có 1 thông báo.
- Đây là Carwood Lipton. - Cậu ta kết hôn rồi, Smokey.
Đây là Carwood Lipton, thượng sĩ mới của đại đội Easy.
Để thích hợp với vị trí mới, cậu ấy sẽ có 1 thông báo.
Tôi ghét phải phá hỏng tâm trạng ở đây, nhưng chúng ta lại phải lên đường.
Như các bạn thấy ...
đây được gọi là chiến dịch Market Garden.
Với các sư đoàn không vận, nó còn lớn hơn cả trận Normandy.
Chúng ta sẽ được thả vào sâu trong vùng bị chiếm của Hà Lan.
Mục tiêu của quân đồng minh là chiếm con đường giữa Eindhoven và Arnhem này
để 2 sư đoàn thiết giáp của Anh có thể tiến vào.
Nhiệm vụ của chúng ta là giải phóng Eindhoven ...
ở lại đó, chờ xe tăng đến.
Bước tiến của toàn châu Âu đặt vào chiến dịch này.
Đó là kế hoạch của Montgomery, chúng ta sẽ dưới quyền người Anh.
Tin tốt là, nếu thành công, xe tăng sẽ tiến thẳng đến Berlin.
Điều đó có thể kết thúc chiến tranh và đưa ta về nhà trước Giáng sinh.
Tin tình báo cho thấy không có nhiều sự kháng cự.
Họ nghĩ người Đức ở đó chủ yếu là trẻ con và người già.
Chúng ta có thể làm chúng bất ngờ.
Tạm biệt nước Anh, tôi không nghĩ họ sẽ hoãn lại nữa đâu.
- Cậu làm gì thế? - Nhìn Cobb kìa anh bạn.
Nhìn và học nhé, các cậu bé. Các cậu muốn sống, thì nhảy và sẵn sàng.
Ai cho cậu ra khỏi bệnh viện trong tình trạng này?
Họ không cho tôi ra. Tôi trốn ra.
Tôi không muốn được bổ nhiệm lại.
- Cậu nhảy được không? - Được chứ Lip, không thể ngồi được thôi.
- Mừng cậu quay lại, Popeye. - Cám ơn.
- Popeye đến đúng lúc nhảy. - Anh ta làm gì ở đây?
Ai, Sobel à? Anh ta là người mới được bổ nhiệm phòng S-4 của trung đoàn.
- Sĩ quan hậu cần à? - Cậu hiểu rồi đấy.
Anh ta đón tôi ở Aldbourne.
- Anh ta biết cậu nghỉ không phép à? - Biết chứ.
Anh ta nói tôi may mắn. Tôi có thể không nhảy nếu muốn.
- Tôi không muốn. Anh ta nói "Lên đi" - "Lên đi" à?
Phải, tôi không tin được. Có lẽ sẽ đưa tôi ra toà án binh sau.
Lấy đồ cho cậu thôi.
Mal, xem bên kia.
Chết tiệt.
Malarkey
- Trung sĩ Malarkey. - Sếp.
Cậu nghĩ có thể thoát được với nó à?
Ý sếp là gì?
Cái mô tô này là tài sản của quân đội Mỹ.
Điều đó có thể không có nghĩa gì với cậu, nhưng với tôi thì có.
Cậu tìm thấy nó ở đâu?
- Là anh ta. - Ai thế trung sĩ?
- Sĩ quan chỉ huy đầu tiên của chúng ta. - Chuyện gì đã xảy ra.
Được thăng chức.
Cứ vỗ vào chân tôi, trung sĩ.
- Trung uý, anh ở ngay cửa mà. - Tôi biết, nhưng mà trung sĩ ...
anh đứng sau tôi. Khi đèn xanh bật, cứ vỗ chân tôi, được chứ?
- Đèn ngay cạnh anh mà - Cứ làm đi. Đó là lệnh.
Lại đây.
Khi cậu tiếp đất, báng súng sẽ đập vào đầu gối, làm gãy quai hàm cậu đấy.
Bỏ bớt đồ dự trữ đi, không cần đâu. Chúng ta sẽ nhảy thấp. Ổn thôi!
17 tháng 9 năm 1944 Hà Lan
Coi nào.
- Tôi xin lỗi trung sĩ. - Đừng xin lỗi, nhặt súng lên. Đi thôi.
Cậu lấy đâu ra vậy, Hoobler?
Tôi nghĩ tôi yêu Hà Lan rồi.
- Cậu lấy ở đâu thế? - Cái trang trại bên kia.
Chỉ cần ngồi bên ngoài. Tôi không biết nữa ...
có lẽ họ đang chờ chúng ta đến.
Các cậu.
Tôi làm được.
Tôi thắc mắc không biết họ có bắn trúng được gì không.
Tạm biệt không quân.
Có tắc nghẽn gì đó ở phía trước. Chúng ta sẽ vào qua cánh đồng này.
Lên nào! Đại đội Able, đi thôi! Di chuyển đi.
Sẽ không thể bắn thẳng được khi gắn cái này lên đâu.
Không được bắn.
Này nhóc!
- Bull, có thấy đại uý Winters không? - Không, sao thế?
Cho đội của cậu đi tiếp đi.
- Bọn Đức đâu hết rồi? - Chúng có thể ở bất cứ đâu.
Đi tiếp đi! Đi tiếp đi!
Thứ lỗi cho tôi.
Thôi nào quý cô.
- Dick, đồng hồ đang điểm. - Ừ!
- Cám ơn, cám ơn. - Xin cám ơn.
Cám ơn, các vị thật tốt.
- Gì thế Welshy? - Lính bắn tỉa.
Chúng ta phải tới những cây cầu đó.
Được rồi.
Hashey
- Nhìn máy ảnh này. Sẵn sàng chưa? - Nào mọi người, làm thôi.
Trung sĩ Talbert, đi thôi! Chúng ta có việc phải làm.
- Họ làm gì thế? - Những ả đó ngủ với lính Đức.
Đàn ông làm tay sai cho giặc sẽ bị bắn ngay.
Ông Van Koojik đây thuộc quân kháng chiến Hà Lan.
Chúng tôi chờ ngày này đã 5 năm nay rồi.
Ông ấy có thể giúp chúng ta đảm bảo cho mấy cây cầu.
Phải, chúng ta có thể cùng nhau đẩy quân Đức ra khỏi Eindhoven.
- Biết chúng ở đâu không? - Chúng tôi vẫn đang điều tra.
Bạn bè của cậu bé này đang thu thập thông tin.
Đầu mối của ông ấy đã thấy sư đoàn 2 lính Anh và thiết giáp qua đây nửa giờ trước.
- Chúng là trẻ con mà. - Chúng là những người đưa tin đáng tin.
Bất cứ thứ gì làm được để giúp các anh, chúng tôi sẽ làm.
Đúng lúc lắm.
Đại uý.
Tôi sẽ vui lòng chỉ cho các anh đường nhanh nhất tới những cây cầu.
Rất vui được anh giúp.
Cử trinh sát ra rìa thị trấn phòng khi chúng ta phải qua đêm.
Van Klinken, Webster.
Ngủ bên ngoài là dành cho bọn khốn.
Tôi gần như sắp ngủ được rồi.
Sprechen Sie Englisch?
- Có, 1 chút thôi. - Anh làm gì dưới đó?
Đó là hầm tránh không kích. Chúng tôi xuống đó khi có máy bay bay qua.
Chúng tôi là người Mỹ. Lính dù.
- Quân Đức đi rồi à? - Chắc vậy. Nếu thấy ai thì báo cho tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.