De eerste 200 regels.
HBO giới thiệu
Hợp tác với Dreamworks và Playtone
CHIẾN HỮU
Đứng ở cửa, tôi có thể thấy ...
... ánh đèn trên khu vực nhảy.
Và tôi phải thừa nhận rằng đó đúng là khu vực nhảy, ngay trước chúng tôi.
Và ...
Đèn đỏ bật lên.
Tôi nói mọi người đứng dậy, chuẩn bị nhảy.
Khi máy bay bắt đầu bị bắn, đột nhiên ...
... phi công bật đèn xanh. Tôi nhảy ra khỏi cửa.
Dường như có một luồng hơi hoặc là 1 phát đạn ...
... làm đứt sợi dây dưới cằm của chiếc mũ tôi đội.
Đó là lúc tôi mất chiếc túi bảo vệ chân nổi tiếng mà mọi người nói.
Cú sốc lúc mở đầu. Tôi bắt đầu bay.
Chúng tôi đến từ bầu trời.
Chạm đất, và mọi hướng xung quanh đều có thể có địch.
Và đó là điều bạn phải chấp nhận.
Chuẩn bị tư tưởng cho mình bằng cách nào?
Mỗi người phải tự làm điều đó.
Mỗi người phải tự chuẩn bị tinh thần...
... để nhảy lần đó.
Trong đầu óc mình, bạn tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra.
Bạn biết là mình đã được huấn luyện kỹ ...
... biết nhiệm vụ mình cần làm là gì.
Đó là việc bạn phải nghĩ đến. Đêm đó chúng tôi đã mất nhiều người.
Nhưng bạn phải cố gạt chuyện đó ra khỏi đầu.
Phần hai: Ngày đáng nhớ nhất.
Smith!
Cho tôi chút lửa.
Lip, Evans có nhảy không?
Có thưa sếp. Cậu ta đi cùng trung uý Meehan.
Trung uý Meehan.
Will có thể cần giúp đỡ.
Will!
Này Will, tôi cần cậu giúp.
Sẵn sàng.
Đứng lên.
Móc vào!
Kiểm tra trang bị.
- Báo cáo kiểm tra trang bị. - Số 10 ổn.
- Số 9 ổn. - Số 8 ổn.
- Số 7 ổn. - Số 6 ổn.
- Số 5 ổn. - Số 4 ổn.
- Số 3 ổn. - Số 2 ổn.
Số 1 ổn!
Lạy Chúa. Đi thôi, nhảy thôi!
- Cậu thấy đèn xanh chưa? - Nhảy đi.
Tôi trúng đạn rồi.
Chúa ơi, nói Meehan cho họ ra khỏi đây đi.
Hướng 2 giờ.
Chúa ơi.
- Nhảy đi. - Cậu ta không nhảy thưa sếp.
- Đừng có nghe! - Cậu ta ở lại máy bay.
Cậu ta không nhảy.
- Không sao, nhảy đi sếp. - Được rồi.
Khốn nạn quá.
Khu vực nhảy chết tiệt ở đâu?
- Có thể là 3 phút nữa từ điểm này. - Ta đang xuống thấp, không cần ...
... thêm cái dù chết nào trên máy bay nữa đâu!
- Chậm thôi. - Chúng ta phải lấy độ cao.
Họ không thể nhảy ở tốc độ này được.
Đến chưa?
Chúa ơi.
Không.
Nhảy thôi.
- Chớp. - Chết tiệt.
Đó không phải câu trả lời đúng, anh lính.
- Tôi nói "chớp", cậu nói "sấm". - Vâng, Sấm, thưa sếp.
Túi Musette.
Huấn luyện viên à? Là Hall. Tôi đã ở trong đội bóng rổ.
- Đồ bọc chân đâu? - Bị luồng hơi máy bay thổi mất rồi.
- Điện đài và pin của tôi cũng đi luôn. - Của tôi cũng thế.
Qua bên hàng cây kia đi.
Được.
Theo tôi.
Qua đó là chết đấy.
Chờ đến khi chúng nạp đạn lại.
Đi.
- Cậu ở đại đội D à? - Đại đội Able, thưa sếp.
Nghĩa là 1 trong 2 ta nhảy sai chỗ.
Phải, có thể là cả 2 đều sai.
- Sếp có vũ khí không? - Chỉ có dao thôi.
Sếp có biết chúng ta đang ở đâu không?
Không rõ.
- Cậu là lính điện đài hả? - Vâng.
Cho tới khi bị mất điện đài lúc nhảy. Tôi sẽ bị mắng chết mất.
Nếu ở đại đội của tôi, ưu tiên lính chiến trước, lính điện đài sau.
Sếp có thể nói với đại đội trưởng của tôi. Khi tìm thấy anh ấy. Nếu tìm thấy!
Thoả thuận vậy đi.
Tôi cần cậu giúp. Xác định vài mốc để biết vị trí của chúng ta.
Hãy chú ý các toà nhà, nông trang ...
... cầu, đường xá, các rặng cây.
Không biết những người còn lại có bị lạc như chúng ta không.
Chúng ta không bị lạc, binh nhì ạ. Ta đang ở Normandy.
- Ai đó? - Trung uý Winters, phải anh không?
- Ngồi xuống. Có vũ khí không? - Không thưa sếp.
Tôi bị trúng luồng hơi, không còn túi. Chỉ còn dao và thuốc nổ TNT.
- Cậu chàng của trung đoàn 82 có 1 khẩu M-1 đấy. - Trung đoàn 82 à?
- Chúng ta đang ở đâu? - Tôi thấy 1 biển chỉ đường ở kia.
Nó ghi là ''Sainte-Mere-Eglise''
Đèn pin đâu?
Áo mưa?
- Cậu có áo mưa à? - Đúng thế.
Cách mục tiêu 7 cây số. Còn 4 tiếng trước giờ hẹn.
Vậy là phải đi bộ nhiều đấy.
Cậu đi với chúng tôi cho đến khi tìm được đơn vị.
Đi thôi.
- Chúng ta đi đâu? - Đường đắp cao số 2, bãi biển Utah.
Lính Đức có ở đó, chúng ta phải dọn sạch cho quân ta.
5 người chúng ta không thể làm được. Trung uý đó còn không có súng nữa.
Tôi không nhớ là có đường ray gần mục tiêu của chúng ta.
Đây là đường cho xe ngựa đi, song song với con sông.
- Chúng ta sẽ thấy 1 con đường và cây cầu. - Sao anh biết?
Bởi vì tôi đã học thuộc sa bàn, được chưa?
Chắc là 1 chuyến tàu hay ...
- Chớp. - Sấm.
Trung uý, là anh à?
- Malarkey. - Thưa sếp.
- Rất vui được gặp sếp. - Chào các cậu.
- Mọi người ổn chứ? - Mừng là gặp lại anh.
- Guarnere đâu? - Sếp.
Cậu và Hall lên trước.
Hall là gã quái nào?
Lipton, đi nào. Guarnere.
Chờ lệnh tôi.
Lựu đạn!
Đủ rồi, Guarnere!
- Mọi người ổn chứ? - Vâng, thưa sếp.
Lần tới khi tôi nói chờ lệnh, thì phải chờ lệnh, trung sĩ.
Vâng, thưa sếp.
Của anh đây, trung uý. Vũ khí của bọn Đức.
Được lắm, người Quaker.
- Anh chàng đó có vấn đề gì thế? - Bệnh lậu.
Thật sao?
Tên của cậu ta đấy, đồ ngốc. Guarnere, đọc như bệnh lậu, rõ chưa?
Vậy ngoài cái tên đó ra, cậu ta có vấn đề gì thế?
Không phải chuyện của cậu, cao bồi.
Được rồi, di chuyển thôi.
Im lặng.
- Cậu thấy không? Anh ta chỉ ngồi đó. - Anh ấy không có vũ khí.
- Anh ấy sẽ làm gì, la hét à? - La hét tôi vì đã giết bọn Đức.
Anh ấy chỉ muốn cậu chờ lệnh thôi.
Joe, anh ta còn không biết uống nữa.
Lipton! Wynn!
Mọi người đều cần đồ ăn và đạn, đến lúc lấy rồi đấy.
McDowell, cậu không sao chứ?
- Không sao, trung sĩ. - Được, đi thôi.
Tôi đã hứa với thằng em sẽ đem về 1 khẩu Luger. Tôi phải lấy trước.
Xem bên đó đi.
- Hải quân! - Đổ bộ đã bắt đầu.
- Đi thôi. - Vừa đúng giờ.
- Nói với hắn đi, cao bồi. - Tôi tên là Hall.
- Thì sao? - Đi thôi.
- Học cách bắn trả đi. - Không phải do cậu đâu.
- Cậu ta nghe tin anh trai ... - Malarkey, im miệng đi.
Anh trai cậu ấy chết ở Cassino. Biết tin trước khi chúng ta nhảy.
Chào buổi sáng.
- Tiểu đoàn sẽ rất vui khi thấy anh. - Chỗ nào?
Ở nông trại, thưa sếp.
Chào buổi sáng, các anh bạn. Thích chiến tranh chứ?
Mày từ đâu đến hả?
Eugene, Oregon.
Eugene? Anh đùa tôi à?
Tôi là Popeye, anh nghe rõ chưa? Tôi đến từ Astoria.
- Anh không nói. - Phải, đường Orange.
- Sao lại mặc đồ lính Đức? - Ngoại kiều Đức.
- Lại nữa à? - Gia đình tôi đã theo lời kêu gọi.
Tất cả người Aryan thực sự phải trở về với đất tổ.
- Nhập ngũ năm 41. - Anh lừa tôi à?
Malarkey, đừng kết thân với kẻ địch nữa. Lại đây đi!
- Điều gì đưa cậu tới Eugene? - Tôi sinh ra ở Eugene.
Thật à?
Popeye.
Này Popeye.
- Harry! - Thi hành đi!
Đại đội Easy.
- Popeye. - Thật vui được gặp cậu.
- Đây là Hall, đại đội Able. - Còn được gọi là cao bồi.
- Cậu từ Texas à? - Manhattan.
Trung uý Winters.
- Tình trạng thế nào? - Không chắc.
Sẽ có việc phải làm đấy.
Thật hay được gặp lại anh.
Anh cũng vậy, Buck. Tình huống thế nào?
Không tốt, 90% người của ta còn lạc khắp nơi.
- Trung uý Meehan đâu? - Không ai thấy anh ấy.
Nếu anh ấy mất tích ...
,,, không phải cậu sẽ là chỉ huy của đại đội Easy sao?
Này, trung uý Speirs.
Thu gom được bao nhiêu người của đại đội Dog?
- Có lẽ là 20. - Anh là sĩ quan duy nhất à?
Cho tới giờ.
Vẫn còn phải chờ lệnh. Anh có thuốc lá không?
Có đây.
Giữ cả gói đi.
Tôi đã ở nhà máy năm 39.
Tôi đã ở Monarch mài chân vịt tàu thuỷ. Cuộc đời là thế nào nhỉ?
Tôi và anh ở cách nhau trăm dặm, làm cùng 1 công việc.
- Malark, bọn tôi đợi cậu đấy. - Tôi tới đây.
No comments yet. Be the first to leave one.