184 baris pertama.
TRÒ CHƠI NƯỚC MẮT Biên dịch: Nguyễn Hải (hoangtubongma)
Đúng rồi!
Đúng rồi! Đó kìa...
Và kia.
Vé đây.
Cô muốn nó chứ?
Chắc rồi
Nó không sao cả.
Cô biết đấy, không ai xúc phạm tôi cả. Jody chưa bao giờ bị xúc phạm.
-Cô nói tên cô là gì? -Jude.
Jude sao. Nó thích hợp với cô đấy, Jude.
-Con gấu sao? -Không! Con gấu này.
Cái tên: Jude.
Jude, được chứ?
Tôi muốn đi tiểu, Jude.
Ở đây
Jude trong tháng sáu.
Ooh, Jude, cưng yêu.
Ở đây, đừng chạy Jude.
Anh không biết tôi mà?
-Biết cái gì? -Tôi không chạy đâu.
Oh!
-Chưa bao giờ nắm tay cô gái sao, Jude. -Chưa sao?
-Cô biết cái gì? -Hãy nói tôi biết đi, Jody.
Thật dễ thương.
Không phải ở đây.
-Ai đưa thằng khốn này? -Anh không bao giờ biết.
Tôi biết chứ.
-Mọi người, họ đang nhìn kìa. -Cứ để họ nhìn.
-Tới đây nào anh lính. -Bất cứ điều gì cô nói, Jude.
Cái quái gì thế này--
Buông ra. Buông ra đi!
Đưa nó lên! Đưa nó lên!
Nhanh lên!
Jude!
Tên gì thằng lính kia?
-Khốn khiếp bọn bây. -Thế sao?
Tình huống này rất đơn giản.
Mày sẽ làm con tin cho quân nước Cộng hoà Ai-len.
Chúng đang giữ 1 trong những người cấp cao của chúng ta để chất vấn ở Castlereagh.
Chúng ta vừa báo chúng rằng nếu chúng không phóng thích người của tao trong vòng 3 ngày...
...thì mày sẽ bị bắn.
Mày sẽ được đối xử như những vị khách của chúng tao.
Mày muốn nói gì không?
Đưa trà cho anh ta.
Mày uống trà chứ?
Cảm ơn, Jude.
Xem anh ta muốn không.
Anh muốn ăn chứ?
Này!
Hắn thế nào rồi?
Thật dâm đãng!
Cô đã trao nó cho anh ta ư?
Tôi sẽ không làm nếu không phải vì tổ quốc.
Nhìn anh ta xem!
Không thể!
Mở ra xem anh ta còn sống không.
-Anh ta không sao đâu. -Anh ta không nhúc nhích trong 12 tiếng rồi.
Đi nào. Xem tim có đập không.
Cô thật khốn khiếp. Cô thật khốn khiếp.
Đồ gái điếm.
Đồ gái điếm!
Đưa tôi con dao! Tôi sẽ cắt tim anh ta!
Đưa tôi con dao mau lên Chúa ơi!
Cô không sao chứ?
-Đồ súc sinh. -Thôi nào, Jude.
Ý anh "thôi" là thôi thế nào? Anh ta xông vào tôi rồi đấy.
Ừ.
-Thật khó cho cô. -Nhưng cũng cần làm mà.
Không sao rồi.
Tôi chỉ nghĩ tới anh thôi.
-Anh biết đấy, Fergus? -Cái gì?
1 trong các anh làm tôi thích điều này.
Điều nào?
Khoan đã. Tới phía bên trái anh.
Cứ đi đi. Ổn thôi.
Tới rồi, qua trái.
Mở cửa nào.
Qua trái!
Vào đi! Chính nó đó.
Này, thằng lính, nghe tôi ăn gì đi chứ.
-Tôi không thể! -Sao anh nói thế?
Tôi không thể ăn khi có cái bao thế này
Được rồi! Được rồi!
Đây!
Cái chết tiệt gì thế này! Thật khôi hài!
-Sao lại khôi hài? -Tôi thấy khuôn mặt của anh!
Tôi như thế nào?
Anh hơi cao, có nụ cười của kẻ giết người...
nhưng lại có khuôn mặt trẻ thơ.
-Thế sao? -Đúng thế!
và đôi mắt nâu.
Anh đẹp trai đấy.
-Cám ơn anh bạn đẹp trai. -Không có gì!
Tôi không thể thở được, anh bạn.
Anh là tín đồ Cơ đốc à?
Cô hãy bảo anh ta gỡ cái trùm đầu này ra.
Sao anh biết có cô ấy?
Tôi ngửi thấy mùi nước hoa cô ấy.
Nếu chúng tôi bỏ nó cho anh, chúng tôi phải bắn anh.
Anh có quyền chọn cơ hội.
Tôi tưởng cô ấy thích tôi, đồ chó cái.
Thật tức cười, chuyện đó đã xảy ra.
Cô ấy rất đẹp.
Làm ơn. Tôi không thở được nữa. Hãy cởi nó ra đi.
-Chúng ta không thể cởi nó. -Hãy coi chừng anh ta.
Ở đây, trông chừng hắn.
Đừng để cô ta ở đây với tôi!
Cô ấy rất nguy hiểm!
Peter? Tôi có thể tháo cái trùm đầu của hắn ra không?
Tại sao anh muốn làm điều đó?
-Anh ta không thở được. -Vậy sao?
-Dù gì thì hắn thấy mặt chúng ta rồi. -Anh ta đã thấy mặt anh.
Ừ, hắn cũng thấy Jude nữa. Peter--
Nếu anh không thấy sao thì cứ mở ra. Tôi không quan tâm.
-nhưng hắn chỉ nhìn thấy anh thôi. -Được. Cám ơn!
Tự anh quyết định đi.
-Hãy để anh ta với tôi, Jude. -Chắc rồi.
Cảm ơn anh lính.
Tôi chưa bao giờ thấy không khí dễ chịu thế này.
Giờ, nếu anh cởi trói, tôi có thể tự ăn.
Không đời nào!
Tôi nói đùa đấy!
Anh biết đấy, tôi sai lầm 1 chuyện.
-Gì vậy? -Anh không cột tóc lên.
-Sao? -Không. Anh không đẹp trai mấy.
-Anh muốn khiêu khích tôi sao? -Không!
-Thật đấy. -Tôi có thể nói nhiều giống như thế về anh.
-Thế sao? -Nhưng tôi không nói đâu.
-Chúng ta khá lịch sự về việc này. -Vì thế mà tôi để ý.
-Này. -Cái gì thế?
Anh sẽ làm chứ?
-Là gì cơ? -Giết tôi.
Sao anh nghĩ thế.
Họ sẽ không thả gã đó đi đâu
và anh sẽ giết tôi.
-Họ sẽ để anh ta đi. -Anh cá không?
-Tôi không phải tay cờ bạc. -Ngay khi họ làm...
Anh không thể giải thoát tôi.
-Sao chúng ta không thể chứ? -Không phải bản tính của tôi.
Anh biết gì về tính của tôi?
Tôi nói về người của anh chứ không phải anh.
Anh biết cái quái gì về người của tôi chứ?
Chỉ là các anh đều là lũ vô lại, mẹ kiếp,
đó không phải bản tính của anh mà. Hãy để tôi đi!
Anh im đi không?
Ở đây!
Anh biết chuyện vui nào không?
-Không! Chuyện vui gì chứ? -Thậm chí tôi không nghĩ đến cô ấy.
Cô ta không như thế.
Không phải loại người tôi thích.
Không ư?
Không!
-Tới đây đi! -Không!
Tới đây đi!
Tôi muốn cho anh xem thứ này.
-Gì? -Bên trong túi của tôi này.
Lấy ví tôi ra đi.
Hãy mở ra.
Có 1 bức tranh.
Không phải hình đó.
Cái khác!
Cô ta là tuýp người của tôi.
-Cô ta hợp với bất cứ ai. -Anh không nghĩ vậy chứ, đồ ngu.
-Sao lại không? -Cô ta là của tôi.
Dẫu sao, cô ấy không phù hợp với anh đâu.
-Không ư? -Hoàn toàn không.
Cô ta là vợ anh à?
Tôi đoán anh có thể nói như thế.
-Anh xứng với cô ta đấy. -Tôi không biết nữa.
Và anh đã làm cái quái gì sau đó?
Chính các anh dựng lên mà.
Khốn thật!
Cô ta là bạn tôi.
Được rồi. Cô ta thật dễ thương.
Cô ta gặp tôi tại 1 quán bar/
Tôi tự hỏi:
''Tôi làm quái gì ở đây vậy?''
-Anh làm quái gì ở đây? -Tôi bị đưa đi
-Anh có thể nói không. -Tôi đã ký.
-Tại sao anh lại ký? -Vì công việc.
À vì công việc.
Vì thế mà tôi được đưa tới 1 nơi trên trái đất...
Nơi họ gọi anh là người da đen.
No comments yet. Be the first to leave one.