ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Đối với lũ thú hoang ...
chúng tao cho chúng ăn roi khi chúng phản kháng.
Điều này sẽ dạy cho mày không nên chạy trốn.
Nè.
Mày biết cái thập tự này nghĩa là gì không? Con đượi Mexico!
Ngọn lửa sẽ rửa sạch tội lỗi của mày.
Mày chui ra từ nghĩa trang nào vậy?
Nếu mày tới đây để chôn quan tài ...
thì làm mau lên và giữ yên lặng.
Nhưng tao muốn trò chuyện.
Có vẻ như mày đang muốn mau ...
chui vào cái quan tài mà mày đang kéo lê.
Có lẽ như vậy.
Mày hẳn đến từ miền Bắc?
Tao chiến đấu cho miền Bắc.
Chúng tao không ưa những kẻ chiến đấu cho miền Bắc.
Đây là miền Nam.
Tao có thể thấy điều đó. Tao thấy chứ.
Làm xong chuyện đi. Lý đến thằng chết bầm này làm gì?
Hãy giải quyết con mẹ này đã.
Ăn hiếp đàn bà thì hay ho gì.
Mày vừa nói gì?
Điều đó không quan trọng.
Điều quan trọng là mày đang sắp chết.
Tên tôi là Django.
Nếu đi với tôi, không ai sẽ làm hại cô.
Cô sẽ không đi xa được đâu.
Hơn nữa, chưa cần đi qua cầu đâu.
Đường của tôi, bây giờ, đi theo chiều ngược lại.
Tên của cô là gì?
- Maria. - Đi thôi.
Một cái giường cho cô này.
Anh cần gì cũng được.
Nhưng cho cô này thì không.
Cô ta không thể ở lại đây.
Hơn nữa, tôi không còn phòng nào. Tất cả đều được thuê.
Anh có thể tự mình đi kiểm tra.
Chìa khóa phòng của cô.
Đưa nó cho tôi.
Đừng lo. Tôi sẽ đền bù cho cô.
Như thế chắc cũng đủ.
Cảm ơn.
Đi ngủ đi. Hôm nay cô mệt lắm rồi.
Căn phòng nhỏ trên gác ở cuối hành lang.
Sáng mai tôi muốn cô ta ra khỏi đây.
Trễ lắm là sáng mai đấy. Tôi xin lỗi.
Rõ chứ?
Không ai phải vội vã cả, ông bạn.
Mang cho tôi một cái gì đó để ăn.
Thức ăn của anh đây.
Nếu anh buôn bán quan tài ...
Anh tới đây là đúng chỗ rồi đó.
Tính đến giờ thì tôi cũng đã gặp vài khách hàng.
Khi cuộc chiến khốn kiếp này nổ ra ...
giữa người Mexico của Hugo và quân miền Nam của Thiếu Tá Jackson ...
mọi người di tản hết và thị trấn trở nên như hôm nay ...
một thị trấn chết.
Vậy các cô gái của ông ngủ với ma chắc!
Vâng, chúng tôi giật gấu vá vai. Đi một ít với bọn Mexico ...
một ít với tụi lính của TTá Jackson.
Chúng tôi không muốn rắc rối với bất cứ ai.
Ông là người trung lập.
Có một thỏa thuận mặc nhiên.
Đây là khu trung lập.
Nhưng chúng tôi phải trả giá đắt để được sống.
Anh mới đến đây, anh bạn trẻ ...
và anh không biết Thiếu Tá Jackson.
Anh không biết ông ta, phải không?
Tôi biết ai hay không chẳng dính gì đến ông, ông lão.
Anh sẽ đãi tôi một ly rượu chứ?
Anh cũng lì lắm mới dẫn cô ta theo.
Như vậy là gây sự với cả bọn Mễ và bọn kỳ thị chủng tộc đó.
Tôi thích gây sự với thiên hạ.
Thật hả? Vậy thì tốt thôi.
Anh nè, các bạn tôi đều sợ quan tài của anh.
Nhưng tôi thấy chẳng hề gì.
Bán quan tài thì cũng là một nghề thôi.
Có ai ở trong đó không?
Một người tên là Django.
Chào, đại ca Jonathan.
Tiền phải nộp tháng này...
tôi chỉ có bao nhiêu đây thôi.
Bán buôn ế ẩm quá.
Ông đi mà nói điều đó với ngài Thiếu Tá.
Tôi cần phải thay một chiếc váy khác.
Chỉ chút nữa là bọn lính của TTá tới rồi.
Chắc có cả ông Thiếu Tá nữa. Ổng không thích màu xanh lá cây.
Ông ta chỉ mê màu đỏ.
Nè.
Tôi sẽ thay đồ ở đây.
Tôi đã quen sử dụng gương của tôi.
Đừng lo. Cô có thể tự cứu mình nếu cô chịu chiều chuộng TTá.
Tại sao cô không mặc một chiếc váy màu đỏ?
Làm đi, hãy tin tôi.
Mặc một chiếc váy màu đỏ, và cô sẽ cứu chính mình.
TTá Jackson không hận gì cô.
Ông ta chỉ ghét người Mexico thôi.
Ông nói rằng màu da bọn họ làm ông khó chịu.
Cô thực sự đã tự chuốc lấy rắc rối.
Cô có thể ở yên đây với chúng tôi.
Nhưng cô lại bỏ trốn và lọt vào tay kẻ thù tệ nhất của Jackson: bọn Mexico.
Rồi tại sao cô cũng trốn khỏi chúng nữa?
- Cô muốn tìm cái gì? - Tôi không biết.
Cô không biết?
Cô tưởng tôi ngốc hả?
Tất nhiên họ sẽ giết anh chàng của cô.
Đáng tiếc, một anh chàng rất đẹp trai.
Cho tôi một bộ bài.
Ông ta muốn một bộ bài.
Anh muốn chơi với người chết hả?
Nếu cô làm theo lời tôi, cô sẽ không sao.
Tô điểm lên chút đi. Đối với cô thì dễ thôi mà.
Cảm ơn, nhưng chẳng ích lợi gì đâu.
Mẹ nó.
Đó là trò giải trí của Jackson.
Một vài người Mexico không chịu trả tiền.
Vì vậy, chúng khiến họ chạy trốn.
Rất khủng khiếp.
Đi đi.
Đứa khác.
Tao chán rồi. Mày làm đi.
Đi!
Có một tên khá thú vị mới đến trong thị trấn.
Bây giờ họ sẽ đến đây.
Họ sẽ bày trò tiêu khiển.
Vô trong đi.
Khóa cửa lại và đừng nhúc nhích.
TTá Jackson và lính của hắn đang đến!
Chào buổi sáng, TTá Jackson.
Xin chào, xin thoải mái tự nhiên.
Lại đây.
Số này chưa đủ ...
nhưng bao giờ tôi có được thì...
Tôi tin ông, Nathaniel.
Tôi tin ông.
Lũ hèn nhát có bao giờ dám lừa gạt. Tôi biết chứ.
Nhất là khi chúng phải trả tiền để được bảo vệ.
Tuần tới, tới đồn Charriba trả đủ cho tôi.
Tuần tới, như ngài muốn.
Cảm ơn ngài, TTá. Cảm ơn ngài.
Nè, con kia.
- Hãy lên tầng trên với tao. - Tôi cảm thấy không thích.
- Nhanh lên, đi đi. - Không. Ông không có quyền với tôi.
Nếu không đi với hắn, thì đi với tao.
Cô ta nói cô ta không thấy thích.
Buông cô ấy ra.
Khoan đã.
Bảo tụi nó lên lầu đi, Nathaniel.
Nè, mấy em. Lên phòng đi.
Cô cũng vậy.
Mày phải gan lắm mới ăn nói với Ringo kiểu đó.
Gan hay là ẩu tả.
Giống như thằng bắc kỳ dơ dáy đã giết năm lính của tao ở bờ sông.
Nó chắc phải lẹ tay lắm.
Năm mạng một lượt.
Đúng là tay nhà nghề.
Nó cũng lấy đi một cô ả ...
một con điếm bán cho người Mexico ...
một con phản bội giống nòi.
Chiến tranh đã chấm dứt,
những suy nghĩ như vậy lỗi thời rồi.
Rất tiếc tao không đồng ý với mày
nhưng cuộc chiến tranh của tao thì không bao giờ dứt.
Mày kéo theo quan tài là khôn đấy. Mày sẽ được cư xử đặc biệt.
Bọn tao sẽ mai táng mày.
Thường thì bọn tao ném xác chết cho bọn kên kên, để đầu độc chúng.
Tao tưởng lũ kên kên tội nghiệp không đến nỗi bị kỳ thị chủng tộc chứ!
Tao nghĩ rằng nó chỉ áp dụng với lũ heo miền Nam.
Ray tay đi, tụi bay.
Hôm nay nói thế đủ rồi.
Tao còn một viên đạn.
Nhưng làm vậy thì quá dễ.
Mày còn bao nhiêu lính hả, con heo?
Tao hỏi mày có bao nhiêu lính.
Bốn mươi.
Tốt lắm, heo à.
Lần tới, mày mang cả 40 thằng đến đây.
Như vậy vui hơn.
Tao sẽ ở đây, chờ mày.
Đừng lo.
Chúng tao sẽ đến.
Ông dọn dẹp được rồi ...
nhưng đừng đụng đến quan tài của tôi.
Tôi lấy một tấm mền.
Cảm ơn anh.
Về điều gì?
Về những gì anh đã làm cho tôi.
Tôi làm đâu phải cho cô.
Dù sao vẫn cám ơn anh.
Cô nói "cảm ơn" quá nhiều. Để xem chuyện cứu cô có là đúng hay không.
Tôi cảm ơn anh vì, dù chỉ là đôi lúc ngắn ngủi ...
anh đã cho tôi biết cảm giác thế nào khi có một người ở bên bảo vệ cho mình ...
yêu thương mình.
Nếu vậy, nên làm cho cái ảo giác đó trọn vẹn chứ.
Ngắn ngủi, nhưng trọn vẹn.
Tại sao anh thả TTá Jackson đi?
Hắn sẽ trở lại với 40 tên lính và giết tất cả chúng ta.
Tôi biết hắn quá mà.
Ông sợ gì, ông lão?
Ông trả tiền cho sự bảo vệ của hắn.
No comments yet. Be the first to leave one.