ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Dịch bởi Hoanglonghs subteam Gamevn
Từ buổi ban sơ của bình minh...
...những người kể chuyện đã quyến rũ người nghe bằng giọng truyền cảm của họ.
Nhưng có một món quà còn tốt hơn thế.
Có những người mỗi khi kể một câu truyện...
...họ mang cho nhân vật sự sống.
Mang họ ra khỏi quyển sách và đến thế giới loài người.
Ngủ đi nào. shhhh Ngủ đi con gái ngoan.
- Có lẽ sẽ hiệu quả nếu anh đọc cho nó nghe. - Con bé còn bé quá.
- Không. - Shh.
Sao anh không đọc cho em?
"Ngày xửa ngày xưa, Có một cô gái nhỏ.
Mọi người đều yêu quý cô bé.
Đặc biệt là bà của cô. Bà tặng cho cô mọi thứ.
Một hôm bà tặng cho cô một chiếc khăn nhung màu đỏ."
Chuyện gì vậy?
Chuyện gì?
Anh không biết, không có gì đâu.
Chiếc khăn rất vừa, cô bé rất thích nó.
Từ đó cô bé không quàng bất kỳ chiếc khăn nào khác.
Mọi người gọi cô là: Cô bé quàng khăn đỏ.
Phần lớn họ gọi là Silvertongues, và họ biết...
...cách giữ khả năng này là một bí mật.
Nhưng một số người không biết họ có nó...
...cho đến khi quá muộn.
Có phải đi bên phải không? Lần tới hãy rẽ trái.
Con chắc chứ? Vì bố nghĩ con lạc đường rồi.
Ai là người lái? Bố !
Ai là người chỉ đường? Con !
- Con đã lạc lần nào chưa? - Chưa
Chưa.
Oh, nhìn quái vật Sasquatch kìa.
Trả con, rẽ trái, trái, trái !
Cửa hàng sách "Alpine Antiquarian" ở cuối con đường...
...hướng tay phải của quảng trường.
Tốt.
Nhân tiện, sao chúng ta phải đến một cửa hàng sách cũ hàng nghìn năm tuổi?
Sao không vào một cửa hàng bán sô-cô-la nóng và sách, mua một cuốn mới?
Điều gì sẽ tốt cho một người đóng sách như bố ở một cửa hàng sách mới?
- Bố yêu sách cũ, những trang có lằn... - Và được bọc bằng da...
Đây là một nơi thật tuyệt.
- Có lẽ bố sẽ tìm thấy nó. - Tìm cái gì?
Quyển sách bố luôn tìm ấy.
- Bố không tìm mấy thứ đặc biệt lắm đâu. - Bố nghĩ con tin sao?
Bố không bao giờ rời hiệu sách cũ nếu không bị dồn vào chân tường.
- Con thấy thế sao? - Vâng, Bố luôn cảm thấy tuyệt vọng.
Đôi khi mắt bố thâm quầng.
Bởi vì mấy quyển sách cũ bẩn quá mà.
Nhìn này "Harriet the Spy"
Bố sẽ vào trong, con vào không?
- The Secret Garden! - Chắc con thích ở đây.
Chào ông. Tôi là Mortimer Folchart.
Ah! Người chữa bệnh cho sách nổi tiếng.
Anh đến vừa đúng lúc.
Nhìn người bệnh rách nát này đi.
- Uh-oh. - Anh nghĩ có cứu được anh ta không?
- Tôi đoán anh ta sẽ tiến triển tốt. - Tuyệt vời.
- Đây là bộ sưu tập của ông. - Vâng
- Nếu thích anh có thể xem chúng, đừng khách sáo. - Cám ơn ông.
Đôi mắt lanh lợi.
Sao lại gọi anh ta là Black Beauty?
Oh, đứa trẻ của ta.
Hình dung đi, Heidi.
Tay chân của Capricorn tìm Dustfinger ở nhầm chỗ rồi.
Southwest end of Treasure Island.
Anh ta chưa hề rời khỏi làng.
Anh ta còn chưa hề thử.
Dustfinger đã ở nhà của Basta
Là sao? Lên đồi hả? Quái vật ở trên đó.
Dustfinger.
Nó không thích bị chạm vào đâu.
Cháu lên cẩn thận hơn.
Tên nó là Gwin.
Chú biết nó trông hấp dẫn...
...nhưng cháu nên biết trong những quyển sách có rất nhiều thứ bị che đậy.
Uh...vâng, cháu biết.
Cháu còn biết không được nói chuyện với người lạ. Xin lỗi chú.
Tôi không phải người lạ, Meggie.
Cháu không nhớ ta nhưng chúng ta đã gặp nhau một lần khi cháu còn nhỏ.
Nên ta không phải người lạ.
Chào, Silvertongue.
Tôi chỉ nói chuyện với con gái anh.
Meggie, chờ bố trên xe.
Không sao đâu, anh ta là bạn bố.
- Bố. -Đi ngay đi !
Tôi và anh cần đi dạo một lát.
Tôi đã tìm anh.
Đi theo sau anh hàng năm trời.
Chờ đợi anh tìm thấy cái anh luôn tìm kiếm.
Nói đi, cậu muốn gì?
Tôi muốn anh sửa chữa sai lầm anh đã gây ra 9 năm trước.
Và tôi đến để cảnh báo. Capricorn biết chỗ anh đang sống.
Người của hắn đã chờ sẵn ở đó. Chúng sẽ bắt cả 2 người.
- Hắn muốn anh đọc cho hắn. - Chà, hắn không gặp may rồi.
Tôi không đọc cho ai nghe nữa.
Nếu hắn tìm được anh, anh nghĩ hắn cho anh chọn ư?
Tôi sẽ giúp anh nhưng tôi sẽ không làm.
Trừ phi anh hứa gửi tôi về lại nhà. Tôi ở đây lâu lắm rồi.
Gửi tôi về đi, Silvertongue.
- Đọc cho tôi đi. -Xin lỗi, tôi không giúp được.
Việc đó quá nguy hiểm, ko thể kiểm soát được.
Nếu anh không giúp tôi, tôi sẽ đi tìm người khác. Đưa tôi quyển sách.
Sách nào? Tôi không có.
- Anh không có quyển sách? - Không.
Tôi đã tìm nó ở mọi nơi. Tôi không có.
Có gì ở trong túi?
Có phải anh đã tìm được một quyển?
Anh không thấy lạ sao khi lúc này tôi đang đứng ngay đây.
Anh biết không, đây là thời khắc quan trọng khi các ngôi sao thẳng hàng.
Nhưng không phải lần này.
Bố !
- Meggie! - Chuyện gì vậy?
Bố bảo ở nguyên trên xe mà ! Chạy đi !
Vào trong !
Come on. Start!
Dừng lại, tôi đang cố giúp anh.
- Con làm gì vậy? Không, để yên đấy. - Con chỉ muốn nhìn quyển sách.
Con không được phép chạm vào nó, hiểu chưa?
Con không hiểu, chẳng hiểu gì cả.
Quyển sách này có gì? Tại sao tên điên mặt sẹo đó lại muốn nó?
- Sao hắn gọi bố là Silvertongue? - Bố không nói được.
- Bố phải nói với con. - Không, bố phải bảo vệ con.
Và mẹ con nữa.
Mẹ con? Mẹ con sẽ gặp chuyện gì chứ?
Meggie, xin con...
Con sợ lắm.
Meggie, bố chỉ muốn bảo vệ con.
Bố phải làm và sẽ làm vậy.
Ít ra cũng cho con biết chuyện gì xảy ra chứ?
Chúng ta đi Italy.
Con có một bà cô ở đó. Đó là việc quan trọng nhất phải làm. Ok?
Xin con đừng hỏi gì nữa.
Bác ấy có thân thiện không, bà cô của con ấy?
Con sẽ thích bác ấy.
Xin đừng rung chuông nữa !
Bác của con rất có khiếu thẩm mỹ.
Vâng.
Gì vậy?
Elinor.
Ôi ! lạy chúa Thomas Hardy.
Chị rất vui vì cuối cùng em cũng về nhà, Mortimer.
Mấy quyển sách rách nát của chị đang trong tình trạng thật kinh khủng.
Đừng lo, em sẽ quan tâm đến chúng.
Đừng nghịch thức ăn, cháu gái. Cháu đâu còn là trẻ con.
Nhìn xem, con bé mỏng manh như bọt xà phòng.
Oh, cháu nhắc ta nhớ tới mẹ cháu.
Không phải như khi mẹ cháu mở miệng, mà...
Nếu chị muốn biết thì bọn em chưa có tin gì của cô ấy,
Sao cũng được.
Bác lớn lên mà không có mẹ, Bác chẳng gặp vấn đề tâm lý gì với chuyện đó cả.
Mẹ cháu chỉ bất chợt muốn một cuộc đi săn rồi không bao giờ quay về.
Sao một phụ nữ lại bỏ gia đình để tham gia một cuộc phiêu lưu chứ?
Không phải bác, bác vui vì ở đây.
Nhưng mẹ cháu..
Cô ta muốn một thứ thực tế hơn,
Mẹ cháu muốn cháu.
Rồi một ngày bà ấy bỏ đi không một lời giải thích...
- Bác gọi đó là cuộc phiêu lưu? - Không, ta gọi nó là bỏ rơi con cái.
Làm tốt lắm, Elinor.
Oh, Em biết đó là sự thật mà.
Mẹ không bỏ rơi chúng ta.
Không, chắc chắn không.
Vậy sao mẹ lại làm chuyện đó?
- Con không còn bé nữa, con lớn rồi. - Đang lớn thôi.
Đủ lớn để biết chuyện gì đang xảy ra với con.
Cha có nghĩ con đủ nhận thức để hỏi tại sao con không được học trường chính quy?
Và tại sao chúng ta phải di chuyển hết nơi này đến nơi khác?
Sau từng ấy năm, bố muốn tìm mẹ con.
Và quyển sách, con chỉ không hiểu sao 2 việc đó...
Meggie.
Bố phải cho con biết chuyện gì đó.
- Đôi khi con viết về mẹ. - Con viết sao?
Vâng, con nghĩ ra những câu chuyện...
Con nghĩ ra sao? Meggie, con không biết mình đang làm gì đâu.
Nhưng con phải làm.
Con cảm thấy mẹ quay về thông qua những chuyện đó.
Yeah.
Con viết nó ra.
Một việc làm mạnh mẽ.
Con phải cẩn thận với nó.
Bố nghĩ chúng ta còn gặp lại mẹ không?
Bố hy vọng là thế, Meggie.
Hy vọng là thế.
Tránh xa cái bàn ra ! Lùi 3 bước !
Um, um...
Cháu làm gì ở dây? Chỗ này không cho trẻ con vào.
Bác tưởng đã nói rõ rồi. Đi ra ngay.
Cháu xin lỗi, cháu muốn tìm một quyển sách để đọc.
Có dấu tay không vậy?
Cháu không biết những bản viết tay này vô giá thế nào đâu?
Cháu biết.
Cháu biết thật không?
Đây là ngôn ngữ Ba-Tư.
Cháu có thể đoán nó từ thời Hoàng kim của đế chế...
Màu hồng, màu xanh và những bức tranh trang trí bằng vàng.
Có lẽ từ cuối thế ký 12 hoặc gần vậy?
Chúa ơi, cô bé Biết Tuốt.
Thật đẹp.
Đúng vậy, Ta yêu quý mọi thứ từ Ba-Tư.
- Bác đến Ba-Tư rồi? - Ừ, hàng trăm lần.
No comments yet. Be the first to leave one.