ആദ്യത്തെ 170 വരികൾ.
Ngân sách nhà trường, thứ mà Anderson một tay quản lý,
ghi rằng chúng ta đã chi 129 đô cho lót chuột.
Chẳng có cái lót chuột nào cả.
Cậu biết tớ coi trọng việc bảo vệ Liz thế nào rồi đấy.
Tớ đã xin lỗi rồi.
Tập trước Elle...
Đám tang của Robin sẽ diễn ra ở Denver,
nơi hầu hết gia đình cô ấy sống, nên tớ đã hoảng loạn
và đề nghị tổ chức lễ tưởng niệm cho cô ấy.
Để tớ giúp.
Dù Robin là ai với bạn...
Cảm ơn bạn đã ở đây hôm nay để tỏ lòng thành kính.
Tớ rất tiếc về sự mất mát của bạn.
Tớ trân trọng điều đó.
- Tớ đã hôn Elle. - Tớ không muốn nhìn mặt cậu!
Tớ không muốn ở gần cậu, và cậu có thể nói với Elle là tớ cũng chấm dứt với cô ấy luôn!
Tớ không muốn mất Shannon như một người bạn.
Những thứ này là cho bạn.
Còn những thứ này là cho con gái bạn,
người có lẽ sẽ không bao giờ nói chuyện với tớ nữa.
Tớ rất, rất xin lỗi.
Với cả hai người.
Này, nhân tiện có bạn ở đây,
có lẽ bạn có thể nói giúp tớ một lời với Shannon.
Cô ấy cũng đi rồi.
À, ý tớ là cô ấy chưa chết.
Không phải là chết thì có gì sai đâu nhé.
Tớ rất xin lỗi vì... tớ đã hôn Miles.
Con gái bạn vừa mới chia tay với cậu ấy.
Cô ấy đã chia tay với cậu ấy.
Tớ không biết bạn có nắm được điều đó trước khi bạn... bạn biết đấy.
Nhưng tớ sẽ sửa chữa sai lầm này.
- - Này!
Một số người chúng tôi đang bận tỏ lòng thành kính ở đây đấy.
Tại sao ở ngã tư này lại không có biển báo dừng nhỉ?
Tại sao ở ngã tư này lại không có biển báo dừng nhỉ?
- -
Một cái là đủ rồi.
Chào bạn. Tớ có bản kiến nghị xin lắp biển báo dừng.
Có một ngã tư rất nguy hiểm gần trường chúng tớ.
Bạn sẽ thấy tớ đã có đủ 1.000 chữ ký cần thiết.
Vậy là cậu định giành lại Shannon bằng một cái biển báo dừng à?
Có vẻ như sẽ dễ dàng hơn nếu chỉ đơn giản là đừng hôn bạn trai cô ấy.
Bạn trai cũ. Ý cậu ấy là bạn trai cũ.
Chi tiết đó chưa dành cho công chúng biết đâu.
Và việc này không phải vì Shannon hay tớ. Nó vì lợi ích chung.
Tớ không thể xóa bỏ sai lầm mình đã gây ra, nhưng đây là điều tớ có thể làm.
Tất nhiên là với sự giúp đỡ của bạn.
Theo hồ sơ của chúng tôi,
chúng tôi đã phê duyệt một biển báo dừng ở góc đường 50 và Evans.
Thực tế là từ tháng Sáu năm ngoái.
Tôi có thể đảm bảo với bạn, không hề có cái biển nào ở ngã tư đó.
Chúng tôi đã phê duyệt biển báo,
nhưng nhà trường chọn tự mình lo khâu thầu khoán.
Xin lỗi, tôi... tôi không hiểu.
Ý bạn là có người đã đặt hàng biển báo nhưng không bao giờ thanh toán?
Nó ghi ngay ở đây này.
"Một biển báo dừng,
được yêu cầu và cấp cho hội đồng trường trung học Rainier West,
người liên hệ Shane Anderson."
Cậu theo kịp chứ?
Cậu tua lại một chút được không?
Đùa chút về tiệm băng đĩa cho vui thôi.
Nhưng tớ nghiêm túc đấy. Tua lại một chút đi.
Được thôi. Hiệu trưởng Anderson hoặc là
quên mua cái biển báo ông ấy đặt cho cổng trường,
hoặc là ông ấy đã khiến hội đồng trường phải móc tiền ra rồi lấy nó làm của riêng.
Giống y như cách ông ấy làm với biển báo nhường đường và hai biển "cấm đỗ xe" gần đường chạy.
Anderson đã yêu cầu và nhận
15.600 đô từ hội đồng trường chỉ riêng cho các loại biển báo trong khuôn viên.
Và điều đó thậm chí còn chưa tính đến lót chuột, tater tot,
thảm tập thể dục và một đống thứ khác
mà chúng ta tìm thấy trong ngân sách nhà trường nhưng thực tế chẳng hề tồn tại.
Ừm.
Cậu có trả tiền cho gói kẹo đó không đấy?
Cứ như là tớ sẽ khiến Blockbuster phá sản vậy. Họ sẽ ổn thôi.
Đây chính là thứ khiến cậu bị đuổi việc ngay từ đầu đấy.
Được rồi, tớ biết mọi người rất phấn khích với giả thuyết này,
nhưng tớ nghĩ các cậu nên hướng sự nỗ lực thám tử nghiệp dư của mình sang chỗ khác đi.
Anh ta làm gì ở đây vậy?
Chào, Dustin đã gọi cho tớ, kể hết mọi chuyện rồi.
Tại sao cậu lại làm thế?
Chúng ta có thể dùng thêm chất xám mà.
Thêm nữa, anh ấy là bạn trai của Shannon.
- Cũ. - Cũ.
Tớ bỏ lỡ điều gì à?
Họ đang trong kỳ nghỉ phép tình bạn.
Tớ chỉ đến để giúp thôi.
Dù sao thì, anh đã làm thư ký cho Hiệu trưởng Anderson hai năm rồi.
Anh có nghĩ ông ấy có thể đã biển thủ tất cả số tiền đó không?
Tôi không biết. Ông ấy là người rất tuân thủ quy tắc.
- - Chà,
các giáo viên yêu quý ông ấy, phụ huynh cũng vậy.
Ông ấy vừa là ứng cử viên cho chức Hiệu trưởng tiêu biểu của bang.
Người dân đã lên tiếng rồi.
Nhưng... nhưng ông ta rất tệ.
Được rồi, nhưng anh không thể chỉ đặt hàng mà không mua chúng.
Luôn có hồ sơ. Thêm nữa, tôi phải biết chứ.
Tôi đã dành hàng giờ để lưu trữ hóa đơn và biên lai.
Ông ấy có hóa đơn cho những thứ chúng ta không thấy không?
Lót chuột? Tater tot? Thảm tập thể dục?
Tôi không biết... vì tôi đang cố tránh xa chuyện này.
Giả sử nhé, những hóa đơn này sẽ nằm ở đâu?
Trong tủ hồ sơ ở văn phòng của ông ấy, thứ lúc nào cũng khóa.
- Chúng ta có thể đột nhập không? - Nếu nó mở được,
- thì nó có thể bị phá khóa. - Bằng cách nào?
Tớ có rất nhiều kẹp tăm từ thời tớ còn hay để tóc búi kiểu Pháp.
- Chúng ta sẽ lấy trộm chìa khóa tổng của Frank. - Được thôi.
Khoan đã. Frank, anh chàng bảo trì ấy hả? Tớ tưởng anh ta bị sa thải rồi.
Lịch làm việc của anh ta bị chuyển sang cuối tuần. Cắt giảm ngân sách mà.
Ừ, chúc may mắn nhé. Khi tôi hỏi xin Frank chìa khóa tủ đồ ăn nhẹ,
- anh ta sẽ nói, "Trừ khi bước qua xác tôi." - Đúng rồi,
- vì đồ ăn nhẹ phải mua mà. -
- Chúng... Được rồi. - Được rồi, vậy cứ cho là
chúng ta bằng cách nào đó vào được trường vào thứ Bảy, lấy được chìa khóa từ Frank.
- Chúng ta làm gì tiếp theo? - Chúng ta đột nhập vào văn phòng Anderson,
sao chép các hóa đơn, đối chiếu chúng với ngân sách.
Nếu có bất cứ thứ gì thiếu hụt, đó là bằng chứng chúng ta có thể mang đến hội đồng trường.
Dễ thôi. Giờ chúng ta chỉ cần một cái cớ để ở lại trường vào cuối tuần.
Mọi người?
Xin chào, trường trung học Rainier West.
Đây là Liz Miller đang phát trực tiếp từ phòng nghe nhìn.
Xin mời đứng dậy làm lễ chào cờ.
Dustin, đến văn phòng hiệu trưởng, ngay.
Tiết này không phải dành cho cậu ngủ gật đâu.
Mang cái đó đến văn phòng hiệu trưởng đi.
- -
Cho bạn.
Từ Liên đoàn Nữ cử tri.
Hửm.
Cảm ơn.
Cảm ơn.
...đến phòng y tế.
- -
- - Nghe đây.
"Chiến dịch: Hiện thực hóa sự sụp đổ của Anderson
bằng cách đột nhập vào văn phòng để vạch trần sự đạo đức giả của ông ta" bắt đầu ngay bây giờ.
Tinh tế đấy.
Khi giám thị trực cấm túc tới đây,
chúng ta sẽ bắt đầu Giai đoạn Một: phá hoại vòng chìa khóa.
Tớ đã tự tiện triển khai kế hoạch thêm một chút.
Mùi gì thế này?
- Đây có phải là... mùi oải hương không? -
Khứu giác tốt lắm, Liz.
Oải hương là mùi hương giúp thư giãn tự nhiên, và các vụ trộm thì thường rất căng thẳng.
Chà. Cấm túc từ bao giờ mà trở nên không còn ngầu nữa vậy?
Xin lỗi, cậu làm gì ở đây thế?
Ồ, hóa ra chín lần đi trễ là quá nhiều, nên...
Không ngờ lại thấy "cô nàng hoàn hảo" Barbie phải chịu phạt.
Cậu làm gì thế? Nộp bài luận tiếng Anh bằng giọng của mấy cô nàng Valley à?
Tớ không nói giọng Valley.
Tớ chỉ đến đó để ăn sushi và săn hàng giảm giá thôi.
- Ồ. - Đúng rồi, thật ra Elle
là người ngầu nhất ở đây đấy.
Thật sao?
Khai sáng cho tớ xem nào.
Ném bánh vào mặt Anderson. Tớ không muốn nói về chuyện đó đâu.
Elle Woods đã ném bánh vào mặt hiệu trưởng.
Đó là... một chiến tích kinh điển thật sự.
Nhưng giờ đã là 9 giờ 23 phút sáng rồi.
Chẳng phải giờ phạt bắt đầu lúc 9 giờ 15 sao?
Cấm túc chẳng phải bắt đầu lúc 9:15 sao?
- Giám thị của chúng ta đâu? -
Ồ, tới rồi kìa.
Tôi nghe thấy hết đấy.
- Cậu quên bữa trưa này. - Ồ, tớ không...
Tôi nghĩ có ai đó có lẽ đang nhớ trường lắm đây.
Được rồi, mấy kẻ phạm quy, đây là cách chúng ta sẽ làm việc.
Từng cuốn sách này sẽ phải được xếp lại lên kệ trước 3 giờ chiều,
nên hãy làm quen với hệ thống thập phân Dewey của chúng tôi đi.
No comments yet. Be the first to leave one.