ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Tôi không xấu hổ. Tôi biết về tình yêu.
Tôi biết có thể bị từ chối.
Nhưng tôi không ngại phải bày tỏ cảm xúc của mình.
Phải tin tưởng vào tình bạn. Đó là những thứ quan trọng trong cuộc sống.
Chỉ có như vậy mới giúp bạn tiến lên trong cuộc sống.
Nếu không thể tin tưởng bạn của mình, thì còn có thể tin ai? Tin ai?
Đây có thể là bất cứ thành phố nào.
Tất cả chúng đều giống nhau.
Chào. Tôi đến phỏng vấn thuê phòng
- Tên cậu ta là gì nhỉ? - Chả biết. Campbell hay gì đấy.
- Cameron. - Cameron? Vậy à?
Vâng.
- Cậu thấy thoải mái chứ? - Vâng, cảm ơn.
- Ngó qua căn hộ chưa? - Rồi.
- Thích chứ? - Vâng, được lắm.
Chúng tôi cũng vậy. Phòng ốc tươm tất đó chứ?
Rộng rãi, sáng sủa, cái dek gì cũng có.
Ờ, vâng.
Nói tôi nghe xem, tôi muốn biết, Điều quái gì khiến cậu nghĩ...
…chúng tôi muốn chia sẻ căn hộ này với người như cậu?
Cậu chẳng đạt bất cứ tiêu chuẩn nào mà chúng tôi tìm kiếm ở một người bạn cùng nhà.
Tôi đang nói đến những thứ như điệu bộ, phong thái, phong cách và sự quyến rũ.
Tôi không nghĩ như vậy là đòi hỏi quá nhiều.
Như David đây. Dù chỉ là thằng kế toán quèn, nhưng ít ra cậu ta có phấn đấu.
Vấn đề là, tôi không thấy cậu là người như vậy.
Này, Cameron, thật lòng đấy. Chúc may mắn.
- Chỉ vài câu hỏi thôi. - Sở thích của anh là gì?
- Sao anh lại muốn thuê phòng ở đây? - Anh có hút thuốc không?
Trong nghi thức tế thần người ta móc tim con dê và triệu hồi ngọn lửa từ đia ngục???
Hỏi thẳng nhé, dù cho anh có ly dị hay chưa.
!@#$%^& (đoạn này chém gió nhiều câu vô nghĩa nên không dịch)
Tôi sẽ cho cô nghe đoạn băng này.
Hãy kể tên bài hát, ca sỹ...
và 3 bản hit mà sau đó anh ta thu với một nhóm khác.
Hỏi thẳng nhé. Giả sử ông đang yêu...
thì người đó sẽ là đàn ông hay đàn bà?
Chuyển sang vấn đề tài chính...
Không, chuyện này quan trọng mà. LBO (thuật ngữ kinh tế) là tốt hay xấu?
Chính xác lần cuối cùng có người nói với ông:
"Anh là ánh dương của đời em" là khi nào?
Cô nghĩ sao nếu tôi nói tôi là kẻ chống Chúa?
Thích bức tranh của tôi không?
Đồ bại trận. Bại trận. Bại trận.
Thể thao, cá nhân, tài chính, chuyên ngành, tình dục ... thua tất.
Tiếp.
- Cậu có biết...? - Alex. Giao bóng đi.
Tớ đâu có dùng hết sức. Không có ý làm hỏng chiến thắng của cậu đâu, Juliet.
- Tại tớ nhường đấy. - Thắng hay thua cũng vậy.
Sự thèm khát chiến thắng sẽ hủy hoại cậu.
Cậu học câu đó ở cái hội trị liệu tâm thần của cậu à?
- Là nhóm tranh luận. - Tớ tưởng cậu bỏ rồi.
Cậu ta có rất nhiều sự thèm khát Mọi người nên lưu tâm điều đó.
Lạy chúa, hai cậu nhạy cảm thế.
Tớ đang nói về những mối quan hệ thể xác trần tục bẩn thỉu
- Tớ sẽ tự hào vì điều đó. - Có khi cậu cũng nên đi thử xem Alex.
- Biết đâu sẽ tìm được ai đó. - Tìm cho tớ?
- Trong cái hội chém gió đó? Thôi miễn. - Tìm người ở trọ cơ.
Thôi, rồi lại lòi ra một thằng như cậu ta sao Một là đủ lắm rồi, cảm ơn nhiều.
Thế còn cô gái bạn cậu thì sao? Tớ thích cô ta.
Cô ta có thể ở chung. Bọn tớ có vẻ hợp nhau.
- Cô ấy ghét cậu ... - Vậy chắc cổ có vấn đền.
...hơn bất cứ người nào khác mà cô ấy từng gặp.
Như người ta thường nói Cô ta sẽ phải thay đổi, phải không nhỉ?
- Anh chắc là Hugo. - Còn cô chắc là Juliet.
- Anh muốn vào không? - Rất vui lòng.
- Anh làm gì? - Tôi vừa đi xa một thời gian.
Đi du lịch. Giờ tôi đang viết một cuốn tiểu thuyết.
- Về cái gì? - Nó kể về một vị thầy tu sẽ qua đời.
Òh.
Có lẽ cô đúng. Tôi phải thay đổi.
Ai lại muốn đọc về một lão thầy tu chết dẫm chứ?
Thật ra nó viết về một gã này, Hắn không phải thầy tu, và hắn còn sống.
Hắn không chết.Thấy chưa? Khá hơn rồi đấy
- Viết lách có vẻ dễ nhỉ. - Chuyện nhỏ như muỗi. Chả khó gì.
Anh trả lời dùm tôi được không?
- Cái gì, điện thoại á? - Nếu.. tìm tôi, thì nói tôi không có ở đây.
Được, cô không có ở đây.
OK.
Alo?
Vâng đúng rồi. Ai gọi đấy?
Xin lỗi nhưng hiện giờ... cô ấy không có ở đây.
Không, tôi không biết.
Anh có muốn nhắn gì không?
Được. Chào.
Là một gã nào đó tên Brian.
- Lão có vẻ khó chịu không? - Có một ít.
- Thế là tốt hay xấu? - Vậy là có tiến triển.
Tôi có nên nghe không?
Kệ nó. Tuần này tôi làm đêm nên lão biết tôi đang ở nhà mà.
- Làm đêm? - Tôi là bác sỹ.
- Và gã đó là bệnh nhân? - Không, nhưng chắc hắn cần đi chữa bệnh.
- Vì sao? Điểm yếu cố hữu...
...của con người? (sự bất lực???) - Oh. Anh biết cơ à.
- Tôi viết về nó mà. - Hai thứ đó không giống nhau đâu?
Không. Tôi luôn ngưỡng mộ những tiểu thuyết gia thích khám phá bản thân.
Hắn có ngó phía sau tủ lạnh không?
Anh ta có vẻ tử tế, Alex.
Tớ có nói hắn không tử tế đâu.
Tớ chỉ thấy hơi kì, ba cái vụ tìm kiếm bản thân ấy.
Anh ta chả có vẻ gì lạ cả, Alex.
Anh ta có vẻ...
- Thú vị. - Thú vị á?
Thú vị .
Alo? Không, cổ không có nhà.
Tôi không biết gì hết.
- Ai đó? - Chả biết. Nghe giống người Thụy Điển.
- Cậu có quen gã Thụy Điển nào không? - Không.
Vậy chắc chỉ là cảm giác.
- Cậu nghĩ sao? - sao chuyện gì?
- Về cái gã Hugo ấy. - Tớ không có thời gian.
- Tớ chỉ hỏi cậu nghĩ gì thôi mà. - Chả quan tâm, miễn hắn không lập dị là được.
David. Thư của mẹ cậu này, tớ chưa mở ra đâu.
Tớ không hứng thú về chuyện cha cậu bị táo bón.
- Vậy ta sẽ gặp anh ấy chứ? - Ai?
À à, sao cũng được. Mà này, tất cả những lá thư gã này gửi cho cậu đều y hệt nhau.
Lúc nào cũng mở đầu bằng tình yêu chân thành rồi chuyển dần thành truyện khiêu dâm.
"anh mơ về cặp đùi em, được chạm vào làn da ấy khiến nỗi khát khao trong anh ...
Bùng lên và sưng tấy..." Bùng lên và sưng tấy?
Hắn còn ký cả tên thật nữa chứ.
Nếu tớ viết tớ sẽ ký tên người khác, tên hắn chẳng hạn. Mà tất nhiên là tớ không viết.
“Thú vị”. Cổ nói vậy đó.
Thú vị. Anh thấy đấy, đó chính là lý do anh có mặt ở đây.
Bình thường tôi không gặp người ta, trừ khi tôi biết họ.
- Tôi hiểu. - Nhiều người thô lỗ lắm.
Vậy...
Chúng tôi thấy không có vấn đề gì.
Vậy tôi có thể thuê phòng?
- Đúng vậy. - Bình thường tôi ít khi say.
- Ít khi say cỡ này. - trừ khi được bao.
Cậu ta chuẩn bị kể câu chuyện đáng lẽ mình đã là người như thế nào.
Thay vì là cậu bạn mà chúng tôi biết và yêu quý.
Biết và quý mến?
- Tớ nghĩ cậu nói dối. - Phải đấy.
- Thấy chưa? Họ chả biết gì về tôi cả. - Không, Alex. Chúng tớ chả ưa gì cậu cả.
Anh đủ tiền chi trả chỗ này chứ?
Oh, có.
- Tôi hỏi anh câu này được không? - Tất nhiên.
Anh từng giết ai chưa?
Chưa.
Vậy là đủ rồi.
Chà, có vẻ là tiền thật đấy.
- Cậu có thấy Hugo không? - Không.
Hắn đang chém gió trên kênh nào chăng?
Ôi dis mịa.
Cổ không có nhà.
- Có thấy hắn ta không? - Tớ không có thời gian.
- Có hay không? David, có hay là...? - Không!
- David cũng không thấy. - Vậy là hiểu rồi.
- Hay tại gã không ưa chúng ta. - David à?
- Không, Hugo ấy. - Xe của anh ta vẫn còn đậu ở đây.
- hắn có xe à? - Ừ. Không được sao?
- Loại xe nào? - Tớ không biết, Alex. Tớ là phụ nữ mà.
Tớ chỉ hỏi cậu là loại xe nào?
Một chiếc màu xanh, được chưa. Vẫn còn đỗ ngoài kia.
Hugo, tôi xin lỗi nhưng anh có thể mở cửa ra đươc không?
Tụi tôi đây mà , những người bạn cùng phòng Những người bạn mới của anh đây.
- Không có trong đó. Chả thấy hắn đâu cả. - Hay hắn trốn trong tủ quần áo.
Tất nhiên hắn không trốn trong tủ quần áo rồi.
- Giỡn mà, Alex. - Chắc hắn đi rồi.
- Và chúng ta không bao giờ gặp lại hắn nữa. - Alex, chìa khóa còn cắm trong ổ kìa.
- Thì sao? - Mở ra đi.
Ý cậu muốn tớ phá cửa vào? Bây giờ sao?
- Ừ. - OK, không thành vấn đề.
Muốn thử không?
OK, nhìn học hỏi này.
- Người chết trông như vậy à? - Ừ.
- Sao hắn lại làm vậy nhỉ. - Làm gì cơ?
Tự sát. Tớ đoán là vậy.
Các cậu nghĩ sao?
- Alex! - Sao? Sao nào?
- Cậu làm gì vậy? - Tìm kiếm.
- Đừng. - Không được nhìn à?
- Không. - Sao lại không chứ?
Có gì đâu? Cậu không thắc mắc tại sao hắn chết à?
Không. Hắn chết rồi. Cậu còn muốn gì nữa?
Đâu phải ngày nào cũng có chuyện như thế này.
Chả có chuyện gì cả, Alex, Chỉ có một cái xác thôi.
Tớ chưa thấy người chết bao giờ.
Có bà của tớ, nhưng tớ đoán vậy không tính.
Vì lúc đó bà vẫn còn sống.
Có muốn xem cái này không?
- Không. - Nghĩ kỹ đi.
- Không được. - Thôi mà, David.
- Không. - Juliet?
- Không được, Alex. Nó... - Nó sao?
- không hợp pháp. - vậy thôi hả?
- ý cậu là phạm pháp. - cậu hiểu ý tớ mà.
- Tớ chỉ yêu cầu các cậu nghĩ kỹ đi. - Thật là bệnh hoạn, Alex.
Nhưng đừng nói với tớ là các cậu không thèm nhé. Đứng nói là các cậu không thích nhé.
- Tớ hiểu rõ cậu mà. - Cậu nghĩ vậy sao?
Vậy tới đi. Gọi đi.
Gọi cảnh sát đi.
Gọi đi. Không ai cản cậu đâu.
Gọi đi.
Nói với họ là ở đây có một vali đầy tiền và cậu không cần nó.
Nhà có nuôi con gì không?
Anh biết đấy, chó mèo chuột gì đó chẳng hạn?
Tôi cần tiêu đề "PC Plod giải thoát chú chuột Harry".
Thế thì tiếc thật. Không có thú vật sẽ chẳng ai đồng cảm.
- Cái gã đó bị gì vậy? - Gã nào?
No comments yet. Be the first to leave one.