ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
VINH QUANG TRONG THÙ HẬN
Bạn đã trả phí.
MÙA HÈ, 2022
JAEPYEONG
KHU CĂN HỘ EDEN
Cháu vừa chuyển đến à?
Bác khỏe không ạ?
Ồ, cuối cùng thì cháu cũng đến.
Mất lâu mới đến được nhỉ.
Chào mừng.
Loài hoa này được gọi là loa kèn của quỷ.
Hoa đó là loa kèn của thiên thần vì dáng kèn của nó hướng xuống đất.
Cái đó được gọi là loa kèn của quỷ vì dáng kèn của nó hướng lên trời.
Có vẻ Chúa cho rằng điều đó là xấc xược.
Có lẽ đó là lý do cháu chỉ có thể ngửi thấy mùi của nó vào ban đêm.
Cháu cần đập vỡ mấy bình đất nung này trước khi vứt.
VINH QUANG TRONG THÙ HẬN
Yeon Jin tôi thương nhớ à.
Cậu có nhớ
rằng tôi từng ghét mùa hè không?
May là tôi đã chuyển đi trước khi trời nóng hơn.
Tôi bận xếp ảnh của mình từ hôm qua,
nhưng hơi lâu vì toàn là những khuôn mặt hoan hỉ.
Tôi bắt đầu hình dung trong đầu
rằng ngày nào đó
có thể cậu sẽ mở cánh cửa nhà đó và bước vào đây.
Mấy thứ này là gì?
Đó là Jae Jun và Sa Ra. Đây đều là ảnh của bọn tôi.
Mà này,
cậu là ai vậy?
Là tôi đây, Yeon Jin. Là tôi.
Đúng là cậu chả thay đổi gì cả.
Cậu vẫn thô lỗ như vậy.
Cậu nên cởi giày của mình ra khi vào nhà người khác chứ.
Cậu lại cho tôi thêm một lý do để giết cậu. Ít ra cậu nên nhận ra tôi.
Giết tôi ư? Cậu mà cũng đòi giết được tôi?
Tôi sẽ làm đấy.
Tôi sẽ cố hết sức để giết được cậu.
Nên là mau đến đi, Yeon Jin.
Tôi đã ở đây rồi này.
Ồ!
Cậu muốn nghe chuyện
làm thế nào tôi lại đến được đây
trong lúc cậu đến chứ?
Một báo cáo chính thức đã được đệ trình,
nên người giám hộ phải đến làm theo quy trình.
Tôi sẽ nhẹ tay với con bé, nên đừng lo. Ừ. Tôi sẽ gọi cho cô sau.
Park Yeon Jin.
- Dạ? - Sao lại bắt nạt bạn?
Đừng quay lại vì chuyện kiểu này. Mẹ cháu sắp đến rồi, đi đi.
Nó không phải bạn cháu. Mà chú này.
Chú và mẹ cháu là gì của nhau?
Cả hai là bạn từ hồi cấp hai.
Ồ, vậy là chú như tay sai của mẹ cháu?
Đó là lý do chú giúp bà ấy ly hôn nhỉ. Và thu thập mọi chứng cứ bố cháu ngoại tình.
Cháu tưởng chú ngủ với mẹ cháu hay gì chứ.
Mau đi về!
- Giao đồ trễ rồi này. Đứng dậy về! - Xấu hổ quá. Đã bảo là đừng đến mà!
Mọi thứ sẽ ổn nếu chúng làm hòa và ôm nhau một cái.
Sa Ra, đi nào.
Tôi có thể giúp gì?
Tôi là giám hộ hợp pháp của Dong Eun, thầy chủ nhiệm.
Này.
Em dám mặc đồng phục đến đây à?
Và gọi cảnh sát vì một trò đùa giữa bạn bè á?
Hiệu phó bị gọi…
- Thầy xử lý em sau. Đứng dậy đi thôi! - Thầy ơi, đưa em đi với.
Tuần này em là trẻ mồ côi.
Bố mẹ em ra nước ngoài rồi.
- Đi đánh gôn. - Thế à?
Vậy thì em nên gọi cho thầy chứ.
- Tôi sẽ đưa cả em ấy đi. - Được.
Này, thầy đang thắc mắc sao em vẫn ở đây. Vậy em ăn uống thế nào?
- Em có dì giúp việc. - Ồ, thế à?
Mẹ đã nói hôm nay rất quan trọng mà. Hôm nay con làm mẹ thất vọng quá.
- Con đâu biết sẽ dính đến cảnh sát. - Mẹ thất vọng vì thế á.
Con chả xử lý nổi một con bé mạt hạng.
Và mẹ đã bảo chỉ chơi với Jae Jun thôi mà? Và Sa Ra, nếu con chán.
Pháp sư đã bảo con
tránh người tên có chữ O vì họ sẽ mang lại xui xẻo cho con.
Son Myeong O, Choi Hye Jeong. Mẹ nói bọn nó đó!
Vào trong đi. Trễ rồi.
MOON DONG EUN
Dong Eun đã đến rồi đây! Vẫn là Dong Eun mà ta được thấy mỗi ngày!
Chào mừng Dong Eun.
Xin lỗi vì bắt nạt cậu bao lâu nay.
Tớ muốn xin lỗi cậu. Cậu sẽ không giận nữa chứ?
Cậu đâu cần gọi cảnh sát vì chuyện đó. Làm bọn tớ sợ đấy.
Nhắc mới nhớ, Dong Eun à,
từ giờ cậu hãy giúp thử xem
máy uốn tóc đủ nóng chưa nhé?
Thả ra! Thả tôi ra!
Thế này là phạm tội mà! Thả tôi ra!
Này, nhờ vả tí thôi mà. Phạm tội thế nào được?
Cậu ấy xin lỗi rồi mà. Chỉ muốn cậu thử xem nó nóng chưa thôi.
Nóng đến thế à?
Tớ thấy được rồi đó.
Để xem nào.
Ai đó cứu với! Làm ơn, ai đó cứu tôi với!
Này, đừng phí sức nữa!
Cậu cứ la hét thoải mái, mà chả ai biết đâu. Sẽ chả ai đến cứu cậu.
Thầy thể dục cho bọn này chìa khóa đấy!
Sao các người lại làm thế?
Sao lại làm thế với tôi chứ?
Nghe phát chán luôn rồi.
Sao lũ các cậu cứ luôn hỏi thế nhỉ? Vì tớ sẽ chả bị gì cả,
và cậu sẽ luôn bị thế này.
Nhìn cậu kìa.
Cậu đã làm ầm lên ở đồn, nhưng giờ cậu lại ở đây rồi.
Khác đi gì chưa?
Ý tớ là, sẽ không có ai bảo vệ cậu cả, Dong Eun.
Cảnh sát, trường học, thậm chí bố mẹ cậu cũng không.
Cậu gọi người như thế là gì nhỉ?
Một kẻ lép vế.
Cậu sống ở nhà trọ, nhỉ? Nhờ cậu mà tớ biết "phòng thuê tháng".
Cậu ấy trả tiền nhà khi trăng tròn?
- Cậu đang sống trong truyện cổ tích đó! - Dong Eun hẳn là tiên nữ đỡ đầu của tớ.
Cậu ấy còn thử nhiệt độ cho tớ làm tóc cơ mà?
Bỏ ra!
Bỏ tôi ra!
- Bỏ tôi ra! - Ồn quá đi!
- Thả ra. - Myeong O, bịt miệng nó.
Bỏ ra!
Ở nơi công cộng mà cậu ồn quá đấy.
Dung dịch ô-xy già?
Nếu cô đưa em, em sẽ tự bôi.
Áo em bị dính gì đó ạ.
Áo em dính gì vậy?
Có phải máu không?
Xin cô hãy cho em ô-xy già.
Có chuyện gì vậy? Ai đã làm việc này?
Em báo thầy chủ nhiệm chưa?
Cô từng thấy em bị thế này rồi.
Nếu nói một mình quá khó khăn, cô sẽ cùng em nói với thầy.
Là ai làm?
Dạ mẹ.
Con sẽ gọi lại mẹ nhé.
Là em làm đấy ạ.
Trước đó cũng là em làm đấy.
Biết chứ, Yeon Jin?
Rằng con gái cậu thích nhìn thế giới với góc nhìn lộn ngược ấy?
Có phải vì khi thế giới lộn ngược,
người ta sẽ hiểu cậu, cho dù cậu nhầm lẫn mọi màu sắc?
Giày của cô trông giống hệt của mẹ em.
Ra là em à.
Con gái của Park Yeon Jin, Ha Ye Sol.
Cô biết mẹ em ạ?
Ngày nào cô cũng nghĩ về bà ấy.
Có vài nỗi hận thù giống như sự khao khát vậy.
Không thể rũ bỏ được.
"Hận thù"?
Em không biết từ đó. Nghĩa là gì ạ?
Hận thù nghĩa là gì à?
Buồn cười chết mất!
Hả? Cái gì?
Định chạy à?
Đôi mắt của cô ấy tối đi khi vui vẻ.
Sao cậu đi lâu thế?
Tớ nhớ cậu muốn chết luôn.
Đôi môi cong lên khi cô ấy cười.
Từng sợi tóc xinh đẹp của cô ấy.
Gộp tất cả lại,
đó chính là hận thù.
Cậu ấy cởi giày ra trước khi vào cơ đấy!
Bọn mình tồi thật. Xấu hổ chưa.
Ê, tránh ra.
Của cậu à?
Tớ tìm thấy cái này trong thùng gạo.
- Tớ chả thể tin vào mắt mình đó. - Trả đây.
Sao bây giờ?
Dong Eun giận rồi à?
Bắt tốt lắm.
Khá nhiều đấy chứ!
Thật sao? Thật đáng buồn.
Dong Eun à.
Cậu sống tiết kiệm quá rồi!
Con điên này. Lần này cậu phê gì thế hả?
Si-rô ho hay hồ dán?
Dừng lại! Đừng làm thế nữa!
Dong Eun giàu quá nè!
- Cỡ 200.000 won. - Cậu trả tiền đống này à?
Các người giàu lắm mà! Các người đâu cần số tiền này!
Tôi cầu xin cậu. Trả lại đi, Yeon Jin.
Tớ thấy là cậu biết điều rồi đó.
Thôi được.
Tớ sẽ trả lại.
Mà cậu phải nhảy trong lúc bọn tớ uống rượu.
Rồi tớ không động vào số tiền này. Thế nào?
- Gì cơ? - Tớ bảo là nhảy đi!
Hát hò nhảy nhót đi kèm nhậu nhẹt, cậu biết mà.
Sao? Cậu không muốn à?
Nếu thật sự không muốn, vẫn có cách khác.
Tớ thấy cái này ở nhà cậu.
Bây giờ cậu đúng là tàn tạ.
Nhưng nếu cậu cố tỏ ra tự cao,
thì cậu sẽ tàn tạ hơn nữa đấy.
Nên là, nhảy đi.
Trong sự nhục nhã.
Nếu cậu không muốn thì cũng được.
Nhưng hôm nay nhìn cậu, Dong Eun à…
No comments yet. Be the first to leave one.