ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
X-TIMESTAMP-MAP=M PEGTS-,
Lạy Chúa, hãy ban cho chúng tôi ở kiếp này...
và luôn cả kiếp sau
và bảo vệ chúng tôi khỏi Hỏa ngục.
Amen.
Hala! Con lỡ bài cầu nguyện bình minh rồi.
Con còn làm gì đấy?
Giờ con định ngày nào cũng bỏ qua bài cầu nguyện sáng à?
Có sao đâu? Con bé ngủ nướng mà.
Ở nhà này thì không được.
Bốn chữ cái. Bài thơ ca tụng.
- Hymn. - Hymn.
H-Y-M-N.
Mười chữ cái. Điềm lành.
Để nó ăn đi.
- Auspicious. - Auspicious.
Anh bảo em thế nào nhỉ?
Con bé thừa hưởng trí thông minh của anh.
Tất nhiên.
Nó sẽ đi học muộn vì cái ô chữ ngớ ngẩn đó.
Không ngớ ngẩn đâu.
Chẳng phải con đã lỡ xe buýt rồi sao?
Vâng.
Em đã bảo anh không mua ván trượt cho nó.
Nó trượt ván mà không đội mũ bảo hiểm. Nhỡ có tai nạn thì sao?
Để con bé sống đi. Nó có phạm luật nào đâu.
Miễn con bé không léng phéng với con trai, thì không sao cả.
Mẹ có đón con sau giờ học không?
Không cần đâu ạ.
Tất cả về chỗ nào. Lấy nhật ký ra.
"Điều cô sợ nhất không phải lời nói...
những lời nói sỉ nhục, miệt thị, hay những lời gây tổn thương.
Không, cô chịu được điều đó.
Điều cô không chịu nổi là khoảng trống giữa những lời nói,
khoảng lặng,
phán xét, ẩn ý,
những điều không nói ra.
Cô sợ thế giới xa cách, vô hình
của những điều gần được nói, lẽ ra phải nói, nên nói, có thể nói,
nhưng không nói.
Cô sợ vực sâu kinh hoàng của vô định,
một thứ tối tăm, không hình thù mà cô cảm nhận được
trong khoảng lặng khó chịu cuối mỗi câu nói...
hay ngay trước khi bắt đầu một câu nói khác.
Chính trong những lúc thinh lặng, tăm tối,
trong những khoảnh khắc cô đơn đó,
cô mới thấy rõ nhất con người mình.
Byer, em có muốn nói gì không?
Viết hay lắm, Hala.
Từ giờ đến cuối tuần, cả lớp sẽ đọc nhật ký của mình,
nên chuẩn bị đi nhé.
Tôi không gọi theo thứ tự bảng chữ cái đâu.
Còn bài tập về nhà...
viết nhật ký...
về chủ đề này.
GÓC NHÌN
Góc nhìn của các em là gì? Nó có ý nghĩa gì?
Sao chúng ta phải quan tâm?
Ra khỏi lớp của tôi!
Được, câu hỏi lớn là, chúng ta sẽ làm gì trong mùa hè sau khi tốt nghiệp?
Không chạm vào quyển sách nào trong ba tháng.
Tớ đã quyết định sẽ nhuộm tóc,
đi xăm hình, đeo khuyên mũi.
Còn lâu mẹ cậu mới đồng ý.
Tớ 18 tuổi rồi. Họ không làm gì được cả.
Thêm nữa, tớ sẽ ra ở riêng.
Thật ra tớ thích mẹ cậu.
Mẹ tớ cũng thích cậu vì cậu được điểm cao và khiến tớ xấu mặt.
Làm gì có.
Hè này cậu phải dạy tớ trượt ván.
Nếu cậu dạy tớ lái xe.
Đồng ý.
Nhanh nào, các em, chạy nào! Nhanh lên! Chạy nào! Nào, các em!
Mong bình an, khoan dung và phước lành của Allah đến với bạn.
Cẩn thận, còn nóng đấy.
Mẹ bảo con rồi.
Cất điện thoại đi. Sao anh không ăn?
Có chuyện gì à?
Công ty anh không muốn ra tòa, nhưng đó có thể là chiến thắng lớn.
Anh không có lựa chọn.
Anh luôn có lựa chọn.
Mọi thứ còn lại, phụ thuộc thánh Allah.
Được rồi. Em nói đúng.
Hala. Ở trường thế nào?
Tốt ạ. Vẫn như mọi khi.
Con lúc nào cũng nói chuyện với bố.
Nhưng với mẹ, con không nói câu nào.
Con làm thế từ bao giờ?
Thái độ của con hoàn toàn thay đổi.
Đâu có.
- Hiểu ý mẹ nói... - Sao em lại mắng con bé?
- Để nó yên đi. - Thôi được.
Vậy dạo này con đọc gì?
Bọn con vừa đọc xong cuốn Người xa lạ.
Và giờ đang đọc A Doll's House.
Vở kịch của Henrik Ibsen.
Con có được đọc Chiến tranh và Hòa bình không?
Ở đại học, bố học cả một môn về nó.
Vâng, học kỳ sau.
Có nhiều trải nghiệm thực tế về con người trong tác phẩm đó
hơn bất cứ cuốn sách nào con đọc.
Con sẽ bảo Tolstoy là bố nói thế.
Được, thức ăn nguội rồi đấy.
Trong khảo sát gần đây, khi được hỏi người nhập cư,
có là một phần quan trọng trong bản sắc người Mỹ,
75% trả lời có.
Bố nghĩ con cần hiểu cho mẹ hơn một chút.
Mẹ bảo bọc quá đáng.
Thế con nghĩ sao? Mẹ là mẹ con. Đó là công việc của mẹ.
Mẹ vốn đã như thế này rồi à?
Mẹ như thế này là vì con.
Khi bố gặp mẹ con lần đầu, mẹ là người đầy lý tưởng.
Mẹ có tinh thần thích phiêu lưu thật sự.
Khi ông bà tìm vợ cho bố ở Karachi nhiều năm trước,
ông bà muốn một người chung thủy và đáng tin cậy.
Và thế là ông bà tìm được mẹ.
Mẹ có cả một cuộc sống trước mắt trước khi gặp bố, trước khi có con.
Vậy ông bà là người đã chọn mẹ?
Hồi xưa ở đó là như thế.
Bố có yêu mẹ không?
Đó là câu hỏi ngớ ngẩn.
Hôn nhân không chỉ có tình yêu.
Mà là còn về những giá trị.
Bố mẹ muốn một chàng trai đạo Hồi tốt cho con.
Mọi thứ tiếp diễn từ đó, con yêu.
Có một cảm giác ấm nóng bắt đầu từ cổ họng.
Rất khó nuốt.
Trườn xuống dọc theo cột sống.
Càng ngày càng nặng hơn.
Khó hơn để rũ bỏ.
Cảm giác chỉ một ánh nhìn cũng khiến ta trần trụi và yếu đuối,
nó di chuyển và định hình bên trong
cho đến khi trung tâm không giữ được nữa.
GÓC NHÌN
Thôi, tớ đi đây. Cậu muốn đi nhờ không?
Không cần đâu.
Được, hẹn gặp cậu sau.
Chào.
Cậu sợ à?
Không. Sao tớ phải sợ?
Chẳng phải cậu nói cậu sợ im lặng?
Chẳng phải cậu viết thế sao?
Cậu viết, "gần được nói, nên nói,
lẽ ra phải nói, có thể nói, nhưng không nói"?
Đó là một nhân vật.
- Tức là không viết về cậu? - Không.
- Đó chỉ là một phần câu chuyện. - Tớ hiểu. Được rồi.
Thú vị đấy.
Nhưng phần nào nó nói về cậu, phải không?
Ừ.
Vậy tớ muốn đọc nó.
Tớ chưa viết xong.
Và chắc cũng không hay lắm đâu.
Nên tớ không biết cậu có muốn đọc nó không.
Tớ chắc là không tệ đâu.
Tớ đi đây.
Được.
Chào bố.
Chào con.
Ô chữ hôm nay khó thật. Con còn chưa thử giải nữa.
Con nghĩ sao về câu này?
Hàng ngang 11 chữ. Phát ra ánh sáng.
Luminescent?
L-U-M-I-N-E-S-C-E-N-T.
Giống như tên con vậy.
- Ý bố là sao? - "Hala" trong tiếng A-rập, là "halo".
Hay quầng sáng xung quanh mặt trăng.
Sao bố mẹ lại chọn tên đó?
Bố mẹ thống nhất nếu sinh con trai, mẹ sẽ được đặt tên,
còn nếu con gái thì bố được đặt.
Nếu con là con trai, bố sẽ đặt tên con là gì?
Phiền phức?
Bố xấu thế.
Được, câu này nhé.
Hàng dọc bảy chữ. Thợ thủ công?
Chúc ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon.
Bố biết mẹ không thích mà.
Vậy thì chuyện này bố con mình biết thôi.
Cái gì mẹ không biết thì sẽ không tổn thương.
Cô Ahmed gọi.
Cô ấy nói con trai cô ấy thấy con ở sân trượt ván...
và có rất nhiều con trai ở đó.
Con làm sao cản con trai đến đó được. Và con đi cùng Melanie.
Con nói với bố mẹ thế còn gì. Bố mẹ nói miễn con đi một mình thì không sao.
Đúng, nhưng phải cẩn thận.
Con biết cộng đồng sẽ nghĩ gì mà.
Họ sẽ bắt đầu xì xào bàn tán.
Ý con là, con không quan tâm họ nghĩ gì.
Nếu họ được quyết định, con đã lấy chồng từ lâu rồi.
Mẹ hiểu, nhưng...
giờ con lớn rồi.
Và con là con gái.
Nên hãy cẩn thận.
Bố mẹ không thể luôn ở bên để bảo vệ con được đâu.
Vâng.
Mai sẽ đánh thức con dậy cầu nguyện bình minh. Không ngủ nướng.
- Chúc ngủ ngon, con yêu. - Chúc mẹ ngủ ngon.
Cậu có nghĩ Kristine phản bội Nora không?
Cái gì?
No comments yet. Be the first to leave one.