ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Ta ở bên trong ngươi.
Nhìn đây cũng giống trong lồng phải không?
Meg.
Này Dean, Castiel ngây thơ, tội nghiệp
đang làm gì ngoài kia vậy?
- Anh ta không biết mình là Cass. - Tôi biết.
Đây là thỏa thuận... tôi cần có bạn.
Chúng ta sẽ đến chỗ Sam.
Vậy anh nói là không còn cách nào cả?
Tôi có thể làm nó biến mất.
Tôi sẽ dịch chuyển nó.
Chúng ta không thể bỏ mặc anh ấy.
Chúng ta không thể đưa anh ta theo được.
Chúng ta đang bị truy lùng, thế này sẽ an toàn hơn.
Chào mừng đến với đội ngũ. Y tá Masters.
Vậy là Dick đang tham gia khảo cổ?
Tuyệt vời.
Gọi cho ta ngay khi nhận được gói hàng.
Cho dù nó là gì, hắn sẽ dùng nó làm điều xấu xa,
điều đó có nghĩa là chúng ta phải có được nó.
Ta đã tìm thứ này từ rất, rất lâu rồi.
- Giờ thì sao? - Hỏi hay lắm.
Hãy cao chạy xa bay rồi tìm câu trả lời sau nhé.
Này, Kevin.
Princeton vừa giảm mức độ chấp nhận
- xuống còn 8.7% trong năm 2013. - Thở đi, Kevin.
Cậu đang học à?
Mình đang nói chuyện với cậu.
Mình sẽ xem số liệu thống kê và tính xác suất trong vòng 14 phút.
Mình ghét tính xác suất lắm.
Ngày mai là cơ hội cuối cùng cho mình để có điểm Toán hoàn hảo.
Điểm thi S.A.T của cậu khá lắm rồi.
Channing, điểm S.A.T của ai cũng khá cả.
Mình cần phải hoàn hảo.
Ai mà biết.
Bài luận văn cũng quan trọng lắm.
Mình hoàn toàn không có gì để phát biểu cả.
Mình hiểu ý cậu.
Mình có đọc qua câu chuyện của 1 người đăng ký vào trường Cornwell.
Anh ta không có chân tay gì cả.
Anh ta phải đánh máy bằng miệng.
Thật tuyệt vời.
Mình tệ quá.
Dù sao thì...
về sau, đại học cũng không còn quá quan trọng nữa.
Cậu mất trí rồi.
Đúng là sản phẩm của thời kì đồ đá.
Phải.
Thứ mà tên Dick cần chính là thứ nằm bên trong nó.
Được rồi.
Nghe có vẻ như ai đó đang cố nói "không, hãy dừng lại" phải không?
À... phải.
Phải.
Được rồi.
Tôi không biết.
Tôi nghĩ đường đi sẽ không đẹp khi nó vòng qua góc này,
nhìn thấy lỗ thông gió phía trên.
Thật là lùng phải không?
Ai mà lại muốn có tên là "Dick" cơ chứ?
Tôi nghe.
Đây là hộp thư thoại Kevin Tran.
Hãy để lại lời nhắn.
Kevin, là mẹ đây.
Mẹ biết là con đang ở trường,
và chuẩn bị làm bài thi.
Và mẹ biết con đã rất chăm chỉ
- và con sẽ đạt được kết quả tốt. - Khoan đã.
nhưng tiến sĩ Ender có nói
đừng quá chú tâm vào "hoàn hảo."
Không. Không.
Đây sẽ là bước tiến cho tương lai của con.
Kevin, con chuẩn bị kết thúc học kỳ cuối.
Chuyến bay của mẹ sẽ đáp lúc 7h.
Gặp lại con vào bữa sáng ngày mai.
Yêu con.
Đã có một cơn bão
đột nhiên xuất hiện không giải thích được
bao trùm 1 phần của đất nước
và kèm theo sấm sét dữ dội.
Tiến sĩ Marlon Price của viện khí tượng thủy văn
đã có 1 cuộc họp báo vào buổi sáng hôm nay.
"Nhầm lẫn" Không, tôi không nhầm lẫn.
Frankly, tôi đang bị xúc phạm.
Đây không phải là cách mà mẹ thiên nhiên thường hay cư xử.
Bobby?
Bobby, là ông à?
Có lẽ.
Nhưng có lẽ vụ chạm trán Dick Roman
đã làm ông ấy kiệt sức.
Sao rồi?
Chúng ta đã gây ra cơn bão à?
Khi chúng ta phá vỡ thứ này tối qua
toàn bộ các khoa sản của các bệnh viện trong vòng bán kính 100 dặm đều bị trì trệ.
Có vẻ như các bà bầu 9 tháng
đều đã đẻ.
Hmm.
Thứ này ảnh hưởng tới tất cả phụ nữ.
Những kí hiệu, điềm báo... em đã tìm hiểu được gì?
Đó là chữ viết tay.
Em chưa bao giờ thấy những thứ tương tự.
Và nó không có trong sách vở hay là trên mạng.
Vậy là tên khốn đó đến đây
tìm 1 gã để nhập vào
Và hắn bắt đầu
bí mật làm việc với các trường đại học
rót tiền vào khảo cổ... tất cả là vì cái này.
Tại sao nhỉ?
Không biết.
Chúng ta biết là hắn sẽ làm mọi cách
để lấy lại nó.
Chúng ta phải dành chút thời gian
tìm 1 chỗ nào đó an toàn, và xem cái này là cái gì.
Nhà của Rufus nhé?
Được.
Lần này anh sẽ đi mua sắm.
Là Meg.
Gì thế?
Xin chào.
Báo cho các anh biết, Cass đã tỉnh rồi.
- Gì thế? - Cass đã tỉnh lại.
Khi nào?
8h tối qua.
Sao bây giờ cô mới gọi cho chúng tôi?
Tôi bận bịu 1 chút với Cass.
Anh ta có vẻ hơi khác khi tỉnh dậy.
Khác là sao?
Này, tôi có phải y tá thật đâu.
Chỉ là diễn kịch thôi.
Muốn biết khác thế nào thì hãy đến đây đi.
Được rồi.
Vậy là... Indiana?
Phải.
8h tối qua.
Phải.
Cùng lúc chúng ta mở cái đó.
Aah! Aah!
Aah!
Tôi nghe.
Kevin, cậu đã ở đâu vậy. Cậu bỏ lỡ kỳ thi rồi.
Mình...
Và cả hội sinh viên nữa.
Mình phải lấy xe của mẹ.
Mình nghĩ mình đang bị ma nhập hay gì đấy.
Mình đã được chọn.
Chúa ơi, Kevin, cậu đã chịu quá nhiều áp lực.
Vậy là cậu đang bị suy sụp tinh thần
phải không?
Mình phải tiếp tục đi.
Mình không được phép dừng lại.
"Không được phép" là sao?
Có ai đi chung với cậu à?
Họ bắt cậu phải lấy xe của mẹ phải không?
Kevin?!
Chúng ta đã phóng như bay đến đây.
Anh nóng lòng muốn xem anh ta ra sao rồi.
Anh nghĩ là anh ta đã nhớ lại toàn bộ?
Và anh cũng đoán
cái thứ ảo giác mà anh ta bị nhiễm từ em.
Là không hay chút nào.
Xin lỗi các anh, đã hết giờ thăm bệnh từ lâu rồi.
Không sao đâu, Abel. Họ là bạn tôi.
Chào các anh.
Này, Cass.
Chào, Dean.
Sam.
Chào Castiel.
Xem anh kìa. Minh mẫn đấy.
Thật tuyệt, phải không?
Hãy kéo ngón tay tôi.
Sao?
Ngón tay tôi...
hãy kéo nó.
Cass này.
Chúng tôi hỏi anh 1 chút.
Anh nhớ mình là ai, và mình là cái gì.
Tất nhiên.
À.
Hôm bữa, ở trong vườn, tôi đã đi theo 1 con ong mật.
Tôi đã thấy 1 con đường bằng hoa.
Nó ở ngay đó. Toàn bộ kế hoạch.
Không có gì để thêm vào.
Và có lẽ anh cần 1 chút thuốc an thần đấy.
Thấy chưa?
Anh ta giống như 1 người khác khi tỉnh dậy.
Hoàn toàn vô hại.
Cô sẽ nhìn cô ta chứ? Bảo mẫu của tôi ấy.
Tất cả những cơn đau đó. Thật là tuyệt.
Chúng ta nói chuyện này rồi. Tôi không thích thơ văn.
Hãy chịu đựng đi.
Được rồi.
Cass, anh bảo anh tỉnh dậy tối qua.
Phải.
Tôi nghe thấy 1 tiếng réo lên,
các anh sẽ không nghe được
nếu không phải là thiên thần.
Đó cũng là lúc chúng tôi mở ra cái này.
Tất nhiện. Giờ thì tôi hiểu rồi.
Hiểu gì cơ?
Các anh là những người đó.
Thế đấy...
No comments yet. Be the first to leave one.