200 baris pertama.
Biên dịch: Đoàn Duy Tùng
Trong 10 năm qua, mọi sản phẩm phụ đề vì cộng đồng của WTRANZ là HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ.
Hãy ủng hộ và giúp WTRANZ duy trì hoạt động qua STK sau đây:
19032749675012 - Techcombank Sự đóng góp này rất có ý nghĩa với chúng tôi!
Câu chuyện của chúng ta không nên kết thúc như thế này.
Tuy nhiên, gặp anh ngay từ đầu là một điều bất ngờ mà em không ngờ tới.
Mike, cậu đang làm gì vậy?
14 năm trước, vào một ngày thứ Ba điển hình.
Tập trung đi, Mike.
Phải rồi. Xin lỗi.
Tôi đang viết một bài báo có tiêu đề là...
"Xếp hạng các nhân vật Gilmore Girls từ Tuyệt nhất đến Rory"
Rory là ai?
Một trong những thành viên của Gilmore Girls.
Ai cơ?
Cái cô trẻ trẻ ấy.
Tôi không hiểu.
Cậu có thể viết một bài báo về Nhân tố Sợ hãi không?
Tất nhiên rồi. Tôi sẽ viết một bài về Nhân tố Sợ hãi .
Công việc của em tại TV Guide giống như một giấc mơ trở thành hiện thực...
đặc biệt là vì em luôn tưởng mình đang ở trong sitcom thập niên 80 kể từ khi còn nhỏ.
Gia đình Ausiello.
Với em trai của Michael.
Có sự tham gia của Michael Ausiello trong vai Michael Ausiello.
Các con, mẹ đã về rồi.
Mẹ!
Và sự xuất hiện của bà Ausiello.
Nào. Chương trình kịch xà phòng sắp bắt đầu rồi.
Em nhớ đã xem kịch xà phòng vào ban ngày với mẹ em.
Y tá Angelique, bệnh nhân thế nào rồi?
Không ổn, Bác sĩ Underwood.
Nhiều người lo lắng trong bệnh viện.
Em quyết tâm khắc nên một câu chuyện cuộc đời hạnh phúc.
Trong một thời gian, cuộc sống của em thực sự hạnh phúc.
Em đóng vai chính trong một bộ phim hài tại văn phòng của chính mình.
Này Công chúa.
Một chút Liz Lemon và rất nhiều Will Truman.
Ôi vãi.
Đó là Nick.
Anh ấy thường thuyết phục em đi hộp đêm.
Là Đêm Thể thao ở Nublu.
Phải, nhanh chóng mặc quần áo như thế này và đi thôi.
Tôi sẽ tìm một người bạn giường cho anh.
- Thôi nào. - Nghe hay đấy, nhưng Nhân tố Sợ hãi mai tới hạn rồi.
Anh đang làm việc quá sức và cần phải ra ngoài nhiều vào.
Thôi nào.
Phải! Đi nào!
Tôi không thuộc về nơi này.
Anh có đó.
Là Đêm Thể thao, và anh là một vận động viên điền kinh.
Tôi chạy bộ thôi, không phải điền kinh. Chạy bộ không phải là một môn thể thao.
Làm ơn đi. Anh không thích vui vẻ sao, Michael?
Anh đây rồi, giống như thần tượng nổi tiếng đeo băng đô.
Bây giờ em sẽ im lặng.
Gã đó bị anh thu hút.
Anh ấy đã ở với một người phụ nữ mà.
Chả có đàn ông nào ở CLB này ở với phụ nữ mấy năm qua,
- thật đó. - Chúa ơi. Anh ấy qua chỗ tôi.
Hãy phớt lờ tôi đi.
- Nick, làm ơn. Đừng làm thế. - Cứ phớt lờ tôi đi.
Tôi chỉ là một gã đồng tính thường thôi.
- Chào. - Chào.
- Khỏe không? - "Khỏe không"?
Vừa rồi anh nhìn, sau đó vẫy tay và làm vẻ mặt đó, vậy nên...
Tất nhiên rồi. Chúng ta vừa... Chúng ta mỉm cười với nhau, nên tôi...
Anh cười với tôi, phải không?
Thật ra, bạn của tôi, Nina lấy đồ uống cho tôi. Nên tôi nhìn qua thôi.
Chúa ơi. Ra là anh không nhìn tôi. Anh nhìn phía sau tôi. Chúa ơi.
Không, tôi...
- Được rồi. Xấu hổ quá. - Chào mọi người.
Anh là mẫu đàn ông lý tưởng của anh ấy.
Được rồi, cô ấy say rồi.
Tôi chưa say.
Tôi có thể say, nhưng anh vẫn là người đàn ông trong mơ của anh ấy.
Chà, vì anh...
anh là một gã ngáo.
- Cái gì? - Ý cô ấy là cao.
- Ý cô là cao. - Ừ. Vừa cao vừa ngáo.
- Đó là điều tôi muốn nói. - Ôi Chúa ơi.
Không sao đâu. Đừng ngại. Ai cũng có mẫu người lý tưởng của riêng mình.
Mẫu người của tôi là đàn ông đồng tính rất đẹp trai.
Đó là lý do tại sao tôi vẫn độc thân vô vọng.
Tôi đi nhảy đây.
Thật là một bi kịch. Nó...
- Là cho tôi. - Tôi đoán là cho cả hai chúng ta.
Anh... anh muốn nhảy chứ?
Không, tôi không... tôi không nhảy đâu.
Được rồi. Anh chỉ muốn xem à?
Phải, tôi chỉ muốn xem.
- Được rồi. - Được rồi.
Hãy cho tôi biết nếu anh đổi ý.
Họ đang nhảy kìa!
- Anh nhảy giỏi đấy. - Anh nói dối dở tệ.
Anh đã bao giờ đến đây chưa?
Tôi đoán tôi k'hông thuộc về nơi này.
Vậy thế nào mới hợp?
Tôi có xu hướng giống như một anh chàng làm thêm giờ và ngủ sớm.
Còn anh thì sao?
Tôi đã đến đây rất nhiều và tôi phát ốm với nơi này.
Có lẽ anh nên thử một bầu không khí khác.
- Có lẽ vậy. - Có lẽ vậy.
Dũng cảm lắm.
Xoay cái mũ ra nhé?
Vậy em muốn ra khỏi đây và tới chỗ anh không?
Em thậm chí không biết tên anh.
Tên anh là Kit.
Khoan, thật sao? Tên anh là Kit?
Chúa ơi. Tên em là Michael.
Kiểu như Michael và KITT trong Knight Rider .
Đó là một chương trình của David Hasselhoff vào những năm 80. Tổng cộng 90 tập.
- Đây là định mệnh ư? - Rõ rồi.
Sự khác biệt là KITT là một chiếc xe biết nói và chương trình không thú vị lắm.
Này, anh đây rồi.
Chúa ơi. Chào.
Kit, hãy đưa tôi về nhà vì tôi đang đau đầu quá.
Được rồi. Là dấu hiệu của anh.
Rồi, được rồi.
Gặp em vui lắm.
- Thôi nào. Chúa ơi. - Phải, rất vui được gặp anh.
Biết gì chứ? Đây này.
Đây là thẻ của em.
Số của em ở trên đó nên anh có thể gọi cho em bất cứ lúc nào.
Được rồi. Tôi muốn nôn quá.
Được rồi. Hãy ra khỏi đây nào.
Chúng ta hãy đi ra ngoài nào.
- Xin lỗi nhé. - Nào.
Không ngờ anh lại nói với em.
Nhưng anh đã gọi.
Anh có một bộ TV, phải không?
Anh nghĩ bạn cùng phòng của anh, Kirby, có.
- Vậy khiến em sốc à? - Sốc á?
Đâu có gì sốc.
Em đã nghe nói về những người không có TV, nhưng chưa bao giờ gặp trực tiếp.
Hân hạnh được gặp anh.
Chỉ cho anh đi. Chương trình truyền hình yêu thích của em là gì?
Bây giờ á? Felicity .
Họ làm vài cái mới, nhưng cũng vẫn có truyền thống...
Em không biết nữa, nó rất là thư giãn và các diễn viên rất tuyệt.
Đó là cái cô gần như xõa tóc vì buổi biểu diễn của cô ấy bị hủy?
Chương trình đó rất xuất sắc, và anh nên xem nó.
Được rồi. Chúng ta có nên gọi đồ uống không? Thực đơn rượu vang tại nhà hàng này tuyệt lắm.
Em nghĩ mình sẽ uống Diet Coke.
Em không thích uống rượu.
Em không thích hương vị và lượng calo rỗng.
Còn anh thì sao? Say rượu hay nghiện ngập?
Anh là thợ chụp ảnh.
Vậy tức là cả hai.
Hiện tại, công việc hàng ngày của anh đủ để trả các hóa đơn thôi.
- Gì vậy? - Così.
Cửa hàng bán lẻ thức ăn nhanh bình dân tốt nhất New York .
Così phục vụ bánh mì dẹt ngon nhất ở Thành phố New York.
Anh đã thiết kế quảng cáo và bảng hiệu cửa hàng của họ.
Anh có lập kế hoạch quảng cáo mới cho sandwich hummus rau không?
Có chứ. Là của anh đó.
Nghiêm túc mà nói, đó là món bánh sandwich và hummus rau đẹp nhất mà em từng thấy.
Em là người ăn chay. Em đã xem rất nhiều hình ảnh về hummus và rau củ.
Anh phải nói sao đây? Anh giỏi trong việc sắp xếp ánh sáng bánh mì.
Mỗi ngày em ăn trưa ở Così trên đường 51 và Broadway.
Hôm nay là ngày may mắn của em vì anh sẽ đãi em hai chiếc bánh mì dẹt.
Im đi! Kết hôn với em đi.
Chúa ơi. Có quá sớm để yêu cầu anh kết hôn với em không?
Cảm ơn.
Không có gì.
Em nghĩ gì về hôn nhân?
Thảo luận nghiêm túc nha.
Chà, em biết đấy, nó rất điển hình và...
Được rồi.
Em coi mình là một người lãng mạn vô vọng. Nên em nghĩ vậy khiến em thành dân chuyên.
Và em đoán là anh đang cảm thấy khác.
Chẳng phải chúng ta nên phức tạp hơn thế sao?
Trước đây, đám cưới bắt đầu bằng việc bán đồ trong nhà.
Anh không biết liệu mình có muốn tham gia vào một nghi lễ như vậy không.
Em nghĩ là một vài nghi lễ ngọt ngào lắm.
Ngoài ra còn có rất quan trọng.
- Đồ trong nhà gì? - Anh không biết nữa.
Với anh nó có nghĩa là gia súc và trò chuyện.
Bò biết nói?
Con giữa trong ba anh chị em.
Chúng em rất thân thiết. Tuy nhiên, chúng em hiếm khi gặp nhau do sống ở các nước khác nhau.
- Con một. - Con...
Không có anh chị em.
Nỗi ám ảnh tuổi thơ.
Giáng sinh, chương trình và...
Giáng sinh, chương trình và...
Không còn gì nữa cả. Giáng sinh và chương trình. Chu kỳ. Bắt đầu.
Nỗi ám ảnh tuổi thơ, ma thuật.
Hồi đó nghệ danh của anh là Pháp sư Kit.
Pháp sư Kit! Nghe có vẻ ngon.
Có cái gì đó...
Là gì?
Có cái gì đó đằng sau tai của em.
Cái gì? Ở đâu?
- Ôi Chúa ơi. - Chúa ơi.
Là bánh mì nhỏ.
Sao nó lại ở đó?
Sao anh có thể chứ?
Nhà ảo thuật không bao giờ tiết lộ bí mật của mình.
Sau khi tốt nghiệp trung học, em bỏ trốn đến Los Angeles.
Em đến USC, nơi em nuôi dưỡng nỗi ám ảnh với truyền hình...
cho đến bây giờ em làm việc tại TV Guide .
No comments yet. Be the first to leave one.