Maklumat siaran

The Devils Double 2011 720p-EbP Mr Tom HDVN
Ulasan oleh McINTYRE87x
sub từ fcine

Tag

720p
720
HD
Diterbitkan pada: 2022-05-07
Muat Turun: 51
Masalah Pendengaran: No

Pratonton sari kata Vietnamese

200 baris pertama.

Phim có cảnh bạo lực, tình dục.

Mọi người nên cân nhắc trước khi xem.

KẺ THẾ THÂN QUỶ DỮ

Này.

Cậu chẳng thay đổi tẹo nào. Nào, mời ngồi.

Em gái cậu thế nào rồi?

Tôi có ba cô em gái.

Cô em ngực to ấy.

Cái cô mà tôi thèm khát được chơi.

Tôi nghe được những lời rất tốt về cậu, Latif.

Về khả năng bắn súng cự phách.

Thiếu tư chất chỉ huy, đã được thăng cấp. Trung úy.

Mời. Cứ tự nhiên.

Cam ép?

Tôi không để cậu phải đoán mò nữa đâu, Latif.

Tôi muốn cậu đến làm việc cho tôi.

- Làm việc cho cậu? - Ở đây, tại Bát-đa này.

Như những người bạn cũ.

Chúng ta là bạn đồng môn còn gì?

Bạn cùng lớp.

Chẳng phải có lần cậu vẽ chân dung ông già tôi còn gì?

- Vẫn còn giữ chứ? - Đưa cho cậu rồi.

Có cảm giác tệ hại ùa về là tôi đã khoe với ông tự tay mình vẽ.

Biết ai đây không?

- Dĩ nhiên. - Không, không.

Không phải người mà cậu tưởng đâu.

Tên ông ta là Faoaz al-Emari.

Không phải Saddam. Tôi thấy ông ta suốt.

Trên báo, trên tạp chí, trên TV.

Ngay cả tôi còn không phân biệt được ai với ai.

Không đến nỗi lạ kì thế đâu, Latif.

Stalin cũng có kẻ thế thân. Cả tá luôn. Shah cũng thế.

Đất nước đang chiến tranh.

Đâu thể mong đợi ông già tôi xuất hiện khắp nơi cùng một lúc được.

Đôi khi không có lí do nào chính đáng, song người dân lại mong đợi điều đó.

Vả lại, luôn có khả năng một thằng Shi'a chó đẻ nào đó

găm một viên vào ông ấy.

Nhìn cậu kìa, Latif.

Nhìn. Nhìn đi.

Nhìn tôi xem.

Một cặp song sinh, không phải sao?

Cậu cao hơn.

Bao nhiêu? Ngần này sao?

Chẳng phải người ta hay nói trông cậu giống Uday Saddam Hussein đó sao?

Hồi còn đi học ấy?

Tôi cần cậu, Latif.

Tôi muốn cậu trở thành thế thân của tôi.

Trở thành một người anh em.

Đừng nói gì cả.

Cứ dành ra 10 phút.

Suy nghĩ cho thấu đáo.

Nếu tôi từ chối thì sao?

10 phút.

Hắn đang sợ vãi mật.

Ông nội cậu ta là người Kurd. Thật đáng tiếc.

Song gia đình sống ở Bát-đa lâu rồi.

Bố cậu ta rất được.

Chuyên bán đồ gia dụng.

Không bao giờ phát ngôn chống đối đảng.

Không tìm được ai hơn Latif đâu. Lùng mãi đấy.

Vậy phải có được hắn thôi.

Cậu sẽ muốn gì được nấy.

Mọi thứ tôi có sẽ thuộc về cậu.

Uday,

tôi là con trai của bố tôi.

Tôi sẵn sàng hy sinh giọt máu cuối cùng vì Irắc.

Nhưng khi chiến tranh kết thúc, tôi sẽ theo nghề của ông.

Tôi là anh cả trong nhà.

Tôi có em trai và em gái. Tôi đã hứa với tụi nó.

- Cứ nghĩ cho kĩ. - Uday...

Anh đang đòi hỏi tôi...

hủy hoại đời mình.

Nghĩ kĩ chưa?

Anh hãy nghe cho rõ, Latif.

Uday đã chọn cậu.

Cậu thuộc về cậu ấy.

Cậu có khoảng năm phút để suy nghĩ về việc này...

trước khi một chiếc xế hộp dừng trước nhà cậu ở AI-Adhamiya...

và gia đình cậu, tất cả mọi người,

bố cậu, mẹ cậu, em trai em gái cậu...

bị tống vào nhà tù Abu Ghraib.

Nếu trời phù hộ, họ sẽ ngỏm mau thôi.

Tôi nói nhiều quá rồi. Cậu chỉ còn khoảng hai phút.

Anh sẽ có một đầu bếp và bốn hầu bàn.

Những cô gái xinh đẹp này sẽ lấy cho anh mọi thứ anh thích.

Dâu tây vào mùa đông, sung vào tháng 7. Chỉ cần bảo họ.

Nhưng động một ngón tay vào họ mà chưa được phép,

anh sẽ không đi thẳng người được nữa đâu đấy.

Đây là các phòng của Uday.

Cậu ấy muốn anh sử dụng chúng, vì giờ hai người đã là anh em.

Sô-pha bọc da, cẩm thạch Ý, tất cả đều được Gianfranco Giannelli thiết kế.

Giày đóng thủ công, com-lê,

Brioni, Versace, Armani, dĩ nhiên rồi.

Cà vạt lụa, đồng hồ. Breitling, Cartier, Rolex.

Đồ ngủ bằng lụa.

Đẹp ra trò.

Cậu bé tội nghiệp chẳng bao giờ biết chọn mặc gì.

Cứ năm phút là cậu ta lại đổi ý.

Còn tùy hôm đó lái xe gì.

Nói thật, anh chàng đó làm tôi mệt muốn chết.

Anh đi tắm rửa được rồi đấy.

Không gọi điện.

Gọi đến thì được. Gọi đi thì không.

Tôi tên Munem Hammed al-Tikriti.

Ta sẽ gặp nhau thường xuyên đấy.

Tôi viết thư cho mẹ một tuần một lần.

Bà sẽ nghĩ tôi bị giết ở Iran mất.

Nếu đó là ý của Thánh.

Ý của Thánh?

Gia đình tôi sẽ nghĩ rằng tôi đã chết.

Cứ để họ nghĩ rằng cậu đã hi sinh.

Tôi biết sẽ rất khó, nhưng Uday muốn vậy.

Cậu ấy không chấp nhận điều gì khác.

Bà sẽ gõ cửa mọi bệnh viện ở Bát-đa cho xem.

Đêm nay, khi cầu nguyện...

tắt đèn rồi nhắm mắt lại,

anh nên tự nhủ với mình điều này:

"Latif Yahia đã chết. Ở Iran."

Và Thánh rất nhân từ.

"Giờ đây, mình là Uday Saddam Hussein."

Guten Tag.

Mời anh cởi đồ ra cho.

Ho đi.

Một lần nữa.

Một lần nữa nào.

Uday cao hơn ba xăng-ti-mét.

Dùng giày nâng đế cũng được.

Nhìn kìa. Thật hoàn hảo.

- Uday, vầy thì chán quá. - Ngậm mồm.

Sao anh ngồi đây nhìn mình cả đêm được nhỉ?

- Nhìn được đấy chứ. - Trông còn chẳng giống anh.

Cái gì?

C*c hắn quá bự.

C*c hắn quá bự là ý làm sao?

Tiểu sử của Uday. Học thuộc đi.

Nào, nào, nói lẹ đi.

Dáng mặt, tóc, mũi, hình thể, tất cả đều giống đến khó tin.

- Tốt. - Mắt cậu to hơn 5mm.

- Hóa trang là được. - Thế còn răng?

Răng thì thế nào?

Như hai giọt nước.

- Đang cố vụ răng lợi đây. - Cười đi. Nào, cười lên.

Không, không. Thế này kia.

Cả tóc nữa. Chỉnh tóc đi.

Cậu thích hiệu Rolex à?

Cứ giữ lấy.

Cậu mặc đồ xanh đẹp lắm.

Rồi, vừa như in.

Latif, lẹ lên!

- Nhiều đá quá. - Anh hợp với màu xanh thật.

Im đi.

Tôi thích cách đánh của cậu.

Đánh giống tôi.

Cậu ta đánh giống tôi.

Tôi có nói chuyện với bác sĩ Linz.

Ông ta bảo c*c anh bự quá.

Cần phải phẫu thuật thu nhỏ lại.

- Làm gì cơ? - Cắt đi một chút.

- Cái gì? - Không nhiều đâu.

Tí xíu thôi.

Không nhiều?

C*c tôi nổi tiếng ở Bát-đa lắm. Đám đàn bà nói thế.

Đùa tí thôi, đồ ngu.

Đây là Said Kammuneh.

Thành viên ủy ban Olympic Irắc.

Ông ta muốn cho cậu xem gì đó.

Cái này là từ bộ sưu tập cá nhân của Uday Saddam Hussein.

Gã đó từng là sĩ quan cảnh sát.

Cùng đá với tôi trong một đội bóng.

Chân trái rất điệu nghệ. Đá vô-lê giỏi.

Cú này tôi đánh. Chờ một chút.

Làm tốt đấy chứ?

Có khá nhiều trợ giúp từ phía Đông Đức và Nga.

Thấy tên đó chứ? Đó là Rakti, một đô vật.

Từng đoạt huy chương đồng ở Mát-xcơ-va.

Tổng thống gọi hắn là "Thanh kiếm sắc của nền cộng hòa".

Biết trạm xăng trên đường Haifa gần đèn giao thông không?

Tổng thống cho hắn khu đó.

Con lợn sề đó mỗi tháng kiếm được 20 ngàn lận.

Tiền sạch ấy mà.

Này...

cứ để thế cho anh xem vậy.

- Xem đủ chưa? - Đủ chưa?

Tôi xem đủ chưa hả?

Tôi nhớ như in ngày Saddam Hussein trở thành tổng thống quốc gia này.

Hồi đó tôi vẫn mặc quần đùi. Chạy dọc theo đường, hò hét,

"Saddam! Saddam Hussein!" Và súng nổ vang trời.

Cả ông già tôi cũng thế.

Thứ này, Munem.

Những người này... Hi vọng Said đã nói gì đó về việc này.

Đám tội phạm, đào ngũ.

Bán sách báo khiêu dâm, làm đồ giả mạo, giết người.

Phiến loạn. Đám kẻ thù của nền cộng hòa.

Saddam Hussein đã xây dựng đất nước này.

Đừng bao giờ quên điều đó.

Trường học, đường xá, bệnh viện, nhà thờ Hồi giáo.

Ông ấy cho người Irắc mọi thứ họ cần.

Đổi lại, ông ấy chỉ yêu cầu một điều.

Không được chống lại gia đình ông ấy.

Làm thế, cậu sẽ lãnh đủ.

More Vietnamese subtitles for The Devil's Double (Devils Double)

Komen

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left