ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Thưa quý vị, sau đây là đôi lời cửa cơ trưởng.
Hy vọng là mọi người đều cảm thấy thoải mái.
Trong khoảng 5 phút nữa,
chúng ta sẽ hạ cánh xuống sân bay Quốc Tế New Delhi -
Trên đường băng 4R.
Thời tiết bên dưới đang lạnh Nhiệt độ là 15 độ C.
Đang xuất hiện sương mù mỏng, và không khí cũng có chút bất ổn.
Vì vậy hãy nhanh chóng thắt dây an toàn.
Xin lỗi, đã có ai ngồi đây chưa vậy?
Vladimir, phải không?
Xin chào, ông tới đây lúc nào vậy? Ngồi đi!
Làm ơn, coi như là cô không biết tôi đi.
Tôi không biết ông.
Đừng nhìn tôi nữa.
Ồ.
Vậy, chuyến bay thế nào?
Đừng nói chuyện với tôi -
Cứ làm gì mà cô được bảo đi.
Lạy chúa. Đúng là một tên tâm thần nặng.
Mở cửa ra!
Lần trước là tớ rồi.
Arup! Mở cái cửa chết tiệt đó ra!
Hắn lại nằm đo giường đấy! Lần trước là tớ rồi.
Đồ khốn, lần sau cậu còn làm thế nữa tớ xẻo 2 hòn của cậu đi chơi bắn bi đấy.
Được rồi đồ khốn, chết đi cho rồi.
Anh điếc đấy à?
Em về lúc nào vậy?
Vừa về xong.
Ôi chúa ơi.
Tashi, anh đang làm em thấy ghê đấy.
Đi cạo râu đi.
Không được.
Làm gì còn nước.
Không có nước, ý anh là sao chứ? Chẳng phải người ta bơm nước hai tiếng mỗi sáng sao.
Ừ, nhưng bọn anh quên lấy xô đựng.
Ý anh là gì, quên để xô hứng nước á?
Hắn đấy.
Cái gì?
Hôm nay đến lượt hắn.
Ừ, nhưng anh cũng phải nghe thấy tiếng nước chảy chứ?
Các anh phải nhấc mông ra khỏi giường mà đi hứng nước đi chứ.
Việc này có mất đến 30 giây hay không?
Phải, Nhưng là đến lượt hắn.
Ôi chúa ơi, không thể tin là mấy anh lại ăn ở như thế này.
Em làm gì mà cứ xoắn xít lên thế? Mai bọn anh sẽ làm.
Bởi vì anh sẽ ra mắt bố mẹ em trưa nay.
Em muốn anh cạo râu rồi làm cho dễ nhìn một chút.
Ra mắt bố mẹ em ấy hả?
Mặc vào đi.
Chẳng phải em bảo anh không được mua mấy thứ đồ đắt tiền này mà.
Cứ mặc đi, Tashi. Người ta sẽ đánh giá anh qua vẻ ngoài của anh đấy.
Ừ, nhưng anh có bao giờ phải gặp những người như vậy đâu.
Nghe này, Em không đùa đâu đấy, hiểu không Tashi? Anh không biết là em thấy bực thế nào đâu.
Em về đây, nhớ đừng có muộn đấy.
Ôi, bạn ơi -
Cưng à, anh hộ em việc này được không?
- Chiều nay à? - Em bận mấy việc, nên...
Địa chỉ đây nhé.
Cô nàng này yêu cậu thật đấy.
Thằng khốn gặp may.
Vậy, cô ấy đâu rồi?
Tớ đang tìm đây.
Gì? Cậu có biết cô ta trông như thế nào đâu.
Im đê.
Cậu có số của cô ta chứ?
Không.
Chúa ơi, cậu đúng là con bò trong cái thời đại thông tin này đấy.
Tớ á? Cậu là gã duy nhất vẫn còn dùng máy ảnh cơ - phim đấy, đồ con gà.
Máy kỹ thuật số chỉ dành cho mấy tên du lịch vớ vẩn thôi.
Cậu có điện thoại, vậy chắc cậu là Tashi.
Chào, Tôi là Menaka.
A couple more hours and we would've found you.
Đây là Nitin, thợ ảnh của tôi.
Menaka là một phóng viên đặc biệt, sẽ bắt đầu với chúng ta hôm nay.
Chào, Nữ phóng viên đặc biệt. Xin chào.
Được rồi, bắt đầu thôi?
Bởi vì tôi muốn là mọi thứ mình có thế, anh biết đấy. Không ràng buộc.
Cô có thể nói rõ hơn không?
Hát. Diễn này.
Tôi nghĩ là, đạo diễn. À không.
Là Tổng đạo diễn.
Vẽ nữa.
Tôi cũng đang sáng tác tuyển tập thơ đầu tiên của tôi.
Và một ngày nào đó, tôi cũng muốn có một hàng quần áo của chính mình.
Hàng quần áo?
Sao?
Thật khó tin.
Vậy, cô muốn làm điều gì nhất trong những điều cô vừa nói?
Tất cả mọi thứ.
Tất nhiên rồi. Là tất cả.
Đó là lí do vì sao cô ấy làm mọi thứ.
Hãy -
Thật đáng yêu.
Cô có thể hát một bài cho chúng tôi nghe không?
Ồ, tôi cũng không biết nữa.
Đi mà, chúng tôi chỉ có 2 phút thôi, làm ơn.
Được rồi.
Tuyệt quá.
Được rồi, đó là -
I hate you, like I love you.
Like I love you in brackets.
Vậy, đó là like, I hate you, brackets, like I love you.
I hate you, like I love you, in brackets. Quá tuyệt.
I hate you
like I love you
I hate you
like I love you.
Tiếp theo là tiếng trống.
Là vậy đó.
Lời cô tự sáng tác?
Phải -
Lẽ ra chúng tôi không nên yêu cầu cô hát -
- Tôi không thể đẩy chúng ra khỏi đầu được.
Đúng thế.
Này, anh có muốn tôi tặng chữ ký cho chứ?
Tôi không thấy phiền đâu.
Thật chứ? Thế thì -
Anh biết những người nổi tiếng làm cao và ngạo mạn thế nào rồi đấy?
Nhưng tôi không thế đâu.
Tốn cả thời gian.
Này, thứ đó vô giá lắm đấy.
Từ giờ trở di, khi nào anh buồn bực thì cứ -
- I hate you, like I love you, in brackets.
Một bức ảnh kỳ diệu.
Vậy cho cô đấy. Càng nghe càng bại não.
Này, có khó khăn thì mới gọi là công việc chứ.
Anh bạn, đây thực sự là bản tin mà tớ muốn có, vậy mà cái tớ có chỉ là cục sít này?
Nghe này, cô ấy là tin tức đối với tớ, được chứ?
Và thành thật mà nói thì tớ sẽ vui vì che chở cô ấy bất cứ lúc nào.
Bằng gì chứ, cái bụng phệ ấy hả?
Cho mấy tay mơ thôi.
Cô thấy anh bạn Nitin của tôi rồi đó, kẻ hấp diêm hàng loạt.
Xin chào, Ngài hấp diêm.
Mà cậu vừa mua gì đấy?
Ừm, mấy thứ cho cậu, mấy thứ cho tớ.
Được rồi, tớ sẽ quay về sau bữa trưa
Menaka, rất vui được gặp cô.
Tớ để cái túi ở đâu rồi ấy nhỉ?
- Này! - Ồ.
- Cái đó là của tôi! - Xin lỗi.
A-lô, Arup?
Arup?
Cậu nghe thấy không đấy?
Gì vậy, đồ khốn?
Ồ, không, không - Tôi đang nói điện thoại.
Arup? Đợi tí, bố trẻ.
Arup, cái này đẹp đấy.
Rất đẹp.
Cảm ơn.
Nhưng liệu cậu có thể làm cho anh ta vui vẻ hơn được không?
Vui hơn hả? Ai, anh chàng Chuối đó hả?
Haan, giống như anh đang có chuyện vui ấy.
Cả đời, anh ta muốn trở thành món kem chuối -
Và bây giờ giấc mơ thành sự thật.
Thành thật á, quả chuối này hả?
Cậu biết đấy, hạnh phúc, giống như là -
Ông làm lại - lần nữa đi?
Làm như vừa nãy -
Chụp được chứ?
Sớm ngày mai tôi sẽ bàn giao -
Không, không, không, khách hàng đang đợi rồi -
Bây giờ?
Dừng mọi việc khác lại - làm việc này luôn đi.
A-lô, Arup?
Arup, cậu có đó không?
Gì thế?
Này, tớ nhờ chút cậu giúp tớ gửi gói đồ đi?
Không được rồi.
Cậu không nghe thấy gì sao?
Tớ đang bị kẹt với cái quả chuối chết dẫm đó rồi.
Và bà ấy còn muốn sờ thử cá voi đấy.
Bố? Mọi người đang làm gì ở đây vậy?
Bất ngờ không!
Bất ngờ chưa!
Vậy là con gái của mẹ sẽ lên xe hoa ngày 29 tháng 12 này rồi -
Chúng thật hạnh phúc, phải không Bà Lhatoo!
Xin lỗi, 29 tháng 12 ấy ạ?
Vậy là chỉ còn một tháng nữa.
Con đừng lo,
mẹ con và ta sẽ lo hết mọi việc.
Phải vậy không, Bà Lhatoo?
Đó là những gì những bà mẹ sẽ làm, con yêu.
Một giờ rồi.
Mẹ à, tài xế đâu rồi?
Chẳng phải là anh ta phải ở đây giờ này sao?
Lát nữa con phải đến chỗ thợ may.
Cứ từ từ, anh ta sẽ ở đây ngay thôi.
Tashi, anh làm hộ em việc kia chưa vậy?
A-lô? À, Menaka -
Ừ?
Được rồi, Tôi biết nó ở đâu.
Ừm, Tôi sẽ nói với Nitin -
Rồi, chào nhé.
Cô, chú - Cháu xin lỗi, nhưng cháu phải đi bây giờ, cháu đang có chút việc.
Không phải cô-chú nữa.
Con yêu, giờ chúng ta là một gia đình.
Từ bây giờ, là "bố-mẹ".
Ý ông thấy sao, Ông Lhatoo?
Đúng vậy đấy.
Tashi, con, đi với ta nào.
No comments yet. Be the first to leave one.