ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
NETFLIX GIỚI THIỆU
BỘ PHIM CỦA DE MENSEN PRODUCTION
Ferry.
HỖ TRỢ BỞI SCREEN FLANDERS
HỢP TÁC VỚI SALLIE GARDNER AND DOMM
Mày ở đâu, đồ chuột nhắt?
Ferry?
Này.
Này, đồ khốn.
Lại đây.
Ferry.
Đến với bố nào.
Nếu mày to mồm thế, sao mày lại trốn?
Jack.
- Vào trong đi. - Câm mồm đi.
- Jack. - Fer.
- Người ta nghe đó. - Nào.
Vào nhà đi. Anh nói đúng. Là lỗi của em.
Bỏ tay ra.
Claudia, anh có rồi. Bố không hại mẹ được đâu.
Cất nó đi, nguy hiểm lắm.
Này. Jack.
Anh không đúng chút nào. Anh là một tên khốn say xỉn thảm hại.
- Tôi không còn dính líu gì với anh nữa. - Con điếm vô ơn.
- Không. - Dừng lại đi.
- Ferry. - Thả mẹ ra.
Fer. Bỏ nó xuống, nhóc.
Mày định bắn bố mày à?
Thả mẹ ra.
Ferry, quay lại đi.
- Mày định làm gì? - Fer.
Giờ sao?
- Jack, dừng lại. - Bắn đi, người hùng.
- Jack. - Bắn đi.
Jack.
- Mày không bắn, tao bắn. - Dừng lại.
Jack, đừng.
Jack. Nhìn tôi này. Dừng lại.
Đừng đe doạ ai nếu mày không dám làm.
Đồ thảm hại.
Chào mừng đến Amsterdam.
Một trong các đô thị tuyệt nhất thế giới và thiên đường cho người yêu văn hoá.
Amsterdam không bao giờ ngủ và phù hợp với mọi người.
Câu lạc bộ thoát y, quán ăn, quán cà phê.
Sếp Brink của tôi có tất cả. Ông là hoàng đế của cuộc sống về đêm.
Brink giàu như nước biển sâu, nhưng vẫn luôn là một cậu bé bình dị.
Một người đàn ông ấm áp, dân dã, biết chăm sóc những người mình yêu thương.
Chào buổi chiều.
Chà, anh thích nó chứ?
Tôi say và hắn ta trông như Brad Pitt.
Nhưng nếu lừa ông ấy, bạn có vấn đề rồi.
Và tôi là người giải quyết vấn đề.
Mai tao quay lại và mày sẽ trả tiền. Được chứ?
Vâng.
Tôi sẽ làm mọi thứ vì Brink.
Ông ấy nhận tôi khi tôi là kẻ vô tích sự.
Ông là thầy của tôi.
Với tất cả bọn tôi. Olaf, Robert, Rico và con trai của Brink, Mattijs.
Chúng tôi là gia đình, một nhóm đoàn kết.
Làm việc hết sức, chơi hết mình.
Tất cả người dân Amsterdam
Brink chăm sóc chúng tôi và bọn tôi chăm sóc lẫn nhau.
Tôi có bất kỳ ai tôi muốn, bất kể cái gì và bao nhiêu.
Hơn cả đến từ Amsterdam
Tôi là gã hạnh phúc nhất thế giới.
Chào.
Chào.
- Ali - Baba.
Brink, Ferry.
Này, đừng chạm.
Ngon lắm. Ông có thể trở thành một bậc thầy kebab thực sự.
Thiếu Koeman rồi.
Anh nói cái gì vậy? Gã đó nghỉ chơi lâu rồi.
Nếu có Koeman, chúng ta đã là nhà vô địch.
Nghiêm túc chứ? Lẽ ra anh nên làm bình luận viên.
- Thế nào rồi? - Vừa kịp lúc, trận đấu đã bắt đầu.
Đây. Ở đây sao rồi?
- Tôi không biết ông sẽ đến. - Chỉ kiểm tra tình hình.
- Chà, suôn sẻ mà. - Thật sao?
- Tôi nghe nói Maroc đã hết. - Vâng, nó bán rất chạy.
Ừ. Tôi đã bảo cậu dự trữ mà?
Tôi đã làm và nó lại hết.
Tôi sẽ lo chuyện của tôi, ông lo chuyện ông.
Tôi đã kiểm soát được tất cả. Nên cứ để yên đi.
- Bố, thôi nào. - Thôi nào là sao?
Con biết bọn ta vừa gặp ai không?
Etienne, bạn tốt của con.
Vẫn chưa trả tiền, nhỉ?
Con đang để mình bị lừa đấy. Tệ thật.
- Brink. - Với tất cả chúng ta.
Ferry và bố đã lo cho con, nên hãy lấy đó làm ví dụ.
Nếu không con lại khóc xin tiền.
Bố.
Đi lấy bia đi. Trận đấu đang bắt đầu. Đi đi.
Trận đấu bắt đầu. Nó rất quan trọng với Ajax.
Mở đi. Mở đường đi.
- Giơ tay lên đầu. - Giơ tay lên.
Đừng giở trò.
- Cử động là chết. - Chạy ra phía sau.
Giơ tay lên đầu.
Xếp tiền vào túi. Ngay. Nhanh lên.
Nhanh lên.
Tiếp tục xếp vào. Tiếp tục đi.
- Ngay đi. - Nhanh lên nào.
Tiếp đi.
Này, mày làm gì thế? Đồ ngốc.
- Muốn chết hả? - Chuyện gì thế?
- Có chuyện gì thế? - Bố.
Này, nhanh lên.
Tiếp tục bỏ vào.
- Đừng làm thế. - Xong chưa?
Này, gần xong chưa?
Anh ấy đã quá muộn. Một số hậu vệ nhìn nhau
nhưng Suarez canh giờ quá chuẩn…
- Mày là ai? - Mẹ kiếp.
Chết tiệt.
Ferry.
Không ổn rồi.
Ferry, không ổn rồi.
Lấy xe.
- Chúng ta gần tới nơi rồi. - Cố lên con. Nào, cố lên.
CẤP CỨU
- Vết thương đạn bắn vào ngực. - Đưa anh ta tới phòng mổ.
- Giữ mạch đi. - Bắt đầu.
Anh ấy mất nhiều máu.
Đây là bàn mổ.
- Ông không được vào. - Sao?
Cài phanh. Đếm đến ba thì nâng.
- Một, hai, ba. - Được rồi.
- Mạch thế nào? - Huyết áp quá thấp.
Tôi muốn rèn luyện cho nó khi còn nhỏ để nó chăm sóc bản thân tốt hơn.
Nếu nó bị đánh ở trường,
nó cũng sẽ ăn vài cú đấm từ tôi, để nó mạnh mẽ hơn.
Nó luôn là đứa khác biệt.
Và tôi không thể bảo vệ nó.
Tôi đã không để ý.
Lẽ ra tôi không nên để chúng vào. Là do tôi.
Không. Không phải lỗi của anh.
Chúng đã tính toán. Chúng biết.
Chúng đợi trận đấu đó.
Không phải ngẫu nhiên, Fer.
Người miền Nam.
Chúng từ miền Nam.
Vâng, rất có thể.
Anh rành khu đó.
Anh biết dân ở đó.
Lâu lắm rồi tôi chưa đến đó. Không phải vô cớ.
Tôi muốn anh tìm ra kẻ đã làm việc này.
Và tôi muốn anh xử chúng.
Cử động là chết.
Giơ tay lên đầu.
Cử động là chết.
- Ai thế? - Không biết.
Đi xem đi.
Ông là ai? Ông làm gì ở đây?
- Tôi đến thăm. - Thăm ai?
John và em gái tôi.
Tôi chưa từng gặp ông. Ông vào tù à?
Chỉ có lũ ngốc mới vào tù.
- Vậy sao? - Ừ.
- Bố tôi ở tù. - Wesley.
- Tôi sẽ chọc lốp xe ông, đồ khốn. - Biến đi.
John.
Cũng lâu rồi.
Nhuộm tóc à?
- Anh gặp Claudia chưa? - Tôi đến tìm anh.
Nhà X bị cướp. Họ bắn Mattijs.
- Có vẻ không ổn. - Mẹ kiếp.
- Ta nói chuyện nhé? - Sao anh lại ở đây?
Em gái.
Anh đi ngang đây.
Có công việc.
- Định ghé uống cốc cà phê. - Chỉ một cốc thôi.
Thôi, vào trong đi.
Không đi giày lên thảm.
Chẳng khác xưa.
Đợi đã, em yêu.
Vâng.
- Anh pha cà phê nhé? - Được.
Em bị ngã à?
Đại loại thế.
Trại trông ổn đấy.
Vậy, anh đến báo tin gì?
- Gì cơ? - Anh không chỉ ghé qua.
John và em kết hôn bao lâu rồi? Khoảng bốn hay năm năm? Sao?
- Cuối cùng anh cũng đến xin lỗi. - Từ tốn nói được chứ?
Không. Em không thể nhìn mặt anh nếu anh không xin lỗi.
- Sao là anh mà không phải em? - Em không rảnh đâu.
- John, đỡ em. - Claudia…
- Đỡ em dậy nhanh. - Fer vừa đến.
Đỡ đi, rồi ta nói chuyện.
Anh biết không?
Em ở lại đây. Anh đi đi.
Chúa ơi, Clau vẫn chưa thay đổi chút nào.
- Biến đi, đồ ngốc. - Im lặng một chút đi.
Xem anh ta khoe mẽ với mái tóc vàng giả kìa.
- Anh làm tôi phát ốm. - Biến đi, con nhỏ điên rồ.
Tôi coi anh như thế này này, khỉ đầu chó xấu xí.
- Lúc nào cũng khó khăn. - Tôi khó à?
- Ừ. - Nước tiểu bẩn thỉu.
No comments yet. Be the first to leave one.