ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Sync by khoakn
Chúng đứng đó, sủa váng lên. 26 con.
Tôi trông thấy những cái mõm rợn người. Chúng đến để giết chóc.
Và chúng nói với ông chủ tôi, Bertold:
"Hãy nộp Boaz Rein, hoặc chúng tôi sẽ ăn thịt khách hàng của ông. Trong 1 phút!"
26 con chó? - Chính xác.
Làm sao mà anh biết 26 chứ không phải là 30?
Rồi anh sẽ hiểu.
Sao? - Sao cái gì?
Anh đã kiểm tra chưa? - Thế anh nghĩ gì sẽ thế nào?
Tôi tỉnh dậy! - Lần nào cũng ở chỗ đó?
Chính xác. Luôn luôn dừng lại ở đó.
Kể từ khi nào? - Hai năm rưỡi nay.
Và anh gọi cho tôi, vào giờ này? - Đồ điên!
Đừng gọi tôi là đồ điên.
Giấc mơ này phải có căn nguyên từ đâu đó.
Tôi chưa kể cho cho anh mọi chuyện. - Ví dụ như...?
Anh biết, ở Lebanon ...
Có chuyện gì ở Lebanon?
Khi bắt đầu cuộc chiến, chúng tôi tiến vào các làng quê Lebanon
truy lùng người Palestine.
Rồi sao?
Khi có người lạ vào làng, những con chó đánh hơi thấy và sủa váng lên cảnh báo.
Cả làng vùng dậy, và những người tị nạn thì trốn mất.
Phải có người khử chúng. Nếu không quân ta có thể sẽ bị khử.
Nhưng sao lại là anh?
Họ biết tôi không thể bắn người. Họ nói với tôi:
"Đi trước và bắn lũ chó đi!"
26 con chó, Tôi nhớ từng con một.
Mỗi bộ mặt, mỗi vết đạn, ánh mắt chúng... 26 con chó.
Bao lâu sau thì chúng bắt đầu xuất hiện trong giấc mơ của anh?
20 năm.
Anh đã thử làm gì chưa? - Làm kiểu gì?
Trị liệu, một bác sĩ tâm lý, xoa bóp kiểu nhật, đại khái thế...
Không, chưa gì cả. Tôi chỉ gọi anh.
Tôi chỉ là người làm phim!
Ai bảo phim không chữa được bệnh?
Anh đã xử lý tất cả các vấn đề trong phim của anh, đúng không?
Nhưng chưa có gì giống thế này.
Không có hồi ức, ảo ảnh gì về Lebanon?
Không. Không rõ lắm.
Anh chắc chứ?
Không.
Beirut, Sabra và Shatila? - Nghĩa là sao?
Anh chỉ cách vụ thảm sát có gần 100m!
Xa hơn, 2 - 300m gì đó.
Sự thật là tôi cũng không lưu tâm.
Không có ám ảnh hay giấc mơ? Anh không bao giờ nghĩ về nó?
Không, không.
Không.
Anh sẽ ổn chứ, hả?
Anh nghĩ thế à? - Chắc rồi.
Anh chắc thật chứ? - Vâng. Tôi sẽ nghĩ thêm.
Chắc không? - Chắc.
Cuộc gặp với Boaz diễn ra vào mùa đông 2006.
Đêm đó, lần đầu tiên sau 20 năm,
tôi đã đã mơ lại về cuộc chiến tại Lebanon.
Không chỉ Lebanon, mà cả Tây Beirut. Không chỉ Beirut,
mà cả cuộc thảm sát tại các trại tị nạn Sabra và Shatila.
Có chuyện gì sao? Mới có 6:30 sáng!
Chúng ta tất cả đều có bạn là luật sư, bác sĩ, trị liệu ...
Nhiều khi quan hệ bạn bè rất có giá trị.
Nhưng anh không nên đánh thức ông bạn luật sư lúc 6:30!
Luật sư của tôi là rẻ hơn của anh 10 lần!
Tôi chỉ không hiểu.
Tại sao Boaz lại mơ thấy những con chó?
Sao nó cứ đọng mãi trong ký ức của tôi? Có gì phải dính mãi đến tôi chứ.
Ký ức là một thứ rất hấp dẫn. Hãy xem thử nghiệm tâm lý này...
Một nhóm người được cho xem 10 hình ảnh khác nhau về tuổi thơ.
Chín thực sự là tuổi thơ của họ và một là giả:
Ảnh của họ được ghép vào hình nền nơi họ chưa bao giờ tới.
Tám mươi phần trăm nhận ra mình ...
Họ tưởng những bức ảnh giả mạo là thật!
Hai mươi phần trăm còn hoài nghi.
Các nhà nghiên cứu hỏi họ một lần nữa.
Lần thứ 2, những người đó nói rằng họ đã nhớ ra.
"Thật là một ngày tuyệt vời đi chơi công viên với cha mẹ."
Họ nhớ một trải nghiệm được dàn dựng toàn bộ.
Ký ức luôn biến động. Nó vận động.
Nếu một số chi tiết bị thiếu,
ký ức sẽ điền vào các lỗ hổng những thứ chưa bao giờ xảy ra.
Vậy là giấc mơ của tôi về vụ thảm sát cũng giống như các bức ảnh giả mạo?
Nó chưa bao giờ xảy ra? Tôi đã tự hư cấu? Đó không phải sự thực?
Tôi cũng không biết. Lúc đó có ai đi cùng anh?
Carmi đã ở đó. Anh biết anh ấy từ hồi đi học.
Và một người nào khác mà tôi không nhận ra.
Vậy anh hãy hỏi Carmi xem anh ta còn nhớ gì. - Anh ta đang ở Hà Lan.
Anh ta đã sống ở đó 20 năm.
Hãy đến Hà Lan và hỏi anh ta nếu chuyện này làm anh phiền muộn.
Có nguy hiểm gì không?
Có thể tôi sẽ khám phá cái điều mà tôi không muốn biết về bản thân mình?
Không hoàn toàn.
Anh sẽ khám phá điều quan trọng mà anh muốn biết.
Chúng ta không đến cái nơi mà ta thực sự không muốn đến.
Bản năng con người ngăn không cho ta đến những nơi tối tăm.
Ký ức sẽ dẫn chúng ta đến nơi cần phải đến.
Anh thấy tất cả đó không?
Có.
Đó tất cả là của tôi.
Tất cả ư?
Từ rặng cây kia đến con sông.
Của anh hết cả sao? - Phải, và cả ngôi nhà.
Khoảng 10 acre (~4 hecta).
Tất cả kiếm được từ tiền bán Falafel? - Chỉ từ Falafel! (1 món bánh Trung Đông)
Wow! - Hãy vào xem.
Anh bán falafel được mấy năm? - Ba năm là đủ.
Trong những năm 90 tôi đã có một quầy nhỏ ở Utrecht.
Thực phẩm tự nhiên đang là mốt. Đồ Trung Đông cũng vậy...
Falafel là cả hai: Thực phẩm Tự nhiên và Trung Đông.
Ai cũng nghĩ anh sẽ thành một nhà vật lý hạt nhân.
Ai vậy?
Tôi không biết, gia đình anh, gia đình tôi, bạn cùng lớp chẳng hạn.
Họ nghĩ là đến khi 40 tuổi anh sẽ được đề cử giải Nobel.
Nhưng tương lai đã kết thúc ở tuổi 20.
Lạnh không?
Lạnh ư? Tôi đông cứng lại đây! - Vào trong đi.
Ta phải đi hết cả con đường này à?
Thật vui là anh lại đến đúng lúc này.
Tại sao? - Khi anh gọi điện ...
Tôi vừa đi dạo với con trai của tôi Thomas. Nó bảy tuổi.
Nó đang chơi khẩu súng nhựa và bắt đầu đặt câu hỏi.
"Bố làm gì trong quân đội? Bố bắn ai bao giờ chưa?"
Anh bắn chưa? - Tôi không biết.
Vào trong sưởi đi.
Anh không phản đối nếu tôi ghi vài bản phác thảo 2 bố con đang chơi tuyết chứ?
Không sao.
Không hẳn. Anh vẽ bao nhiêu tùy thích.
Tôi sẽ gọi nó ra.
Vẽ càng lâu càng tốt, nhưng không phim ảnh gì hết.
Nghe có vẻ lạ lùng, chúng tôi được chở đến cuộc chiến
bằng chiếc "Thuyền Tình" nhỏ xinh, có Chúa mới biết do quân đội thuê hay gì đó.
Họ muốn che mắt đối phương và bắt đầu cuộc tấn công bất ngờ.
Anh để ý gì một chiếc "Thuyền Tình"? Với bồn xoáy nước và quầy bar?
Tất cả những thứ đó? - Đó là tôi đã tưởng tượng như thế.
Sau đó tôi phát hiện ra nó chỉ là con tàu biệt kích cũ.
Hồi 18 tuổi trông anh sáng láng thế, tôi chẳng thể nghĩ anh lại đi lính.
Frankly, thực ra thì lý do của tôi hơi thực dụng.
Tôi thấy mọi người xung quanh đều chơi gái như gà,
còn tôi chỉ một mình... biết nói thế nào nhỉ?
Một tên gàn chỉ biết cờ và toán
nhưng về nam tính thì có vấn đề. Vậy nên, tôi đã phải chứng minh cho mọi người
rằng tôi là chiến binh giỏi nhất, là một người hùng.
Anh đã thành công?
Vâng, hơn cả mong đợi.
Tôi cảm thấy tôi thật mạnh mẽ và đầy quyền năng.
Khi đó, cuộc chiến bắt đầu và họ đưa chúng tôi lên cái "Thuyền tình" chết tiệt đó.
Rồi tôi .. - Rồi sao?
Tôi nôn thốc nôn tháo! Tôi tự hỏi, không biết kẻ địch sẽ nghĩ sao.
Cuối cùng đổ vật xuống sàn và ngủ như chết.
Tôi thường lịm đi khi sợ hãi.
Đến trước lúc đó, tôi vẫn chạy trốn vào giấc ngủ và ảo giác.
Bất tỉnh trên sàn tàu,
mộng mị một người phụ nữ sẽ đến
và chiếm tôi lần đầu tiên,
Tôi thấy những người bạn thân nhất bị thiêu cháy trong đám lửa ngay trước mắt.
Ở đâu? - Trên thuyền.
Tôi chỉ tỉnh lại trước khi cập bến. Lúc rạng đông, chúng tôi đã ở trong thành phố.
Thành phố nào? - Làm sao tôi biết được?
Sidon, có lẽ thế.
Không mảy may băn khoăn hay sợ hãi chúng tôi bắt đầu bắn như lũ mất trí.
Bắn ai? - Tôi làm sao biết được?
Sau đó, một xe chiếc Mercedes cũ tiến đến.
Mọi người nhằm vào nó bắn như điên.
Hai năm huấn luyện, nhưng sự sợ hãi,
sự sợ hãi không thể kìm nén...
Sau đó là thinh lặng. Sự im lặng khủng khiếp của cái chết.
Sáng ra
chúng tôi có thể nhìn thấy sự hủy diệt của mình,
mà vẫn không biết chúng tôi đang ở đâu.
Ở trong xe ...
Có cái gì trong xe?
Những cái xác của cả một gia đình.
Vì sao anh đến đây?
Tôi ư? Tôi...
Tôi mất hết ký ức.
Vì tai nạn à? - Cái gì?
Anh bị tai nạn à? - Ý anh là sao?
Tai nạn giao thông hay tai nạn lao động?
Không, tôi không bị tai nạn.
Tôi chỉ không thể nhớ được một tí gì về chiến tranh Lebanon.
Chỉ còn mỗi một hình ảnh trong tâm trí của tôi.
Không hiểu sao trong đó có anh.
Hình ảnh gì?
Anh cũng có ở đó chứ?
Cũng hơi khó nói.
Thế là thế nào? Anh có ở đó không?
Thật khó nói.
Tôi không nhớ bất cứ điều gì về vụ thảm sát.
Nhưng anh đã ở Beirut khi diễn ra vụ thảm sát.
Vâng, tôi nhớ là đã ở đó.
Tôi sẽ không bao giờ quên cuộc hành quân của chúng ta vào Beirut.
Nhưng vụ thảm sát... Anh có thể nói gì?
Chuyện đó không lưu trong hệ thống của tôi.
Đúng. Thảm sát...
Và chuyện đó xảy ra trong xe taxi đến sân bay Amsterdam...
Đột nhiên tất cả ký ức đã quay trở lại.
Không phải là ảo giác và cũng không phải là tiềm thức của tôi.
Ngày đầu tiên của cuộc chiến. Vừa đúng 19 tuổi, tôi thậm chí còn chưa thèm cạo râu.
Chúng tôi chạy lái xe dọc con đường. Một bên là vườn cây,
còn bên kia là biển. Chúng tôi bắn khắp nơi
No comments yet. Be the first to leave one.