ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Cherry
Này, làm chậm thôi chứ.
Nhìn cô làm việc chăm thế này, người khác cũng sẽ muốn tôi làm y như thế.
Tôi thì không muốn thế đâu.
Không sao đâu mẹ, không sao đâu.
Không còn gì nữa đâu.
Cái quái gì xảy ra ở đây vậy?
Paul, em chỉ thấy hơi mệt thôi.
Paul, không sao đâu, con tự lo được, ok?
Chẳng có gì là ổn cả Angelina.
Tôi làm cả ngày để được đối xử thế này sao?
Hey.
Cám ơn câu đến đón tớ nhé. - À thì...
Tuy đây không phải là xe Cadillac nhưng... - Được rồi, đừng nói nữa nào.
Cài dây an toàn vào đi.
Ok, đi thôi nào.
Andrew, hôm qua cậu cũng mặc áo này à?
Phải. - Hôm thứ 7 cậu cũng mặc nó rồi mà.
Ok. - Ok. Đi thôi.
Này, đừng làm hỏng xe tớ chứ.
Trời ạ, cậu dễ thương thật đấy.
Đây, cầm lấy này. Tớ phải đi rồi.
Gặp sau nhé. Lái cẩn thận đấy.
Tôi uống thứ cô ấy đang uống nhé. Whisky. - Được thôi.
Em là cô gái đẹp nhất đấy.
- Đi thôi. Ok, tạm biệt nhé Sheila. - Đi vui nhé.
Em thật may mắn.
Da của em, eo của em...
Chúng thật đẹp.
Em không biết được em hấp dẫn như thế nào đâu.
Em nên chụp ảnh đi. - Sao cơ?
Anh nghiêm túc đó. - Ý anh là sao?
Tối qua, anh bạn Vaughn của anh gặp em ở quán. Anh ta đang tim người mẫu.
Anh nói gì vậy? - Nếu em chịu chụp.
Vaughn tim người thì liên quan gì tới anh?
Không có gì đâu. Quên đi nhé. - Vậy sao anh lại nhắc làm gì?
Được thôi...
Nghe này...
Châm cho anh với.
500$ đấy.
Không phải số tiền nhỏ đâu.
Em định giặt quần áo cho người ta mãi à?
Tiền đó có đủ cho bà mẹ say xỉn của em xài không?
Em đinh đi à? - Anh nhìn mà không biết sao?
Thôi nào, đâu phải anh chưa từng thấy em khi không mặc quần áo chứ.
Đồ khốn.
Hầu hết mọi người không nhớ được tên của tôi...
Hey. - Joe, em mở TV to quá. Ngồi xa ra đi.
Vậy thì em sẽ ra đây ngồi thôi.
Thật ra, tôi không quan tâm nhiều lắm..
Em ăn chưa?
Để chi nấu nhé.
Cậu muốn ăn sandwich không? - Không, không cần đâu.
Tớ sẽ ăn sau.
Ai cũng nói vậy cả. Nếu cậu cứ chờ tới bữa ăn kế tiếp...
Cậu sẽ chết đói đấy.
Ok.
Hey, anh cho tôi hỏi Vaughn ở đâu thế?
Ok, cám ơn nhé.
Vaughn?
Chào. Tôi là Angelina.
Cám ơn cô đã tới nhé. - Phải, càng sớm càng tốt mà.
Bobby nói với tôi cô là người đẹp nhất mà anh ta từng gặp.
- À, Bobby nói thế vi anh ấy chả biết nói gì khác hết.
Giờ tôi bắt đầu thấy có vấn đề rồi.
Cô 18 tuổi, phải không? - Đúng.
Cô ngồi đi. - Ok.
Việc ở đây cũng khá đơn giản thôi. Chỉ cần chụp vài bức hình hơi mát mẻ chút.
Ok. - Cô chắc là muốn làm chứ?
Yeah. Vâng.
Sao thế? - Vi chúng tôi muốn cô làm việc này.
Chúng tôi sẽ trả 300$ cho một buổi. Cô có thể làm 5 buổi trong tuần đầu.
Cô biết đấy, vi cô vẫn chưa nổi tiếng. - Thế vẫn chưa đủ .
Chúng tôi chỉ có thế thôi. - Vậy anh trả Bobby bao nhiêu?
Anh ta giới thiệu người. Mỗi người là 100$. Cô cũng có thể giới thiệu ai đó.
Không, tôi cần 500$.
Vậy cô cứ quay lại chụp thêm 1 buổi nữa. 300$ cho hôm nay, thêm ngày mai là 600$.
Tôi không chắc là mai tôi sẽ còn muốn tới đây nữa không.
Cô biết rõ vụ này hơn tôi sao?
Tôi cần tiền. - Có ai bảo cô là người khó tính không?
Chắc cô nghe câu đó cả ngày nhỉ.
Yeah.
Tốt lắm, hay lắm. Tự tin hơn nữa đi. Tự tin hơn đi.
Mở rộng chân ra nào. Đẹp lắm.
Đẹp lắm.
Tư thế này được đấy.
Chào em. - Này, im lặng cho chúng tôi làm chứ.
Sau đó muốn làm gì thì làm. Ok? Tốt.
Thư giãn đi.
Cứ tưởng tượng mình đang nằm ở nhà đi. Ngả xuống nào. Xem TV.
Cô đang rất mệt. Tốt. Giờ cởi áo đi.
Phải, dùng tấm lông đi.
Tốt lắm. Cười đi. Tỏ vẻ vui lên nào. Tốt. Cười nữa đi.
Này, anh sao thế?
Tốt lắm.
Anh không muốn em... chụp hình cho Vaughn nữa.
Anh phải quyết định rõ ràng đi.
Angelina.
Lại đây nào. - Hết rồi Bobby.
Cậu không phải đi cùng tớ đâu.
Bố tớ đã bỏ nhà đi 3 ngày rồi. Sẽ không ai quan tâm đâu.
Ok.
Của con này. - Chào ẹm.
Chào con, thiên thần nhỏ.
Hôm nay con có bài kiểm tra. Bài kiểm tra tiếng Anh. - Con sẽ ổn thôi.
Con là người thông minh nhất mẹ từng biết.
Mẹ rất tự hào về con.
Con thật tuyệt. Bất chấp mọi thứ. Con làm cho mọi việc trở nên thật tốt đẹp.
Con phải đi đây mẹ. Con đi nhé.
Phải đi thôi. Phải đi thôi. Con sẽ ổn thôi con yêu.
Con yêu mẹ.
Được rồi, chúng ta lên đường rồi đây.
Cậu mang theo có thế thôi à?
Phải.
Cậu nghĩ San Francisco sẽ như thế nào?
Khác biêt.
Phải, tớ cũng nghĩ thế. Rất khác biêt.
Tớ tim được trên Craiglist một người có cho thuê phòng trống. - Tuyệt.
Sao rồi?- À, tớ đã gửi email cho anh ta và anh ấy nói sáng mai ta có thể tới xem.
Anh ta muốn bao nhiêu tiền? - Không nói rõ nhưng anh ta nói là cực kỳ rẻ.
Được thôi. Tốt rồi.
Phải, thế ta tới đó xem thử nhé. - Ừ, dĩ nhiên rồi.
Cậu thấy thoải mái chứ? - Ừ, tớ ổn.
Như thế này được không? - Được mà.
Cám ơn vi đã đi với tớ. - Đừng khách sáo thế.
Mấy giờ rồi? - 9h.
9h rồi. - Nhanh lên nào, ta sắp muộn rồi...
Đợi đã, là...
Không, là số 34, ở ngay đây này.
Ở bên phía này.
Andrew, nhanh lên, có nặng lắm đâu. Cái túi đó nhẹ mà. Nhanh lên nào.
Umh, 34, đây rồi. Ngay đây.
Có ai không?
Ai đó?
May là hai người tới kịp. Bạn cùng phòng của tôi vừa dọn đi, nhưng tôi muốn ở lại, nên...
Chúng ta phải đi vào đường này. - Ừ, dĩ nhiên rồi.
Để đồ ở đó nhé. - Cám ơn anh.
Chỗ này được đấy. - Cám ơn nhé. - Anh mua ở đâu thế?
À, em gái của tôi làm đấy. - Thật sao? Thât.
Chà, nhìn thích quá.
Thật tuyệt vi hai người là tinh nhân. Thế sẽ tiết kiếm được nhiều tiền lắm đấy.
Ở đây rất đắt đỏ. - Phòng này chỉ có 1 giường à?
Bọn tôi không phải là người yêu của nhau. - Oh. Nhưng thế này là tuyệt rồi.
Vậy à? - Phải, tuyệt mà. Đúng không? Chỗ này tuyệt lắm. - Thật à? - Phải.
Đúng là chỗ bọn tôi cần. Cám ơn nhé. - Ok.
Được rồi. Tuyệt quá. Tuyệt thật đấy.
Được rồi, hay quá. - Thế bọn tôi dọn đồ ra nhé.
Nhìn cái giường xem.
Hay thật.
Này, không được chơi xấu.
Con biết, con biết mà... Không, ngốc thật, dĩ nhiên là thế rồi.
Con đã đủ tuổi rồi.
Mẹ, đưa điện thoại cho Jojo đi.
Mẹ nói con bé không muốn nói với con?
Đừng nói thế mà. Mẹ, đừng nói vậy. Mẹ biết là không phải mà.
Làm ơn đưa cho Jojo...
Sao mẹ nghĩ con lại không vui? Mẹ đừng la nữa, được không?
Con gọi vi muốn biết mọi người có ổn không thôi mà.
Mẹ, làm ơn đưa điện thoại cho Jojo đi.
Mẹ?
Anh chơi hay thật đấy...
Hey, hey, sao thế?
Không có gì đâu. Tớ ổn mà.
Này.
Tớ... - Lại đây nào.
Đừng khóc. - Jojo ghét tớ rồi.
Không sao đâu.
Nếu nhảy, tôi phải trả cô bao nhiêu?
Xin lỗi, nhưng tôi không nhảy ở đây. - Sao lại không?
Bàn 4. - Để đó cho tôi.
Hey. - Nhìn cô tuyệt lắm. - Cám ơn.
Hey.
Của cô đây. - Anh muốn gọi vũ công tới à?
Không, đó là tiền boa cho cô đấy.
Hey, gã đằng kia boa hào phóng lắm đấy.
Đàn ông có thể làm bất kỳ thứ gì để hài lòng cô.
Dora, cất giùm tôi nhé. - Yeah. - Này.
Sao? - Cô nên nhảy thử xem sao.
Thế sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.
Tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy không ổn. - Về viêc khỏa thân à?
Nhưng cô có sợ gì đâu. - Cho tôi 1 cốc nước nhé.
Tôi đã từng chụp ảnh 1 lần rồi. - Thât sao?
Trước khi tôi chuyển tới đây. - Nếu cô chụp hình được....
Thì cô nên thử đóng phim xem. 1 ngày được 800$ đấy.
800$ một ngày sao? - Chỉ chụp hình thôi à?
Cũng tùy xem cô phải làm gì. Nhưng...
Sao cô không làm? - Tôi có rất nhiều chị em muốn làm việc này.
Chà, hay nhỉ.
Này, anh muốn đi tiệc không? Thôi nào, đi đi. Đi thôi.
Vui lắm đấy.
Ở đây điên thật đấy.
Trong này ồn quá. Không, cám ơn, tôi không...
Paco?
Anh muốn không? - À không, thật ra... cô ra với anh ấy nhé.
Chà. Cám ơn nhé anh bạn. - Cứ tận hưởng đi. - Cậu tâm lý nhỉ.
Đừng làm gì quá đáng nhé. Cố tận hưởng đi.
Tôi đang ở đâu nhỉ? Cô đưa tôi đi đâu thế này.
Tận hưởng đi.
Tới lượt anh đấy. Thả lỏng nào. - Không sao đâu.
Này, dừng lại đi. Làm gì vậy hả? Bỏ tay ra.
No comments yet. Be the first to leave one.