155 baris pertama.
Phụ đề Tiếng Việt được thực hiện bởi: MCUDISVN, BimBip Subteam, BobbyOcean.
LƯU Ý: Phim được cho là có ĐLB. Mọi người cân nhắc trước khi xem.
Từ thuở ban sơ,
từ khi bé gái đầu tiên có trên đời,
búp bê đã tồn tại.
Nhưng khi đó búp bê vẫn luôn chỉ là búp bê em bé.
Những cô bé chơi với chúng
chỉ có thể chơi trò đóng vai làm mẹ.
Điều đó có thể vui, ít nhất là trong một thời gian.
Hỏi mẹ bạn mà xem.
Điều này tiếp diễn cho đến khi...
Phải, Barbie đã thay đổi mọi thứ.
Và rồi cô ấy lại tiếp tục xoay chuyển thế giới.
Tất cả những cô gái này đều là Barbie,
và Barbie là tất cả những cô gái này.
Khởi đầu, cô ấy có thể chỉ là một thiếu nữ trong bộ áo tắm,
nhưng cô ấy đã trở nên hơn thế rất nhiều.
Cô ấy có đồng tiền riêng, căn nhà riêng,
xe riêng, sự nghiệp riêng.
Bởi Barbie có thể là gì tuỳ thích, phụ nữ có thể là gì tuỳ thích.
Và điều này đã truyền cảm
cho những cô bé ngày nay ở Thế Giới Thực.
Các bé gái có thể trở thành những người phụ nữ,
những người có thể đạt được mọi thứ
và bất cứ cứ gì mà họ theo đuổi.
Nhờ có Barbie,
mọi vấn đề nữ quyền và quyền bình đẳng đã được giải quyết.
Ít ra thì các Barbie nghĩ như vậy.
Rốt cuộc thì họ sống ở Vùng đất Barbie mà.
Tôi là ai mà phá vỡ mộng tưởng của họ chứ?
Và một trong những Barbie đó đây.
Mỗi ngày đều là ngày tuyệt vời nhất của cô ấy.
Khi bạn chơi cùng những Barbie...
Chào Barbie.
chẳng việc gì phải dẫn họ xuống cầu thang,
ra khỏi cửa nhà rồi các kiểu.
Bạn chỉ việc nhấc họ lên
và đặt họ vào chỗ bạn muốn họ đi thôi.
Bạn dùng trí tưởng tượng của mình.
- Chào Barbie. - Chào Skipper.
- Chào Barbie. - Và Midge nữa.
Midge là người bạn bầu bí của Barbie.
Cô ấy bị Mattel cho ngưng sản xuất
vì búp bê mang bầu quá là kỳ cục.
Dù sao thì Barbie có một ngày trọng đại nữa ở phía trước.
- Chào Barbie. - Chào buổi sáng, Barbie.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
- Lại một ngày tuyệt vời. - Chào buổi sáng, Barbie.
Chào.
- Chào các quý cô. Xin chào. - Chào buổi sáng!
Mọi người quay sang Barbie cạnh mình đi. Nói mình yêu cô ấy nhiều thế nào.
Khen ngợi cô ấy.
Barbie phóng viên, cô muốn hỏi tôi câu gì cũng được.
Vì sao cô tuyệt vời thế?
Miễn bình luận.
Nghiêm túc đấy, không có bình luận.
Tôi yêu mọi người.
Giải Nobel Báo chí thuộc về... Barbie.
Tôi đã làm việc rất chăm chỉ, nên tôi xứng đáng.
Và Giải Nobel Văn học
thuộc về... Barbie.
- Cô là tiếng nói của cả thế hệ. - Tôi biết.
Theo đánh giá của chúng tôi, tiền không phải lời nói,
và các tập đoàn ngay từ đầu đã không có quyền tự do ngôn luận.
Nên bất kỳ tuyên bố nào từ phía họ rằng họ đang sử dụng quyền lợi
chỉ là nỗ lực của họ để biến nền dân chủ của ta thành chế độ tài phiệt.
Điều này làm tôi thấy xúc động, và tôi sẽ bộc lộ nó ra.
Tôi không gặp khó khăn trong việc
cân bằng cảm xúc và lý trí.
Và nó không làm suy giảm sức mạnh của tôi,
mà khuếch đại nó.
Chào Barbie.
Có gì mà Barbie không làm được?
Chào Barbie.
Hoan hô, vũ trụ!
Trời.
Mỗi ngày của Barbie đều là một ngày tuyệt vời,
nhưng ngày của Ken chỉ tuyệt vời khi Barbie nhìn anh ấy.
Chào Barbie!
Chào Ken.
- Chào Barbie! - Chào Barbie!
Chào Barbie.
- Chào Ken. - Chào Ken.
- Chào Ken. - Chào Ken.
- Chào Ken. - Tôi lấy kem cho bọn mình này.
- Hay đấy. - Chào Barbie.
- Chào Barbie. - Chào Barbie.
- Chào Barbie. - Chào Barbie.
Chào Barbie.
- Chào Barbie! - Chào Ken.
- Chào Barbie. - Chào Ken.
- Chào Barbie. - Chào Barbie.
Chào các Barbie.
- Tạm biệt, các Barbie. - Tạm biệt, Barbie.
Chào Barbie.
Ồ, chào Allan.
Không có nhiều Allan. Anh ấy chỉ là Allan thôi.
Ừ, tôi thấy khó hiểu vụ đó đấy.
Này, Barbie. Xem anh này.
Ken!
Không!
Ôi không!
- Ôi Chúa ơi! - Ôi không!
Đau lắm đấy.
- Ken. - Ồ, chào em, Barbie.
- Chào anh. - Em thấy được nhiều không?
Bọn em thấy hết.
Đỡ anh dậy nhé, Ken. Đúng rồi.
- Các em khoẻ quá. - Dùng chân anh đi. Đúng rồi.
- Anh ổn chứ? - Ừ. Chắc chắn rồi.
Có vẻ bãi biển này quá sức với cậu rồi, Ken.
Nếu tôi không bị thương nặng,
tôi sẽ xử cậu ngay, Ken à.
Thích xử ngày nào cũng được, Ken.
Giữ kem cho tôi, Ken.
Được rồi, Ken, triển luôn.
Xử thôi.
Ai muốn xử cậu ta
phải xử tôi trước.
Tôi sẽ xử cả hai cậu cùng lúc luôn.
Cậu còn chẳng biết cách tự xử.
Định xử chúng tôi kiểu gì?
- Các anh Ken? - Quá vô lý.
- Tự dưng nhạy cảm thế? - Cậu đi mà tự xử.
Thôi nào, các Ken. Không ai chơi ai cả.
Được chưa?
Đi thôi.
- Được rồi, được rồi. - Được rồi.
- Anh làm tốt lắm. - Còn đau không?
Ta sẽ đưa anh đi chữa.
- Đi! - Đi!
- Barbie, nắm tay anh đi! - Anh không sao mà.
Ở bên anh, Barbie!
Tuyệt lắm.
Còn chưa gãy. Anh sẽ ổn thôi.
Sóng lướt nguy hiểm hơn mọi người tưởng nhiều đấy.
Anh dũng cảm lắm, Ken.
- Cảm ơn em, Barbie. - Vâng.
- Lướt sóng còn không phải việc của anh. - Em biết.
Và không phải là cứu hộ, một nhầm lẫn phổ biến.
- Rất phổ biến. - Vì thực ra công việc của anh...
- chỉ là bãi biển thôi. - Phải.
Và anh làm việc bãi biển thật tốt.
Chẳng mấy chốc anh sẽ hồi phục thôi.
Thật ra, trong khoảng thời gian tôi nói câu đó,
anh đã hồi phục rồi.
- Quá tuyệt. - Hay lắm.
- Barbie này. - Vâng?
Anh qua nhà em tối nay được không?
- Được. Em không có kế hoạch lớn nào. - Tuyệt.
Chỉ có một bữa tiệc hoành tráng với tất cả các Barbie
cùng vũ đạo được chuẩn bị và một bài hát riêng thôi.
Anh nên ghé qua.
- Hay lắm. - Phải.
- Được rồi. Chào anh. - Ừ. Chào em. Tạm biệt.
No comments yet. Be the first to leave one.