ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Tập trước của "Pretty Little Liars..."
Cô có 1 nhân chứng từ nhà hàng Two Crows Diner.
cháu khớp với mô tả, and I'd like it
Và cô muốn cháu về đồn xếp hàng thử xem.
Anh đã nói chuyện với Jillian sáng nay.
và đại loại cuối cùng là biến em thành đồng tác giả.
Jillian đã chấp nhận cuốn sách.
- Tuyệt quá. - Rất tuyệt.
Mình nghĩ đứa mà cảnh sát
cần phải nói chuyện đứng đằng kia kìa.
Cậu ở đây bao lâu cũng được.
Cậu có tin được là đã 3 năm
từ chuyến đi Madrid không?
Điên zồ thật. Các cậu đang định...
Kết hôn. Tối nay.
Chuyện gì vậy?
- Oh, my God! - Aria!
Có ai đã nghe nói đến nhà hàng
The Two Crows chưa?
Có ai không? Hello?
Cái tay cầm bị mất 1 cái thanh..
Có thể dùng nó làm vũ khí làm gãy cổ người khác.
Sara Harvey muốn vụ này được phá.
Dù người này là ai... chúng muốn che đậy lại.
Giờ có nhiều hơn 1 người săn chúng ta à?
- Cái này chụp bao giờ vậy? - 'Còn nữa này.'
Oh, my God!
Là cậu à?
Cậu đã gọi Charlotte đêm đó
từ nhà hàng Two Crows Diner?
Emily, không nói chuyện này ở đây được.
Vào trong xe đi. VÀO ĐI.
Tôi đã gọi Charlotte đêm đó.
- Tại sao? - Tôi bảo chị ta gặp tôi thôi.
- Ở nhà thờ? - Ở The Two Crows.
Tôi ngồi đợi 2 tiếng.
Chị ta không hề đến.
Nếu có người đã thấy tôi gọi điện, thì họ đã thấy tôi
ngồi đó 1 mình với cốc cà phê
cùng miếng bánh táo rồi.
Đấy là lần duy nhất cậu đến The Two Crows?
Thứ 6 tuần trước có người đã cố
đâm tôi trên bãi đỗ xe nhà hàng đó.
Lúc đó tôi vẫn đang làm việc cho mẹ Yvonne.
Gọi điện thoại cho 7 tỷ tình nguyện viên trong phòng.
Cậu muốn Charlotte được thả.
Vì thế nên cậu đã đổi ý trong phiên tòa.
Cậu sợ là câu chuyện của Aria sẽ thuyết phục tòa
giữ chị ta lại bệnh viện, nơi mà cậu sẽ không động tới chị ta được.
Tôi đâu cố ý động tới chị ta.
Tôi chỉ muốn nói chuyện với chị ta, 1 mình.
- Cậu hiểu mà. - Chắc rồi.
Sau sự chú ý mà cậu có được
ở cái hố đó.
Đâu phải chỉ riêng tôi, Emily.
Charlotte DiLaurentis biết hết mọi thứ
về tất cả chúng ta.
Từng lỗi lầm, từng lời nói dối, từng tội một.
Và chị ta đã không hề lôi kéo chúng ta
trong 5 năm bị giam giữ.
Chỉ cứ ngồi trong bệnh viện
kêu tích tích như bom hẹn giờ.
Nếu chị ta có đến thì sao?
Tìm hiểu xem chị ta sẽ làm gì với sự tự do của mình.
Và nếu chị ta nói là sẽ nói ra tất cả
cậu có còn ngồi đó cắn miếng bánh được không?
hay cậu sẽ nghĩ cách nào đó để ngăn chị ta lại.
Quan trọng những gì tôi nghĩ đâu.
Vấn đề là, chị ta đã không đến.
Tôi sẽ đưa cậu về.
Nếu là cậu thì sao?
Nếu cậu gọi chị ta và chị ta đến thì sao?
Cậu sẽ làm gì?
Dịch bởi PLL Page VN
Về cơ bản Mona đã nói cậu là cậu ta đã sẵn sàng giết Charlotte.
Yeah, nhưng cậu ta có giết đâu, Charlotte đã không đến.
Không có tội vì nạn nhân không đến à?
'Hạ thấp tiêu chuẩn quá rồi đấy, Em.'
Vô tội, có tội, gì cũng được
cậu ta đã thừa nhận là cô gái tóc nâu gọi điện.
Nói với Tanner thôi, mình sẽ được loại khỏi danh sách tình nghi.
- Cậu có nghĩ cậu ta đang nói dối không? - Chọn 1 chủ đề đi.
về việc Charlotte không đến gặp.
Có thể là đúng. Dễ kiểm tra được quá mà.
Trong khi 2 bé đang tranh luận, nên nhớ rằng
mình mới là người đứng xếp hàng nhé.
Được chứ? Đèn ở đó thì mập mờ.
- Giờ sao, chúng ta đợi à? - Đợi gì?
Kẻ muốn muốn chúng ta đưa ra
hung thủ giết Charlotte vào đêm bầu cử.
- Và chúng đang mất dần kiên nhẫn. - Yeah?
Có ai muốn bôi thuốc mỡ lên
sự kiên nhẫn đó không?
Mona hoang dã có vẻ như đang dẫn chúng ta đến đâu đó.
Đặc biệt là nếu cậu ta tin là chúng ta tin cậu ta.
Vậy, chúng ta có tin không?
Tin vừa đủ.
Em chỉ nghĩ là nên ở lại Rosewood
lâu hơn thôi.
Em sẽ đi gặp họ khi về đó.
Rồi lại gặp lại
khi họ sang New York.
Tanner muốn bọn em ở lại.
Luật sư của anh ở đó, em ở đây
Em phải đi theo quyết định của mình.
Nếu em ở New York, tất cả những gì em nghĩ
sẽ là Aria và những người còn lại thôi.
Vì họ là bạn em, Jordan.
Ừ, em biết rồi.
Được rồi, gọi sau nhé. I love you.
Vậy là mình có được thiệp mời không?
Đương nhiên là có.
Mình đã mong
được gặp Jordan khi về đây.
Anh ấy kiểu bị chứng sợ những thị trấn nhỏ ấy.
Nghĩ rằng chúng tồn tại để không bao giờ phải đến.
Mm-hmm. Mình cũng từng nghĩ thế.
Điều gì đã làm cậu thay đổi?
Những thành phố lớn.
Oh, um, Mình đã chọn được vài cái cà vạt
mà có thể mặc cùng mấy cái áo trong tủ của cậu.
Không cần làm thế đâu.
Chỉ là chút cảm ơn vì đã cho mình ở đây thôi.
Oh, và mình đã ghi chú lại là mặc với cái gì rồi.
Quá tuyệt. Kiểu quần áo Garanimals cho người lớn.
Okay, mình đã kiểm tra lại hệ thống
nâng cấp phần cứng
và tắt cái lò sưởi lửa rồi
'đến khi thay bảng điều khiển mới.'
Mình xin lỗi.
Không biết chuyện gì đã xảy ra
nhưng nó sẽ không xảy ra nữa đâu
Lucas, cậu không cần phải
về đây vì chuyện đó mà.
Cũng không phải, nhưng mình dù sao cũng có việc về đây.
Đi xem chỗ đất kia.
- Nhà à? - 'Không.'
Chỗ nhà máy với xưởng đoạn qua hồ ấy.
Tài khoản của mình đang thì thầm là hãy tiêu tiền đi
'và mình nhận ra là nếu có thể làm gì đó'
'với 1 trong những đồ khủng long cổ kia'
tài khoản của mình sẽ rất vui vẻ
và thị trấn cũng có thể thu thêm tiền thuế.
Aww, những chàng trai nhớ về quê hương.
Yeah. Cũng có chút điều đó.
Có lẽ mình sẽ cho thị trấn này cơ hội thứ 2.
Mình hiểu ý cậu.
Khi chúng ta thực sự thoát khỏi đây, chuyện xảy ra quá nhanh
chúng ta đã không thể biết là mình đã bỏ lại những gì phía sau.
Tối nay mình sẽ mang bảng điều khiển mới.
Aria có cần gì, cứ gọi cho mình. Okay?
Okay.
Muộn quá rồi.
Chúng ta gần như bỏ lỡ phần ăn sáng
trong hoạt động ăn sáng trên giường.
Mọi người sẽ tự hỏi là chúng ta làm gì mà lâu vậy.
Mọi người biết chính xác là chúng ta làm gì mà lâu vậy rồi.
Hôm nay em muốn làm gì?
Em đang nghĩ là có thể kiếm cái hồ
hay sông nào đó, ngồi bên bờ đọc sách.
hoặc không cần đọc.
Anh sẽ đào lên 1 nghệ sỹ người Pháp
trả anh ta 50 đô để vẽ chân dung.
Hoàn hảo.
'Ali!'
Sao lại phải nằm đây chứ?
- Vì em đã bị chấn thương. - Em ổn mà.
Em sẽ ổn, sớm thôi.
Sao em lại phải ở đây?
Anh là bác sỹ, anh có thể chăm sóc em mà.
Vì thế nên anh mới nghĩ là tốt nhất là em nên nằm yên đây.
Đây không phải nơi em muốn hưởng tuần trăng mật đâu.
Rất mừng khi em nói thế.
Oh, là quản lý của tòa nhà, đang khá lo lắng.
Em ngã xuống cầu thang nhà chị ta, lo lắng là phải thôi.
Họ đang kiểm tra lại thảm với cầu thang.
Em không muốn kiện ai cả.
'Em chỉ muốn đi picnic thôi'
Sẽ đi, ngay khi
em ra viện.
Sao vậy?
Em đã rất hạnh phúc...
khoảnh khắc trước lúc ngã ấy.
Và em tự hỏi là có phải vì thế nên mình ngã không.
Có lẽ điều tốt cần phải được trả giá bởi 1 điều tồi tệ xảy ra.
Vũ trụ này không hoạt động kiểu đấy đâu.
Nhiều lúc em nghĩ là mình đang bị trừng phạt
vì đã sống sót... vẫn tồn tại.
hoặc chỉ là em đã trượt chân
trên thảm thôi.
Và các hành tinh không phải xếp thẳng hàng nhau để muốn cho em u đầu đâu.
Tai nạn bình thường thôi.
Điện thoại em đâu rồi?
- Cậu ấy nói là do tai nạn. - Và chúng ta tin sao?
Tin theo kiểu Aria bị đốt héo đi cũng là tai nạn ấy.
Cậu nghĩ sao, Spence?
Uh, 2 trên 5 người đã nhập viện.
Là 40% rồi.
Là 60 nếu tính thêm
vụ trứng của Emily.
No comments yet. Be the first to leave one.