ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Ở tập Graceland trước.
Êh, sao họ lại gọi nó là Graceland?
Khi họ tich thu từ tên trùm ma túy,
dường như hắn là fan trung thành của Elvis.
Cái tên như bế tắc vậy.
Tôi là kiểm soát viên
cuộc điều tra Paul Briggs của anh.
Cho hắn vào hồ sơ của anh. Bám sát hắn.
- Cho tôi vào đi Bello. - Chết tiệt, không được.
Nói với Bello có người rồi, lính thủy đấy nhé.
Cá lớn như Bello sẽ có cá lớn hơn,
như Đảng Caza.
Paul Briggs không phải tội phạm.
Vài năm trước, Caza bắt hắn.
Họ tra tấn hắn và khiến hắn thành kẻ nghiện ngập.
Sau đó, họ lại thả hắn ra.
Jangles.
Anh giúp tôi bắt Briggs được chứ.
Không, tôi không làm đâu.
Đây là đặc vụ Juan Badillo.
Tôi là tay trong như Jangles.
- Anh đang tìm tôi đấy hả? - Ừh.
Lùi lại.
Đấu súng à?
Tôi đã điều tra cậu suốt 3 tháng qua.
Viên đặc vụ yêu cầu tôi mất tích,
và FBI nghĩ cậu nhận trách nhiệm.
Jangles thiêu rụi căn nhà. Jangles giết Lisa.
Briggs không bao giờ bỏ qua đâu.
- Hắn không bỏ qua nếu không có... - Mike, dừng lại.
- Đứng yên. - Anh là người của pháp luật à?
Có lẽ chúng ta hợp tác được đấy.
Jangles lộ diện,
sẽ rất nhanh rất đẫm máu.
Thậm chí tôi vẫn chưa biết gã ấy trông thế nào.
Thả hắn ra, Paul.
Gã này là Jangles, anh nói rồi mà!
Tôi đây. Anh biết tôi mà.
Anh không còn là nghi phạm nữa.
Jangles đã giết Juan Badillo.
Tôi tìm thấy mấy chiếc chìa khóa gốc của hắn.
Chúng là chiến lợi phẩm.
Thứ này ở trước cửa nhà Juan.
Em có quá nhiều sai lầm.
Anh tha thứ cho em nhé?
Juan cho anh vé đi D.C từ lúc bắt đầu.
Chúng tôi sẽ tôn trọng điều đó. Nên, họ bổ nhiệm anh
làm trợ lý đặc biệt cho Phó Giám đốc.
Muốn nói chuyện, hả? Muốn nói chuyện hả, đồ cứng đầu?
Dịch: Thanh Tùng - Biên Tập: Phương Trần
Mày tìm ra đường dây chưa?
Sao tụi bây lại làm chuyện này?
Mày tìm ra...
Chuyện gì vậy, Leon?
Bọ cạp Pauly.
Chào mừng đến mi casa de agua.
Tôi làm đấy.
Cậu mang gì cho tôi vậy?
Đến mà xem.
- Bing! - Whoo!
Oh, mấy chú cá hanh này đẹp đấy.
Ừh, sâu hơn chút nữa xem.
Oh, không phải M.R.U.D đó chứ?
- Cậu thấy giống của bọn Xéc-bi à? - Không.
Tôi đem cho cậu mìn M18 đấy.
Ohh.
- Làm ăn lớn đó. - Giá cũ chứ?
- Riêng cậu thôi đó. - Pow!
Oh, yeah, "riêng cậu thôi đó".
Êh, Chuck, tôi đoán cô không phải người duy nhất
say mê Briggs đấy chứ.
Tôi không biết anh đang nói gì.
Bật mí đi, Chuck.
Này, Paige sẽ tức điên lên vì anh trộm thức uống của cổ đấy.
Oh, vậy hả?
Àh, cô ấy không nên ngủ gật
Cô mà ngủ là mất liền.
- Thùng xanh hả? - Pssh.
Úi cha ơi.
Oh, ngon quá anh bạn.
Oh, cậu lát mấy miếng philê
từ con đó đấy hả?
Oh, đúng rồi. Cậu ở lại ăn tối chứ?
Cậu ấy không ăn tối.
Họ đang gói gém. Quan sát kĩ nhé, mọi người.
Tôi ra lệnh là lên liền, được chứ? Nè, Zelanski.
Leon có dao. Đội cậu sẵn sàng đi nhé.
Dao được chú ý.
Này, anh bạn, cậu ở lại dùng bữa nhé?
Oh, cậu quen gã đó hả?
Có thể.
Coi nào, Briggs.
Thật vậy sao? Anh làm cái quái gì vậy anh bạn?
Này, Z. Đội cậu sẵn sàng đi.
Nếu 1 phút nữa cậu ấy không ra, cậu cứ ập vào.
Rõ.
Nếu cậu quen hắn, coi chừng vạ lây đó.
Oh, vậy sao? Ai?
Caza.
Caza? Băng Caza ấy hả?
Đúng, đúng, chúng có mấy tay sát thủ
đăng hình khắp trấn.
Huh. Tôi chưa hiểu.
Ý tôi là, mấy gã đó không nói nhiều,
nhưng tôi nghĩ...
Mm, đúng rồi.
Vậy, cậu quen hắn hay sao?
Ừh, tôi quen hắn.
Mm-hmm.
Lục soát nguồn hàng
của người mới trong khu vực rồi, Arash.
Tour xe buýt đưa anh
xuyên qua lãnh địa băng Templar.
Rất nguy hiểm.
Sao không đi qua Durango?
Có phải anh đến vì tội này không, Chuck Norris?
Đi sai hướng à?
Tội buôn lậu.
Được rồi, ngắt lời nếu tôi nói sai nhé.
Các người chọn vài người Mỹ mập béo,
sau đó dừng lại ở Templar
và tải thêm thứ gì đó.
Anh ta biết kìa.
Anh biết được gì?
Shaban, không sao đâu.
Nghĩ đi. Nếu hắn biết thật,
thì hắn đâu có đặt câu hỏi.
Nói dối. Nói dối đấy, được chưa?
Này.
Chúng tôi cố gắng làm ăn...
những ba năm mới làm được hàng.
Xì gà hả?
Đây là thứ các anh buôn lậu sao?
30 hộp Cubanos một tuần.
Chúng tôi đủ xấu hổ lắm rồi.
Chúng ta có thể dẫn mấy anh em đây đến Castro.
Anh sẽ ngồi lên chiếc ghế giám đốc
chưa đầy một tháng.
Arash, Arash.
Ít nhất danh sách cũng ngắn hơn.
Gì thế?
Phó Giám đốc gọi chúng ta đến văn phòng ngay.
Ông ta tăng gấp đôi lương cho chúng ta chăng?
Buồn cười. Buồn cười thật, Cranston.
Tin chúng tôi thắng lợi ở Miền tây đi nhanh thật.
Còn cô, Jessica?
Tôi không thể bỏ qua điếu xì gà ngon.
Làm tốt lắm, Warren.
Nóng lòng chờ nghe xem Phó giám đốc nói gì.
Lần sau nhớ tịch thu một mớ rượu Cognac đấy nhé.
Được thôi.
- Chào buổi sáng, mọi người. - Chào buổi sáng, sếp.
Chào buổi sáng, sếp.
- Chào buổi sáng. - Ngồi đi.
Vậy, xe buýt của cậu không chuyên chở ma túy và vũ khí.
Không, thưa sếp.
Bỏ qua những chuyện vặt, nhé?
Tôi đóng cuộc điều tra xe buýt của anh.
Tôi muốn anh trở lại bàn cho tôi trong hai ngày.
Thưa sếp, nếu chúng tôi bị đóng án ngay lúc này là một sai lầm.
Dựa vào thành công của hai người đến nay à?
Để anh ta nói.
Nói đi.
Hành khách xe buýt tạo nhiều lợi thế độc đáo.
Họ kiểm tra khu vực biên giới
riêng biệt với xe thương nghiệp,
không có chó, họ cũng không phải đối tượng cho chiếc vacis x-quang.
Tôi nghe những điều này từ đề xuất ban đầu của anh rồi.
Cho anh ta xem, uh... chỗ tiền chuyển đi.
Ngoài hành khách, mỗi xe buýt chở thêm 6 tấn.
Mỹ nhập lậu 10 tấn heroin thô mỗi năm.
Hai xe buýt từ quốc gia này
có thể ngốn hết mọi thứ nó muốn
mà vẫn còn chỗ cho cocain, meth hay súng ngắn
hoặc bất cứ thứ gì mà họ muốn đem qua.
Chúng ta không chỉ nói về vài kg
chuyển lậu trong bánh xe dự phòng.
Chúng ta nói về đường dây buôn lậu hoàn toàn mới,
tầm cỡ như Nogales.
Tôi nghỉ chút đã.
Vụ này chỉ tổ hao tốn dầu động cơ.
Dầu động cơ là chỉ số thôi.
Đúng, chi tiêu lãng phí của chúng ta đó...
Cranston, im đi.
Thực tế là, anh đem đến cho tôi tin cũ.
Chúng tôi ký vì chúng tôi thích giả thuyết,
nhưng anh lại làm tôi thất vọng.
- Thưa sếp, nếu anh... - Ngưng chiến dịch.
Điều đầu tiên tôi muốn anh tuần tới trở về bàn.
Cảm ơn. Xin lỗi, anh bạn.
Không sao.
Em cố lắm rồi.
Anh làm hao tốn gì chứ?
Anh trở lại văn phòng cũng tốt lắm mà.
- Đừng nói thế chứ. - Nói gì?
- Đó đó. - Gì cơ?
Em biết, em là người
khởi đầu anh theo vụ xe buýt mà.
- Không. Không. - Có chứ.
Lẽ ra anh không nên đi thực sát tình hình ấy chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.