200 baris pertama.
ÁNH SÁNG
Cảm ơn ông đã đến. Rất vui được gặp.
Sao lề mề vậy?
Tôi không có nhiều thời gian. Cổng sẽ mở từ 11h đến nửa đêm.
Người của tôi sẽ có mặt ở cổng. Ông cứ lặng lẽ đi qua.
- Ông thì có gì phải lo? - Cứ để tôi lo!
Hàng đâu?
Toàn là chất thải độc hại. Ông gặp nguy rồi.
Không, ông mới nguy. Cứ mang sang Jersey đổ đi.
Đổ cái này để bị tóm à? Tôi đang mạo hiểm đấy.
Thế tôi mới trả công cho ông.
Được rồi. Tiền đâu?
Mau lên!
Tiền công đây à? Từng này mà là tiền công?
Thử hỏi Sở Bảo vệ Môi trường xem họ tính ông bao nhiêu?
Nhớ tới đúng 11h.
Mấy ông điên à? Muốn làm nổ tung chỗ này sao?
Cẩn thận đấy. Tôi không muốn anh đâm vào ai.
Đi nào, vào đường hầm tình yêu.
Được rồi. Lên xe đi. Ai có bài không?
Có tất cả 32.563 lượt xe qua lại 2 đầu đường hầm.
Grace!
Grace, em còn ở đó không? Grace, trả lời đi.
Anh tìm thấy cái này dưới giường của anh.
Anh có thể kín đáo hơn được không?
Anh tìm thấy cái này dưới giường anh.
Em sẽ gặp anh sau giờ làm việc.
Khi mang trả cái này, anh có chuyện muốn nói với em.
Nói ngay đi. Nếu là chuyện vui...
sao anh không nói luôn, để em vui trọn cả ngày?
Trái với người hay e sợ và căng thẳng...
có thể dẫn đến rối loạn thể chất và lo lắng.
Không, anh sẽ kể sau.
- Nói ngay đi. - Không, tối nay anh mới nói.
- Frankie, hàng thế nào? - Tôi lo xong rồi.
- Tôi cần nghỉ. - Đúng, chúng ta muộn rồi.
- Có cần anh mang giúp không? - Có lẽ em cần giúp thứ khác.
Thật vênh váo!
"Ông Thompson thân mến, cảm ơn nhiều.
Cảm ơn đã gửi bài đến, rất tiếc trong lúc này chúng tôi...
đang cười vỡ bụng vì cô đã phí tiền mua tem...
khi gửi vở kịch của cô đến.
Chào, Maddy không có nhà. Xin để lại lời nhắn.
Chào Maddy. Kimberly đây. Tôi có buổi diễn thử quan trọng.
Tôi đã bảo Claudio là cậu sẽ thay tôi làm ca trưa nay.
Hồi cậu đi Bermuda, tôi đã giúp cậu. Tạm biệt!
Chết mày!
Chào, Maddy không có nhà. Xin để lại lời nhắn.
Maddy, anh David đây.
Anh đã rất thất vọng vì chuyện đã kết thúc như vậy...
và anh muốn em cho anh thêm 3 tháng nữa.
Anh hứa. Anh hứa sẽ nói với cô ta.
Anh yêu, phải cắt bánh thôi.
Anh vào ngay đây!
Hôm nay là sinh nhật Jordan. Bọn anh đang làm tiệc ở nhà.
Thứ Hai gọi cho anh nhé.
Anh... anh yêu em!
Ra ngay!
Bên giao thông đã nói cây cầu đã xoay sang phía Westchester.
Quên cây cầu đi. Sử dụng đường hầm.
Lãnh thổ xa xôi. Nó vẫn ở ngoài đó.
Lãnh thổ xa xôi. Nó vẫn ở ngoài đó.
- Lãnh thổ xa xôi. - Nó vẫn ở ngoài đó.
Lãnh thổ xa xôi. Nó vẫn ở ngoài đó.
Làm tôi thật mệt.
- Câu hỏi là chúng ta làm gì? - Doanh số tụt 12%.
Cần mở rộng thị trường từ giới trẻ thành thị...
đến nhóm phương tiện phi đường bộ giàu hơn.
Tôi biết điều đó. Hãy nói điều tôi chưa biết.
Sẽ phải điều tra số người xem quảng cáo này, dù phát ở đâu.
- Kết quả thử nghiệm đã... - Nói rõ hơn đi, Elliot.
Chúng ta muốn đặt ở Super Bowl trong quý 1.
Super Bowl.
- Đắt lắm đấy. - Đã đến lúc đánh bạc, Roy.
Có vẻ như chúng ta không còn lựa chọn nào khác.
Ta sẽ mua 60 trong quý 1 và giảm xuống 30 trong quý 2.
Ai muốn đánh bạc, hãy đánh bạc.
Jonno, đi thôi.
- Làm sao kịp giờ đây? - Giao thông tệ quá.
Nhưng nếu đi đường hầm, có lẽ là kịp.
Thế thì đi đường hầm.
Cooper. Được rồi.
Chúng ta sẽ có ngày đẹp trời trong thành phố.
Công sức của bác sĩ là vô ích khi nó phải đi đường xa.
Nó ghét đi xe lắm. Buộc chân nó cả ngày.
Ông không nên đưa nó đến gã lang băm ở Colts Neck.
Nghe này, Eleanor. Ông ta là bác sĩ giỏi.
Chúng ta còn không biết con chó bị làm sao.
Ai biết rõ về nó nhất?
Tôi hay gã lạ hoắc nào đó? Đi đường này.
Được.
Ông biết tôi muốn gì không? Đến nhà hàng Rumpelmayer.
Con Cooper thích món kem anh đào ở đó lắm.
Ý tưởng hay đấy.
- Anh bị bắt vì tội gì? - Vì tội ăn cắp.
Còn anh thì sao lại ở đây? Gian lận bảng kê chi tiêu à?
Không, tôi bán điện thoại di động giả.
Anh kiếm được bao nhiêu từ bảng kê đó?
- 100, 200 gì đó. - Anh sử dụng súng à?
Không, tôi dùng mắt. Dĩ nhiên tôi dùng súng!
Tôi bán 5 đến 10 điện thoại mỗi tuần, kiếm 500 đô/chiếc.
Tôi không dùng súng. Anh biết nhân không?
Tôi không ngu đâu, tôi biết làm toán.
Nếu anh khôn, sao lại ở đây?
Lẽ ra tôi không nên mua chiếc BMW bằng tiền mặt.
Thật buồn cười.
Anh ta giỏi nhất trong lĩnh vực này. Tôi sẽ không sa thải anh ta dễ đâu.
Bác sĩ O'Corr, cô có chuyến bay lúc 5h30 của hãng Newark...
nhưng cô lại muốn ghé qua Saint Vincent trước?
Đúng đấy.
- Sẽ không kịp giờ đâu. - Thưởng 50 đô nếu anh đến kịp.
Một lần nữa, điều kì diệu lại xảy ra.
Tệ thạt. Con muốn quay lại trượt băng ở trung tâm Rockefeller.
Con phải để người khác làm điều họ thích chứ?
Nếu bố muốn thăm bạn cũ, đừng lôi con đi cùng.
Kì nghỉ gia đình thì phải ở cùng gia đình.
Đừng nói về chuyện ở bất kì đâu.
Thằng khốn!
- Chúng mày muốn gì? - Giữ chặt lấy hắn!
- Không, đừng thế chứ! - Im mồm!
Được rồi. Đi thôi. Nhanh lên!
Xin chào, 36 kênh mà chẳng có gì cả.
Có ngày ông làm tôi ngạc nhiên với đường dây mới.
Gì thế này?
"Dừng lại. Các bạn đang bị thiết bị bảo vệ điện tử lần theo."
Thiết bị bảo vệ điện tử là cái quái gì?
Gã này quả là thiên tài. Ngoặt ngay vào đường hầm.
Tôi sẽ gọi Jersey.
Đường hầm này do Edward Trammel vẽ năm 1918...
trên chiếc khăn ăn ở một quán rượu ở Manhattan.
Khởi công xây dựng năm 1921...
thuê hàng ngàn dân nhập cư Ai-len gọi là "người lấy cát".
Đường hầm được xây dưới lòng sông 8m...
và dưới mặt nước 24m. Sâu đấy.
Bố đưa cô Linda đi nghỉ bao nhiêu lần rồi?
- Ashley, đủ rồi. - Linda là chuyện quá khứ.
Chúng ta lại là một gia đình, đó mới là điều đáng nói.
Lạy Chúa!
- Cái quái gì thế? - Chúng ta có một vụ trực tiếp.
Bảo một đội sẵn sàng.
Các đơn vị Jersey chú ý, chặn ở phía Bắc đường hầm.
Chiếc Cadillac đen đang vượt qua trạm số 7.
- Nào, có gì nào? - Có gì trong đó vậy?
Viên to đấy!
Tránh ra thằng ngu!
Con khốn, nhặt lên!
- Xem mày làm gì này? - Chết tiệt!
Bây giờ là lỗi tại mày!
Heidi, đó là trượt tuyết do trực thăng kéo.
Coi nó như ghế treo không dây.
Có một kẻ đua xe!
Đến lượt anh bạn đấy!
Qua đi, anh bạn!
Vượt qua hắn đi.
- Bỏ chân tao ra! - Không được!
Không!
Chúa ơi.
Tôi đang ở trong đường hầm.
Hai người là bác sĩ, ra đi.
Nằm xuống.
Ai đó đẩy ông ta xuống! Đẩy ông ta xuống đất.
Nằm xuống!
Lăn đi. Lăn đi.
Lăn đi.
Lại đây!
Đỡ được anh ta rồi.
- Sẽ cần vòng cố định cổ! - Chết tiệt!
Để tôi xem tay anh nào. Anh không sao đâu.
Đi tiếp đi, cấp cứu đang đến. Đi tiếp đi.
Bố tôi bị kẹt trong xe.
Tôi không kéo ông ấy ra được.
Máu ra nhiều lắm. Anh giúp tôi được không?
- Cứu với. - Chúng tôi đến đây, đừng lo.
Nhìn tôi này!
Tôi sẽ kéo ông ta khi đếm đến 3 nhé.
Tôi cần giúp một tay.
Được rồi. 1, 2, 3.
- Tên cô là gì? - Susan.
- Sẽ ổn cả thôi. - Ông ấy bị vỡ một động mạch.
Tôi sẽ buộc nó lại. Cô hãy giữ thật chặt.
- Hiểu chứ? - Vâng.
- Ông ta thế nào? - Ông ta chết rồi.
Có ca bỏng độ 2 ở đằng kia. Đến đó đi.
Có người bị đứt động mạch, cần truyền dịch ngay.
- Cô đứng đấy làm gì? - Tôi tưởng anh là tài xế taxi.
Tôi là tài xế. Nào, mau lên!
- Đưa tôi đo huyết áp. - Đây!
Latura. Lạy Chúa, Latura !
Weller phải không?
Ra khỏi đây trước khi có người nhìn thấy anh.
Nổ bom à?
Tai nạn, hình như chất thải hóa chất.
- Bên phía Jersey thế nào? - Bị bít chặt rồi.
- Trạm thu phí bị cuốn phăng. - Đội trưởng đâu rồi?
Theo tôi biết, anh ấy đang đứng trước mặt tôi.
- Đội trưởng mới cơ. - Liên lạc viên nói...
ông California đi đến đoạn giữa sông ở đường hầm phía Nam.
- Đoạn giữa sông à? - Phải.
Latura, cẩn thận đấy.
George, trả lời đi.
No comments yet. Be the first to leave one.