ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Trong tập trước của The Leftovers.
Cô gái này là tất cả, hiểu chứ?
Hiểu.
Có vẻ như thai được khoảng 12 tuần, xê xích một chút.
Nếu đó là vé phạt giao thông, tôi có thể giúp cô thoát khỏi nó.
- Li dị. - Tôi cũng vậy.
Có lẽ ta nên, um...
- Đi ăn tối? - Tôi sẽ thích lắm.
Tối qua có một phụ nữ bị tấn công, ở G.R.
Mẹ con không sao.
Ba muốn con nghe tin đó từ ba trước tiên để con khỏi lo lắng.
Con không nên khóc. Mẹ sẽ không khóc vì con.
Tôi hiểu. Đó là gia đình cô.
cảm giác trở lại với họ rất thoải mái.
Vì việc chúng ta làm là rất, rất khó.
Nhưng không thể có nghi ngờ gì, Laurie.
Cảnh sát trưởng Kevin Garvey.
Tôi tưởng anh bị điên mà.
Đó là cha tôi.
Mày làm ơn im đi được không?
Oh, không, tao không nói với nó đâu.
Nói với con cái gì, Ba?
Họ nói họ đã cử đến ai đó để giúp con.
Giúp con chuyện gì?
cho dù là gì, con cũng nên giữ cho riêng mình.
Biên Dịch: VienLQ
Hãy bảo vệ họ.
Kệ mẹ bà ấy. Đi nào.
Okay. Cho tao ra.
Thật sao, Scotty? Mới có 27 phút.
Chẳng là gì cả.
Thôi đi! Tao xong rồi.
Mày còn khoảng nửa tiếng không khí nữa.
- Thằng ngốc, mày không sao đâu. - Cho nó ra, đồ đểu.
Oh! Anh trở lại với chúng ta,
không hề hấn gì trước bóng tối vĩ đại.
Cho tao nghỉ một chút.
Hey, khi cậu ta bị ngạt, cậu có thấy ngạt không?
Har har.
Không? Thật à?
Scott thất bại với 28 phút đáng khinh.
Thậm chí nó còn chưa tiếp cận kỉ lục, bồ tèo.
Tôi có thể phá kỉ lục.
Uh, xin thứ lỗi, Garvey.
Cậu cần phải đọc lời cầu khấn
trước khi thử vượt qua.
Thật ngu ngốc.
Cầu con-mẹ-nó khấn, Garvey.
"Vào ngày 14 tháng 10 năm 2011,
"Paul Glouski đã bị ép vào trong cái hộp này trái với ý muốn
trong một trò đùa trẻ con và không bao giờ được nhìn hay nghe thấy nữa."
"Lẫn nghe thấy nữa."
"Lẫn nghe thấy nữa.
"Giờ tôi vinh danh bí ẩn sự mất tích của anh ta
"bằng cách lặp lại sự đau đớn
và ôm chặt bóng tối vĩ đại."
Amen.
Mình sẽ nhớ cậu. Bảo trọng.
Gặp lại ở phía bên kia nhé, Garvey.
Cảm ơn.
Anh muốn đi qua đêm không?
Ngay bây giờ à?
Uh-huh.
Em chắc chứ?
Bốn lần hẹn hò đầu tiên, em còn ở trong hàng rào, nhưng...
giờ em vượt qua nó rồi.
Được rồi. Để anh nhắn cho Jill.
Vậy anh đã nói với con bé về chúng ta rồi à?
Chắc rồi.
"Hey, con yêu. Định đi làm tình Nora
"lần đầu tiên.
Một chút lo lắng... Chúc Ba may mắn đi."
và một cái mặt cười Winky. ;)
Không, dừng lại đi.
Ha ha ha!
Đã gửi.
Hey, tối nay con ổn nếu không có Ba chứ?
Yup.
Cứt thật.
Đệt.
21 giây nữa và cậu sẽ phá kỉ lục, Garvey.
19, 18, 17, 16,
15, 14, 13, 12, 11,
10, 9, 8, 7, 6,
5, 4, 3, 2, 1!
Whoo! Cậu làm được rồi!
Aah! Cho tôi ra khỏi đây!
Cứt thật.
Ôi đệt.
Ôi trời ơi.
Chuyện gì vậy?
- Cái này không hoạt động. - Nó không hoạt động.
Cho tôi ra khỏi đây!
Aah!
Ôi trời ơi!
Aah!
Cho tôi ra!
Bọn tôi sẽ đưa cậu ra! Cứ thức chờ đi.
Tìm cái gì để mở nó ra đi!
Thúi cứt thật!
Bao lâu? Bao lâu?
Tôi không thở được!
Garvey, sẽ ổn thôi.
Cô ấy còn thở không?
Đứa nào gọi 911 đi!
Lùi lại bọn ngốc!
Đừng cho Ba cháu biết cháu gặp ông.
Ai vậy?
Ông nội mình.
The Leftovers 1x07 Solace for Tired Feet
Cứt thật.
Ah. Đệch.
Mẹ nó!
Tổ cha nó.
Ah. Đệt.
Gary, bang Indiana.
Hey. dậy đi.
Tôi có nấu chút soup cho cô.
Có con nhện ở dưới nước.
Christine, thôi nào. Cô cần ăn gì đó.
Tôi không đói.
Cô nóng quá. Đứa bé-- nó--
Không gì có thể làm hại đứa bé.
Thằng bé là độc tôn--
là duy nhất.
Thằng bé là cầu nối.
Ok. Cô cần nghỉ ngơi.
Wayne có gọi không?
Không, Christine.
Wayne chưa hề gọi trong hai tháng.
Ông ấy sẽ gọi.
Đây.
Tôi sẽ quay lại ngay.
Giúp gì được cho anh?
Uh, yeah. Um, mấy cái này có an toàn cho phụ nữ có thai không?
Cô ấy có thai bao lâu rồi?
Khoảng 8 tháng.
Cô ấy nên gọi bác sĩ sản khoa.
Ok. Cảm ơn, Tôi sẽ làm thế.
A-lô?
Wayne?
Ai vậy?
Tom đây.
Tom. Tom. Tom!
Đương nhiên rồi. Tôi biết rồi.
Ha! Tôi đã gọi cậu mà.
Anh ổn chứ?
Oh, tôi khỏe. Tôi khỏe mà, Tom.
Lúc này Christine có ở đó với cậu không?
Không. Tôi đang ở hiệu thuốc, nên...
Tốt. Còn bao nhiêu nữa?
Gì cơ?
Số tiền tôi đưa cậu. Còn bao nhiêu nữa?
Uh, khoảng 6, 000.
Đệt. Được rồi, Tom.
Việc cậu cần làm là cậu cần lấy số tiền đó,
và cậu cần lấy một nửa số đó.
Vậy là 3. Cậu cần bỏ nó vào phong bì
và lấy cái phong bì đó rồi cậu giấu nó
thật an toàn dưới hộp thư
giữa đường Harper và đường số 15.
Nó cắt ngang chỗ bầy gà đấy.
- Khi nào thì anh cần tôi đi? - Bây giờ, Tom. Ngay bây giờ.
Và rồi sao nữa?
Tom, đừng hỏi tôi "rồi sao nữa".
Tôi-- tôi xin lỗi.
Uh, chỉ là Christine đang...
Anh biết đấy, cô ấy đang bệnh,
và đứa bé sẽ sớm ra đời, và...
"Tôi sinh ra trơ trụi từ bụng mẹ,
và tôi sẽ ra đi trơ trụi."
Cậu đã ngủ với cô ấy chưa, Tom?
Cậu đã đưa nó vào chưa, chỉ một chút thôi?
Chưa.
Cứ làm việc tôi bảo cậu làm.
Lấy tiền đi, yeah?
Yeah.
Sẽ không lâu đâu.
Đùa mình chắc?
Chuyện này là vì tôi hả?
Đây là ý tưởng thối tha của Patti hả?
Ok, tôi yêu cầu cô rời đi.
Ngay bây giờ!
Căn nhà này ở ngoài phạm vi quy định, thấy chứ?
Muốn vào trong chứ?
Thật là siêu đẳng.
Cảm ơn anh.
Em thường phớt lờ họ.
Đây là lần đầu tiên họ ra ngoài đó trong vài tháng qua.
Mặc dù em khá chắc là họ đã đột nhập
và lấy cắp mấy tấm hình gia đình.
Ah, trong đêm khiêu vũ.
Cái đêm mà em gặp anh.
Phải.
Yeah. Không, họ đột nhập vào cả đống nhà...
Cơ bản là bất kì ai đã...
Mất ai đó?
Phải.
Em phải đặt câu hỏi về chiến lược của họ.
Ý em là, đó là cách họ tuyển người à?
No comments yet. Be the first to leave one.