200 baris pertama.
Sau 20 ngày ném bom ồ ạt
Cuối cùng Nam Kinh cũng thất thủ trước quân đội Nhật Bản
Đó là ngày 13/12/1937
Tôi nhớ rằng...
Hôm đó mọi người đều hối hả chạy.
nhưng chạy mãi cũng không thể ra khỏi đám sương mù đó
Đó là lính của thiếu tá Lý
Nam Kinh lúc đó đã không còn khả năng kháng cự nữa
Những người bị kẹt lại cũng vội vã chạy nạn
Có nhiêu đây mà cậu cũng không đếm nổi
Nhóm 3 người Thư Quyên còn chưa quay lại đó
Cho chúng tớ vào với
Không được, hết chỗ rồi!
Mau đi tìm chỗ khác trốn đi
Không vào được nữa đâu.
Đi thôi!
Cứ đi tiếp
Này, Tanaka!
Trong này có người
Ai trong đó?
Ra mau!
Ra mau lên!
Khốn kiếp!
Chết đi!
Đứng yên!
Quay người lại.
Quay lại cho tao.
Không được động đậy!
Tôi là người Mỹ.
Từ chỗ tị nạn.
Cái gì?
Người Mỹ!
Không phải quân đội.
John Miller.
Giơ tay lên
Làm việc tại nhà thờ
Mau giơ tay lên
Tao bảo, mày giơ tay lên!
Bị lạc...
Các cháu bị lạc mất gia đình à?
Cháu!
và người nhà...
Bị lạc à?
Tôi
cần đi đến...
Nhà thờ Winchester
Các cháu biết nó ở đâu không?
Ở đâu?
Ông ơi!
Cháu vừa nói...
Cháu nói "ông" à?
Ai nói "ông" vậy?
Cháu biết nói Tiếng Anh?
Chúng cháu ở nhà thờ Winchester
Cháu nói lại một lần nữa xem
Chúng cháu ở nhà thờ Winchester
Các cháu có đùa không?
Chúng cháu là học sinh trong tu viện
Hai cháu cũng đến đó sao?
Ông cần đến đó làm gì ạ?
Ta đến giúp an táng Cha của các cháu.
À, là linh mục.
Cha Ingleman?
Đúng, là cha Ingleman.
Ta tới để an táng ông ấy
Ta phải tiễn ông ấy đến...
thiên đàng hay một nơi nào đó
Hai cháu chỉ đường cho ta nhé?
Hứa Đại Bằng
Dẫn vài người sang bên cánh
Chuẩn bị tấn công
Mẹ kiếp, mày bị điếc à?
Thiếu tá Lý
Đội chúng ta chỉ còn lại mười mấy người thôi
Lát nữa chúng ta rời khỏi thành phố rồi
Tiếp tục chiến đấu.
Tuân lệnh.
Bố bắt được mày rồi!
Đi thôi.
Vâng!
Ở trên, bên phải
Bên trái kìa! Bắn!
Yểm trợ!
Vì quân đội Trung Quốc...
không được trang bị vũ khí chống tăng
nên họ có một phương pháp truyền thống
Dùng thân thể của đồng đội yểm trợ
Để đưa bộc phá đến gần xe tăng
Những người lính Trung Quốc khi đó
Không chịu được sự sỉ nhục làm nô lệ mất nước
Nên sẵn sàng mạo hiểm cả tính mạng
Tiểu Trân
Thả tôi ra
Tiểu Trân!
Mau đi thôi
Cha Ingleman...
bay đi rồi
Bay đi?
Ở đây... Người Nhật... bom...
- Ông ấy bị bom nổ bay mất đúng không? - Vâng
Tại sao cái xác lại ở chổ này?
- Cố, tất cả là tại Cố! - Cố?
Anh ta bảo, có mùi hôi thối
Anh ta chuyển cái xác đến đây
Ai là Cố?
Là đầu bếp của chúng tôi
Anh ta chạy rồi
Anh ta bỏ các học sinh lại
Một vài học sinh được cha mẹ đưa đi
Số còn lại không có nơi nào để đi
À, vậy còn những ai trong nhà thờ?
Chỉ còn cậu và đám con gái?
Chỉ còn cậu và đám con gái
Dù không còn cái xác
Cậu cũng phải trả tiền cho tôi.
Không.
Cậu phải trả tiền cho tôi.
Không!
Đó là nguyên tắc.
Tôi không còn cách nào khác
Tôi từ xa đến đây
còn phải tăng giá nữa
Tiền ở trong nhà thờ đúng không?
Không, không có tiền.
Tiền, ở bên trong à?
Không có!
Coi nào
Không có tiền trong nhà thờ à?
Không
Đi tìm thử xem nào
Đây là một nhà thờ công giáo
Chắc chắn bên trong phải có tiền
Không có!
Không có à?
Ngoài từ này cậu còn nói được gì khác không?
Ông biết sửa xe không?
Hãy giúp chúng tôi
Rời khỏi Nam Kinh
Sửa ô tô à?
Miễn phí sao?
Không!
Tôi có thể tháo một vài linh kiện đem bán
Cậu có dụng cụ nào không?
Không!
Vào trong đi.
Tiểu Trân không kêu một tiếng nào
Dù bị đâm nhiều nhát như vậy
Vẫn không kêu một tiếng nào
Đều là lỗi của mình
Sao lại là lỗi của cậu?
Tớ thấy đó chính là lỗi của cậu
Cha cậu không phải đã đảm bảo tất cả bọn mình
đều có thể ngồi tàu rời Nam Kinh sao?
Ông ta đâu rồi?
Một mình bỏ trốn rồi chứ gì?
Hại chúng ta đợi mãi
Tới tận lúc bọn quỷ Nhật tới.
Bây giờ khắp thành phố đều là quân Nhật
muốn chạy đến khu an toàn cũng muộn rồi.
Uông Tiểu Trân là do cha cậu hại chết!
Im đi!
Các cô làm cái gì thế?
Dừng lại
Đừng đánh nữa!
Này!
Này!
Này! Dừng tay!
Dừng tay!
Tôi là John! Xin chào!
Tôi là người Mỹ
Ông ấy đến để làm tang lễ cho Cha xứ
Tôi biết việc này rất khó khăn
Nhưng các cháu không nên đánh nhau.
Cả hai cháu đã nhìn quá nhiều...
bi kịch của cuộc đời trong ngày hôm nay
Tôi không thể... um
Tôi không biết cách dỗ con nít.
Đi thôi.
Muốn lấy một ít bột mỳ không? Muốn không?
- Làm một ít bánh mỳ cho các cô gái - Là bánh bao.
Bánh bao
Bánh bao, cái gì cũng được.
Chúng ta đi tìm cái hộp quyên góp
Nó ở đâu?
- Trên lầu hả? - Không có!
Ồ, đẹp nhỉ?
Chắc tôi không về khu an toàn nữa,
Tôi sẽ ngủ ở đây đêm nay.
Trông dữ dằn quá, ai thế?
Là cha Ingleman?
Vâng!
Những người Bắc Âu đều giống nhau.
Cậu biết cá ngừ hay nhà soạn kịch không?
Chẳng buồn cười nhỉ.
Nhìn mặt lão ta kìa.
Ông ta phá hỏng...
Các cậu gọi là gì nhỉ? Phong thủy?
Tôi không thể để cha xứ trừng mắt nhìn mình...
- khi tôi đang ngủ. - Không! không.
Cha của tôi
No comments yet. Be the first to leave one.