ആദ്യത്തെ 153 വരികൾ.
Không! Không phải thế!
Làm đi!
Đợi đã! Đừng vội vã!
Được rồi!
Chú ấy đã ngăn được nó?
Chú ấy nói đã ngăn được tai họa 15 năm trước sao?
Đó là chú ấy nói vậy,
nhưng chú ấy lại không nhớ được chi tiết gì.
Dì có nhớ chú Matsunaga không ạ?
Đương nhiên rồi, dì và chú đó tham gia cùng câu lạc bộ.
Thế ạ?
Chú ấy có bao giờ kể về chuyện ngăn tai họa lại không ạ?
Về chuyện đó thì...
dì không biết gì cả.
Dì đi du lịch với lớp vào kỳ nghỉ hè năm đó phải không ạ?
Phải.
Lúc đó dì nghĩ rằng ở mãi trong nhà cũng không ổn.
Đã xảy ra chuyện gì trong chuyến đi ạ?
Đúng là có chuyện gì đó đã xảy ra
nhưng dì không thể nhớ được.
Cháu hiểu.
- Dì chẳng giúp được gì. Dì xin lỗi. - Không sao ạ.
Cháu không có ý gì đâu
nên dì không cần ép mình quá.
Vậy chú Matsunaga cũng đi du lịch ạ?
Dì nghĩ vậy.
Ừ, chú ấy có đi.
Chú ấy có biểu hiện gì lạ không ạ?
Dì không thấy có gì lạ.
Quả đúng là chúng ta chỉ còn cách hỏi chú ấy.
Dì hiểu rồi. Dì sẽ hỏi chú Matsu cho.
Khi nào đi nói chuyện với chú ấy, dì sẽ đi cùng.
Chào buổi sáng!
Chào buổi sáng!
- Chào buổi sáng! - Đống đồ kia để làm gì vậy?
Tớ chuẩn bị trước đồ dự trữ!
Cảm ơn vì đã đợi.
Cậu ổn không? Trông sắc mặt cậu kém quá.
Không có gì. Chỉ là hơi say xe chút.
Cố quá là quá cố đấy.
- Cậu cũng đến à, Akazawa? - Dĩ nhiên rồi.
Koichi, sao cậu không lên xe này?
Xe cậu có vẻ không đủ chỗ cho bốn người.
Không phải đâu. Xe này chạy tốt hơn cậu tưởng đấy.
Không cần thiết phải khen đâu.
Vậy à...
Vậy Teshigawara, cậu ngồi xe tớ.
Được.
Nakao, cậu bị say xe nên lên phía trước ngồi đi.
Vâng.
Đi thôi nào.
Chú Matsunaga đã lâu rồi không quay lại Yomiyama phải không?
Dì đã nói chuyện với mẹ cậu ta,
bà ấy nói cậu ta đang sống ở khu nghỉ dưỡng nơi cậu ấy làm việc.
THÀNH PHỐ YOMIYAMA HẸN GẶP LẠI!
THỊ TRẤN SANAMI
Chúng ta ra khỏi Yomiyama bình an rồi.
Phải rồi.
Hãy tăng tốc nào!
- Dì Reiko? - Sao vậy?
Không, không có gì ạ.
Chết tiệt, lái chậm vậy thì đừng có đi vào làn cao tốc.
Hẳn là không thể trông mặt bắt hình dong được.
Cậu thì có khuôn mặt y như hình dong đấy.
Thế à? Tớ thì làm sao, tả xem nào.
Xem nào. Mạnh mẽ và đáng tin cậy?
Chà, tớ có dáng vẻ đại trượng phu thế sao?
Cậu là người mạnh mẽ, có tinh thần trách nhiệm cao.
Đại loại thế.
Ít nhất cậu phải nói là "Ý tớ không phải thế."
Ý tớ không phải thế.
Giọng gì vậy. Đáng ghét ghê.
Thỉnh thoảng phải chọc quê cậu chứ.
Mà cậu là cán bộ phụ trách phòng chống đúng không?
Làm sao quyết định ai là người nhận nhiệm vụ đó?
Thông thường thì do giáo viên chỉ định.
Chẳng ai muốn làm việc đó đâu.
Có thể nói,
người làm chức đó chịu trách nhiệm cho mạng sống của cả lớp.
Vậy là cậu được chỉ định à?
- Tớ tự ứng cử. - Tại sao?
Có lẽ chẳng ai thực sự tin vào tai họa kiểu như này.
Nhưng tớ thì khác. Tớ không thể cho phép
hiện tượng vô nghĩa như vậy tồn tại.
Chính vì vậy. Tớ sẽ chấm dứt chuyện này.
Nóng bức ghê.
Họ bảo Matsunaga đột nhiên bị gọi đến quầy tiếp tân.
Dì để lại số điện thoại rồi,
nên khi nào quay lại cậu ta sẽ gọi.
Chúng ta làm gì cho đến lúc đó đây.
Chả nhẽ lại ngồi không đợi chờ ư?
Phải, mình đi cả quãng đường dài đến mà.
Ra khỏi Yomiyama rồi, tai họa sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta.
Đi bơi thôi!
Đã mất công đến gần biển rồi mà.
Được đấy!
Nhưng cháu không mang đồ bơi!
Có thể mua đồ bơi ở khách sạn mà.
Không đắt lắm đâu, dì sẽ mua cho cháu một bộ.
Sao lại để dì làm vậy được.
Dì Reiko không đi bơi thì cháu cũng không đi.
Dì biết ngay thế nào cũng xảy ra chuyện này mà...
Dì đừng bảo là...
Bảo sao cậu ấy mang nhiều hành lý vậy.
Đây là khu nghỉ dưỡng bên bờ biển mà.
Chưa kể, ta đang ở ngoài Yomiyama.
Mà đã nghỉ hè rồi,
ngồi nhà cả mấy tháng thì buồn chết.
Chúng ta phải thư giãn một chút.
Biển kìa!
Biển mùa hè! Là biển của tớ đấy!
Được rồi!
Misaki?
Sakakibara?
Chết này!
Kính của tôi...
Trả giá đi!
Chuẩn bị sẵn sàng! Xuống!
Này cậu,
biệt thự nghỉ hè nhà cậu ở gần đây à?
Ừ.
Bố cậu làm gì?
Tớ không rõ lắm. Hầu như bố không ở Nhật.
Vậy nên nhà tớ mới phải chơi trò gia đình
mỗi dịp hiếm hoi bố về nhà.
Là một gia đình thật, nhưng nhà tớ không có sự kết nối.
Tớ cũng chẳng quan tâm.
Nếu bọn mình tìm ra người đã chết,
coi họ như không tồn tại thì có ngừng tai họa xảy ra không?
Tớ không nghĩ như thế có tác dụng đâu.
Vì tai họa đã bắt đầu rồi.
Giờ đã quá muộn để cân bằng mọi thứ.
Kết nối rồi đúng không?
Có vẻ thế.
Thỉnh thoảng có sự kết nối cũng không phải tệ nhỉ?
Ôi!
Chắc là vậy.
Mọi người muốn ăn trưa chưa?
Rồi ạ!
Này, đợi đã!
Có nên quay lại khách sạn không?
Cháu ăn đồ ở cửa hàng tiện lợi cũng được.
Có cả tiệm ăn bờ biển nữa mà.
Chờ đã!
Đã mất công tới biển rồi.
Phải tận dụng cuộc sống bên bờ biển chứ.
Cậu muốn nấu ăn ở đây hả?
Biết ngay cậu sẽ hiểu mà, Akazawa!
Cái gì?
Không có dụng cụ gì thì làm sao mà nấu nướng?
Tớ đã lo trước chuyện đó rồi.
Nhìn chỗ đồ đạc đầy đủ này đi!
Cậu đúng là đồ ngốc mà.
No comments yet. Be the first to leave one.