200 baris pertama.
Eng Sub từ : BackFire Đồng bộ thời gian : Abu Essa
Cảnh B.
- Lên khung xong. - Diễn.
Tại sao cô nghĩ những chuyện đó lại xảy đến với cô?
Ý anh là tại sao những điều tồi tệ lại đến với những người tốt hả?
Đó thực sự là một câu hỏi, đúng nhỉ?
Tại sao lại là chúng tôi?
Ý tôi là đó thực sự là cái mà mọi người đều muốn biết.
Tôi đã chuyển tới ngôi nhà đó bởi vì nó chính là cái mà chúng tôi cần vào lúc đó.
Chúng tôi đã ko yêu cầu chuyện này và chúng tôi cũng ko đáng được có nó.
Sự thật là tôi ko biết tại sao nó lại xảy đến với chúng tôi nữa.
Chúng tôi cũng chỉ là một gia đình bình thường như bao gia đình khác.
Các bác sỹ đã ko tin vào điều đó...
... nó sẽ qua khỏi, và bất cứ ai có một đứa con bị ốm...
... sẽ hiểu được cái cảm giác mà mình sẽ để tuột mất chúng...
... và để thứ gì đó kéo chúng đi sang một thế giới khác...
... đó chính là cái thực sự đã xảy ra ở trong ngôi nhà đó.
Xin Người, đừng làm đau khổ thằng bé.
Làm ơn biến điều đó thành sự thật, hoặc con sẽ ko bao giờ...
Mẹ biết ko, việc con nghe thấy mẹ nói chuyện một mình chính là dấu hiệu đầu tiên của việc đánh mất nó đấy.
Mẹ ko nói chuyện một mình. Mẹ đang nói chuyện với Chúa.
Nào, đe dọa đấng tạo thế của vũ trụ, giống như là... bước thứ 2 vậy.
Vô ích thôi mẹ àh.
Mẹ ko đe dọa Người.
Đơn giản là mẹ chỉ cho Người biết rằng con quan trọng đến nhường nào với mẹ.
Mẹ phải đỗ xe lại rồi. Con sắp nôn ra rồi.
Buồn cười ghê.
Ko, con nghiêm túc đấy. Con thực sự sắp nôn rồi này.
Sao đi nữa mẹ cũng đừng nhìn, được chứ? Con vẫn ổn.
Tới mà bắt em đi nè, đầu đất.
Chào mẹ.
- Mày vừa gọi ai là đầu đất đấy hả? - Ko có.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Anh ko nghe thấy tiếng em về. Em về lúc mấy giờ vậy?
Khoảng 4h gì đó.
Chúa ơi. Anh biết là đường khá dài, nhưng em làm sao mà mất tới 8 tiếng luôn vậy?
Thế anh thực sự muốn biết là tụi em phải dừng lại mấy lần để cho thằng bé nôn hả?
Chúa ơi.
Giờ nó thế nào rồi?
Nó ổn rồi. Em nghĩ nó vẫn còn đang ngủ.
- Để anh làm bữa sáng cho. Em đi ngủ đi. - Ko sao đâu mà.
Wendy đang giúp em, và hầu như là em đã tỉnh hẳn sau khi lái xe.
- Chào buổi sáng, gì Sara. - Chào buổi sáng, cháu yêu.
- Dì xin lỗi vì sự lộn xộn nhé. - Nó còn đỡ hơn ở nhà của cháu.
- Mang cái này ra cho mấy người đói khát kia đi. - Vâng ạ.
Được rồi, mấy nhóc. Ăn thôi nào.
Điều này ko tốt đâu. Rồi cũng có đêm...
...em sẽ lái xe lệch ra khỏi đường, em sẽ cảm thấy rất mệt mỏi.
- Em chỉ ước chúng ta có thể chuyển tới đó. - Và trong lúc chờ đợi chúng ta làm cái gì?
Cầm cố căn nhà và thuê một cái khác ư? Pay mortgage and a rent? Ko dám chắc nữa
Và giờ chúng ta đang lo cho Wendy và Mary và...
Một đứa có thể làm người trông trẻ, còn đứa khác là một thiên thần nhỏ.
Anh biết thế, nhưng...
...tất cả tiền chúng ta có đều đã đổ hết vào kinh doanh. Chúng ta đã ko có kế hoạch cho...
Ko ai là có kế hoạch cho việc có một đứa con bị ung thư cả.
Em biết đó ko phải là ý anh muốn nói mà.
Em biết.
Rồi, em đã đúng. Quyết định vậy đi.
Hãy thuê một ngôi nhà ở Connecticut gần với bệnh viện.
Nhưng mà anh tính làm gì? Và làm thế nào để chúng ta có thể trang trải được?
Anh có thể tới đó vào cuối tuần...
... nhận món tiền cầm cố lần hai khi ta thế chấp lần thứ hai.
Chúng ta sẽ giải quyết tốt chuyệ này, đúng ko?
Hiển nhiên rồi.
Gặp con sau.
Da của cậu bé có thể sẽ bị ửng đỏ lên.
Nó sẽ phồng lên như một vết cháy nắng nặng.
Nó nôn tới 2 lần một ngày.
Àh, đó là do các tế bào của cậu ấy đang chết đi và đang tái sinh lại.
Căn bản là chúng ta đang bắt đầu một trận chiến bên trong cơ thể của Matt...
... và trận chiến chỉ vừa mới bắt đầu thôi.
Đó chính là thứ tôi lo sợ.
Nhưng cậu ấy vẫn đủ khả năng để đi học, Sara ạ. Điều đó rất tốt.
Cô đã làm đúng khi mang cậu ấy đến đây.
Tôi biết.
Tôi ko muốn làm mất thời giờ của ông, nhưng ông muốn giá bao nhiêu vậy?
Tôi sẽ miễn phí cho cô tháng đầu tiên nếu tôi ko phải đóng cái biển này xuống nữa.
Chỉ cần một chút tình yêu, sự quan tâm và một gia đình tốt là có thể mang lại sự sống cho ngôi nhà này.
- Vậy ông ko phiền nếu có những đứa trẻ chứ? - Chúng ta sẽ ở đâu nếu thiếu đi chúng?
Nó thật hoàn hảo.
Ý tôi là nó có mọi thứ mà chúng tôi cần.
Có ko gian, giá cả phải chăng, và tôi chỉ tự hỏi là cái chốt cửa ở đâu rồi?
Àhl...
Ngôi nhà này thực sự có một chút lịch sử đó.
Em đã tìm được một căn hộ rất hoàn hảo, nhưng...
Nó chỉ...
Nó chỉ ko được bình thường cho lắm.
Họ nói con sẽ có những cơn đau nhức, nhưng sẽ ko buồn nôn nữa.
Bác sĩ nói với bệnh nhân của ông ta, "Tôi có một tin xấu.
Anh đã bị ung thư và anh bị Alzheimer."
Người bệnh nhân nói :
"Oh, thôi nào. Ít nhất tôi cũng ko bị ung thư chứ."
Ít nhất là con sẽ ko mất đi mái tóc của mình lần nữa.
Vâng, được chút gì đó.
- Tôi đã đem một chiếc nệm để lót trên sàn nhà. - Tôi ko biết sao để cảm ơn ông cả.
Oh, thật sao, đừng lo.
- Chìa khóa đây. - Cảm ơn. Lò sưởi được bật chưa?
- Oh, ở đó rất ấm đấy. - Được rồi.
Được rồi. Cậu cứ vào trong và sắp xếp đi. Tôi cầm cái này cho.
Em ko biết. Anh cũng biết là thằng bé đang rất yếu mà.
Và em thích nơi này. Nó là cái mà chúng ta cần.
Nào, em đã quyết định rồi. Anh đã ko có ở đây.
Và thằng bé đã rất đau đớn. Em ko thể để thằng bé phải đi bất cứ một dặm nào nữa.
Oh, tuyệt nhỉ.
Hey.
Con ko sao chứ?
Yeah, chỉ là một cơn ác mộng thôi ạ.
Được rồi.
Con đi chọn phòng đi nhé? Bất cứ phòng ngủ nào con muốn.
Uống lon này đi.
Chúng ko đến nỗi nào nhỉ.
- Được rồi. Chúc mừng. - Mẹ tự nhủ lòng đi.
Tuyệt thật. Mẹ đã từng bao giờ có một lon chưa?
Yeah.
Matt?
Matt, còn tìm được phòng nào thích chưa?
Yeah, còn tìm được rồi.
Hoặc nó dường như là dành sẵn cho con.
- Ý con là sao, dành sẵn cho con? - Con ko biết nữa. Vớ vẩn ấy mà.
Con cũng ko biết là mình đang nói cái gì nữa.
Uhm, thế phòng ngủ nào thế?
Dưới này á hả?
- Ko được. - Tại sao ko? Thôi nào mẹ.
Mẹ nhìn đi, chỗ này đẹp và mát mẻ, và nhất là nó có phòng tắm riêng nữa.
Ko ai phải nghe tiếng con nữa.
Con ko phải lẩn trốn chúng ta đâu.
Sự thật là mọi người có thể nghe thấy tiếng con nôn mửa...
...điều đó chỉ làm con thấy tệ thêm, được chứ?
- Mẹ nghĩ có gì đằng sau đó? - Mẹ ko biết.
- Xin chào. Có ai ở nhà ko? - Mẹ ko sao chứ?
Làm mẹ giật cả mình.
- Xin chào? - Bọn em ở dưới đây.
Người đầu tiên lên lầu sẽ được chọn phòng đầu tiên.
Mary.
Mary, phải đợi dì Sara và chú Peter chỉ phòng cho chúng ta chứ.
- Mary. - Ko.
- Ko, ko công bằng. Em muốn phòng đó. - Mấy đứa quỷ nhỏ.
- Ko, cẩn thận. - Con cầm được rồi, được rồi.
Con sẽ ko nghẻo khi mang một cây đèn với một cái valy rỗng đâu mà.
Ý bố ko phải thế.
Bố chỉ lo là con sẽ làm xước cái xe thôi.
- Mang vào đi. - Dạ vâng.
Uhm, hơi tối chút, nhưng mà, bố cũng từng là thiếu niên mà.
Cái gì trong đó vậy?
Con ko biết. Con ko mở nó ra được.
Uhm...
Tay cửa vặn được, nhưng....
Có lẽ nó được niêm phong lại để lưu trữ.
Đã có một căn phòng tốt cho Billy...
...và Mary rồi.
Và đây...
...dì nghĩ nó là một căn phòng hoàn hảo cho con.
Sao dì lại nói như vậy?
Àh, bởi vì nó có khung cảnh đẹp...
...và nhiều không gian...
...và một tủ đựng đồ thiệt lớn.
- Con thích chứ. - Yeah.
Hey. Mẹ vẫn ko hiểu là sao con lại muốn ở dưới này.
- Whoa, mẹ. - Gì vậy con?
Con ko sao chứ?
Yeah, chỉ muốn cảm ơn mẹ vì đã lau phòng cho con.
Có gì đâu con yêu.
- Sao mẹ lại đem cất mấy cái đĩa đi thế? - Sao cơ?
Àh, con đã lấy mấy cái đĩa ra, và giờ nó lại quay lại chỗ cũ.
Mẹ ko có đụng vào chúng, con yêu.
Con vẫn ổn chứ?
Oh, đó... Con biết đấy, đó là lỗi của mẹ.
- Chúng quá nặng. - Ko, ko sao cả. Con ko có làm rơi chúng.
- Vậy, làm sao mà chúng... - Con ko biết. Con...
Con chỉ vừa nhìn thấy chúng trên đó và rồi con chỉ...con ko....
- Con biết ko, Bác sĩ Brooks đã nói... - Con biết ổng nói cái gì, được chứ?
Ổng nói rằng nếu con nhìn thấy điều gì đó, thì ổng sẽ đưa con vào một cuộc thử nghiệm.
- Nhưng nếu con... - Con ko nhìn thấy gì cả.
Con chỉ...con mệt mỏi. Và con nhớ là mình đã đặt những cái đĩa này gần cái cạnh tủ quá, nên...
Con biết đấy, con hãy nói cho mẹ nếu có chuyện gì như thế xảy ra nhé.
- Hứa nhé? - Yeah, con hứa.
Con xin lỗi vì đã làm vỡ mấy cái đĩa.
Ko sao đâu, con yêu.
Lại đây nào, lại đây.
Bắt được rồi nhé. Con thiệt là...
Oh, mấy cái hamburger. Đợi chút, đợi chút đã.
- Tới đây bắt em coi. - Được rồi.
Có nhớ lúc chúng ta thường đi cắm trại khi con còn nhỏ ko?
Mỗi tối con đều....
...ngủ gật khi đếm sao, và con chưa bao giờ hoàn thành được.
Nó thường làm con nổi điên lên.
Bố biết đấy, hầu hết các ngôi sao mà chúng ta thấy đều đã chết cả rồi.
Với bố thì trông chúng vẫn còn sống tốt.
Đó là bởi vì chúng vẫn chưa nhận được tin gì mới thôi.
Hey.
Con ổn chứ?
Yeah. Mọi thứ đều tuyệt ạ.
- Con chắc chứ? - Yeah.
Được rồi.
Đập tay cái nào.
Lên cao. Xuống thấp. Chậm quá rồi.
Mẹ yêu con.
Em biết đấy, nó giống như kiểu một dịp nghỉ.
Yeah, nếu mà anh Matt ko ốm...
Và em có được một căn phòng riêng, giống như một cô gái trưởng thành.
No comments yet. Be the first to leave one.