200 baris pertama.
Chúa ơi.
Crown ở đó rồi. Hắn biết rồi.
Ra ngoài ngay. Mau lên.
Đi đi.
Tôi bảo ra ngoài.
Không được đâu, thưa sếp.
Nghe tôi nói này. Anh đang gặp nguy hiểm đấy.
Không do dự gì cả.
An toàn.
Khốn kiếp.
Crown đang đi lên rồi. Anh không có nhiều thời gian đâu.
Đụng độ phía trước!
Nhanh lên nào.
Lấy được rồi!
Anh ta có đang nghe không?
Ôi, chết tiệt thật.
Xin lỗi nhé, Nigel.
Chào anh.
Xin lỗi. Cho tôi đi qua nhờ chút.
Anh đùa tôi đấy à?
Tất nhiên là anh sẽ chọn một tiệm sách rồi.
Và một nhà hàng nữa.
- Anh thấy nhà hàng đó rồi à. - Phải.
Anh là phó giám đốc CIA mà. Không gọi điện thoại được sao?
- Thế thì còn gì là vui nữa? - Anh nợ tôi một ly cà phê đấy.
À, nhất trí thôi.
- Rất vui được gặp anh. - Ừm.
Tôi cũng rất vui được gặp anh.
Chỉ là để văn phòng biết tôi vừa bị bắt cóc thôi.
Cảm ơn cô.
Mấy giờ chuyến bay của anh khởi hành?
Bốn tiếng nữa.
Vậy đây là Phố Wall hả?
À, về mặt kỹ thuật thì là Broadway, nhưng...
Ừm. Tòa nhà nào là của anh?
Tòa nhà cao kia kìa.
Đây có phải là phần của cuộc trò chuyện mà anh sẽ hỏi tôi có thích công việc mới không?
Thế anh có thích không?
Anh rời CIA để làm một công việc dân sự tốt đẹp.
Tôi chỉ là muốn hỏi thăm anh thế nào thôi.
Ừ. Anh có thích công việc mới không?
Chán như hạch vậy.
Thấy chưa? Chúng ta đều cảm thấy như nhau cả thôi.
Nghe này, tôi không thể vừa tiếp tục làm việc đó vừa có một cuộc sống bình thường được.
Cuộc sống bình thường. Đó là điều anh đang hướng tới sao?
Thôi nào. Chính anh đã nói đấy thôi: dân thường.
Trắng đen rõ ràng. Tôi không biết nữa, anh bạn.
Tôi không biết mình có hợp với mấy vùng xám nhập nhèm này không.
Thế anh có gặp cô ấy không?
Không. Từ Giáng sinh tới giờ thì không.
Ừ. Tôi rất tiếc.
Không, không có gì phải tiếc cả.
Chúng tôi đã thực sự cố gắng, anh biết mà? Và đó là tất cả những gì ta có thể làm rồi.
Cathy đang làm những gì cô ấy được định sẵn để làm.
Còn anh?
Còn tôi á?
À, anh thấy đấy, tôi rời cơ quan chưa đủ lâu
để quên đi cảm giác bị dụ vào tròng là thế nào.
Dụ dỗ ư? Làm gì có mồi nhử nào ở đây.
- Ồ. - Chính anh tự nói đấy thôi.
Anh đã thử cố gắng rồi.
Thế à? Còn cái này? Tất cả những thứ này?
Nó sẽ chẳng bao giờ đủ tốt đối với anh đâu.
Nghe hay đấy.
Dù là chuyện gì thì tôi cũng không làm đâu.
Nghe này, tôi không bảo anh quay lại. Tôi chỉ cần anh đi gặp một người thôi.
Không.
Ôi, Jack, anh sắp bay tới Dubai mà. Người đó cũng ở Dubai.
Người đó sẽ tự tìm đến anh. Chỉ là nhận đồ thôi.
- Ồ, chỉ là nhận đồ thôi à. - Đúng thế.
Ồ, được thôi. Nhận cái gì cơ?
Thông tin. Giám sát.
Thế tóm lại là cái nào?
Chết tiệt thật, Jack. Anh ấy là bạn tôi.
- Vậy anh ta cũng sẽ làm thế vì anh chứ? - Không đời nào.
Phải, Nigel là gã điệp viên nhạy cảm nhất tôi từng biết.
Nhưng tôi là người tử tế hơn.
Anh lúc nào chả thế.
Vậy chuyện đó là gì?
Chỉ là dọn dẹp tàn dư thôi.
Đó là một chiến dịch chung cũ với MI6.
MI6 ư?
Chúa ơi. Các anh đang giám sát người của họ hay người của chúng ta thế?
- Cả hai bên một ít. - Nghe chừng chẳng có gì tốt đẹp cả.
Chết tiệt thật.
Một người không muốn dính dáng gì tới việc này như anh mà lại hỏi nhiều quá đấy.
Đó là vì tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi bị bắt
khi đang làm mấy việc lặt vặt này cho anh ở ngoài khu vực tư nhân.
- Ồ, chẳng ai biết đâu mà. - Thật sao?
- Không đâu. - Nghe anh tự tin gớm nhỉ.
Sao chứ, anh nghĩ tôi lại để anh tự đi ra ngoài đó một mình à?
Ồ, tuyệt thật. Anh định cử người hỗ trợ sao?
Hửm.
Ồ, chết tiệt. Xem ai đây này.
Ồ.
Ồ, ra là anh đang muốn hại chết tôi đấy à.
- Không có ý xúc phạm đâu nhé. - Thế này thôi sao?
Đây là kiểu đặc vụ xuất chúng mà cơ quan đang chiêu mộ bây giờ sao?
Tôi chỉ đang cố gắng thay thế vị trí của anh thôi, anh bạn.
- Theo dạng hợp đồng thôi. - Đau đấy.
Nhưng anh biết gì không? Chúng ta vẫn luôn có Dubrovnik mà, đúng không Mike?
Gọi cho tôi khi xong việc nhé.
- Rõ rồi. - Khoan đã, anh đi đâu đấy?
Chào mừng anh quay lại.
Tôi đã bảo là tôi không làm rồi mà.
Đừng làm thế chứ.
Anh còn tốt hơn thế nhiều.
Anh ta giỏi thật đấy, đúng không?
- Nâng hạng rồi. - Tôi có vé rồi mà.
- Hạng thương gia đấy, anh bạn. Tôi đã nâng hạng cho cả hai rồi. - Ồ. Anh thực sự chẳng bao giờ thay đổi nhỉ.
Đúng là như một căn bệnh vậy.
Này, anh có ký gửi hành lý không?
Có. Chuyến đi ngắn ngày mà.
Anh biết đấy, tôi có thể nhét vừa nó vào hành lý xách tay. Ổn rồi.
Này.
Anh có phiền nếu tôi kéo tấm này xuống không? Tôi hay bị lo lắng khi đi máy bay.
Thế sao? Ôi trời.
Tôi biết ngay ông ấy sẽ gọi cho anh mà.
- Greer nói anh đi gặp một người. - Không. Không có đâu.
Tôi không đi gặp ai cả.
Không, cả tôi và anh đều biết chuyện đó không bao giờ đơn giản chỉ là gặp một người.
Ông ấy bảo chuyện này không có gì to tát cả. Được chứ?
- Người đó sẽ tự tìm đến anh. - Thật sao? Vì chúng ta đang ở trên máy bay đấy.
À thì, trước tiên chúng ta phải đến chỗ anh ta đã. Được rồi.
Nhưng anh ta sẽ tự tìm đến anh. Hiểu chưa?
Tôi không hiểu, thật đấy. Thực ra, sao anh không tự làm đi?
Vì tôi phải đảm bảo không có ai bám đuôi.
Nhưng sao lại có người bám đuôi tôi?
- Bởi vì chuyện không bao giờ đơn giản chỉ là gặp một người. - Bởi vì chuyện không bao giờ đơn giản chỉ là gặp một người.
Tôi biết. Đó là điều tôi vừa mới nói đấy thôi.
Đáng yêu thật đấy.
Anh nghĩ Tình báo Các Tiểu vương quốc có tin vỏ bọc quỹ phòng hộ cũ của anh không?
- Đây không phải vỏ bọc. Đây là cuộc sống thực của tôi. - Ừ hử.
- Không, tôi biết mà. - Tôi thực sự là phó chủ tịch cấp cao
- của một công ty quản lý rủi ro... - Cứ nói tiếp đi, anh bạn.
- Anh sẽ giúp tôi dễ ngủ đấy. - Xin chào. Tôi có thể mời quý khách dùng sâm panh không ạ?
Đó có phải là thiên thần không vậy?
Đây là lần đầu tiên tôi đi khoang hạng nhất.
Cô ấy chắc chắn sẽ không bao giờ đoán ra đâu.
- Cảm ơn cô. - Cái đó là của người khác mà.
- Thôi nào, anh bạn. - Thường thì người ta không phát hai ly đâu.
Ừ hử.
- Mỗi người một ly thôi. - Ừ hử. Nâng ly nào.
Thị trường thương mại Jakarta không chỉ đang phục hồi,
mà còn mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tiến sĩ Ryan, anh có muốn bổ sung thêm điều gì không?
Jack?
Ồ, dạ không.
Đừng để tôi là người dập tắt sự lạc quan trong căn phòng này.
Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều đồng ý rằng thể chế mới chắc chắn đã thúc đẩy thị trường phát triển.
Chắc chắn rồi. Hoàn toàn đồng ý.
Ừm, tôi nghĩ câu hỏi chúng ta cần tự đặt ra cho bản thân là: Tại sao?
Bởi vì thể chế mới này cũng mang lại những tiêu chuẩn của thế giới cũ.
Và ngày nay, việc bỏ qua các tác động chính trị
của một vấn đề nào đó
để theo dõi các tác động tài chính đang ngày càng trở nên thuận tiện hơn.
Ý tôi là,
theo trải nghiệm cá nhân đặc biệt của tôi,
những kiểu tư duy muốn khôi phục lại quá khứ,
thường sẽ kéo theo rất nhiều sự biến động cùng với họ.
Tôi nghĩ buổi thảo luận đã diễn ra tốt đẹp.
Tôi nghĩ anh đang nói giảm nói tránh đấy.
Tôi nghĩ anh đang lo lắng cho công việc của mình, và anh nên như thế,
bởi vì sự thật thà rõ ràng không phải là thượng sách ở đây.
Chà, chắc hẳn anh cảm thấy kỳ lạ khi các sự kiện toàn cầu không còn ở thế ngàn cân treo sợi tóc nữa.
Khoan đã nào. Xin lỗi nhé, đó là một trò đùa về điệp viên à?
- Đúng thế đấy. - Ồ. Mất cả buổi anh mới nghĩ ra được à.
- Ồ, anh biết đấy. - Này, nghe này,
đừng vội xem thường mối đe dọa hạt nhân cận kề khi anh chưa từng trải qua nó.
- Ồ. - Nó là một trải nghiệm thực tế đấy.
Vậy là tôi đoán SLJ đã đặt bàn cho nhóm chúng ta tối nay tại Shiro's.
Ồ. Shiro's là gì thế?
Kiểu nhà hàng cao cấp mà người ta hay làm phim tài liệu về nó ấy.
- Thật sao? - Đúng vậy.
- Ôi trời. - Hửm.
Tôi, ừm...
Tôi không chắc tối nay mình đi được.
- Hửm. - Và nghe này,
tôi không phải là người hay viện cớ đâu.
Anh định dùng cái cớ "lệch múi giờ" thật đấy à.
Với anh á? Không bao giờ.
Tôi sẽ dùng cớ "mối đe dọa toàn cầu cận kề" với anh.
Hẹn gặp anh ngày mai nhé. Được chứ?
Tôi hy vọng thế.
- Đi gặp người đó thôi nào. - Không.
Chuyện không bao giờ đơn giản chỉ là gặp một người. Chúng ta đã nói về chuyện đó rồi mà.
Và đây chính là điều tôi đang nói đến đấy.
Được rồi, vậy tôi sẽ đến nhận cái gì đây?
Tôi không biết.
Cái gì cơ?
Thế rốt cuộc anh đang làm cái gì ở đây vậy?
Thật lòng mà nói đấy.
Cả tôi và anh đều biết Tình báo Các Tiểu vương quốc không hề theo dõi tôi.
Greer chỉ nhờ tôi đảm bảo rằng mọi việc diễn ra suôn sẻ thôi.
Sao điều đó lại khiến tôi lo lắng hơn thế nhỉ?
Nghe này, anh đang giúp Greer một tay, còn ông ấy thì đang giúp lại tôi một việc.
Việc gì cơ?
Tôi đang cần tiền.
Chẳng phải anh sở hữu nhà ở khắp các bờ biển trên thế giới sao?
À, anh có nhớ lần anh bảo tôi dẫn một gã buôn vũ khí khét tiếng
No comments yet. Be the first to leave one.