처음 200줄입니다.
Đứa trẻ chết rồi.
Nó chỉ thở được 1 tiếng rồi ngưng hẳn.
Đứa bé chết rồi. Chết rồi. Đứa bé chết thật rồi.
Tôi e là điều này sẽ giết chết cô ấy.
Chúa ơi, đã từ lâu lắm rồi...
...cô ấy rất muốn có được 1 đứa con.
Tôi có thể nói gì với cô ấy? Tôi... tôi sẽ nói gì đây?
Ông có thể nhận 1 đứa con nuôi.
Cô ấy muốn có con của chính mình cơ.
Tôi xin có lời đề nghị...
...nó thậm chí trông rất giống.
Vợ ông sẽ không bao giờ biết được.
Mong là nó sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy...
...và cho cả đứa bé.
Thằng bé không có họ hàng nào sao?
Không.
Mẹ của đứa bé này chết cùng lúc...
...với con trai ông.
Cha nói là chúng tôi có thể nhận nó, nhưng...
Vào đêm hôm nay, ông Thorn ạ...
...Chúa đã ban cho ông bà 1 đứa con trai.
Con trai của em đây.
- Chào ông. - Chào. Anh khỏe chứ?
Khỏe ạ.
Sao anh về nhà sớm quá vậy?
- Anh về để bắt đầu thu dọn đồ đạc. - Sao cơ?
Chúng ta không còn thì giờ đâu. Sáng nay chúng ta sẽ đi luôn.
- Chào Carlo. - Chào, ông Thorn.
Giữ cháu giùm tôi, Carlo.
Anh đang nói về cái gì vậy?
Anh đang nói về London, và về ngài đại sứ ở cung điện St James.
- A, ông ta thì liên quan gì chứ? - Em đã kết hôn với ông ấy.
Em làm sao cơ?
Chính là anh. Anh đã được chỉ định làm đại sứ ở Anh.
Em đã đồng ý rồi. Em vừa nhìn thấy nó là mê ngay.
A, thế này thì hơi quá đấy.
A, không có gì là quá đối với...
...phu nhân của tổng thống Mỹ tương lai cả.
Em hơi tham vọng quá đấy nhé.
Đi nào. Chờ đến lúc anh thấy cái này đã.
Nào, đây... họ gọi nó là phòng thư giãn.
Phòng thư giãn.
- Sao? Anh thấy nó thế nào? - Ồ...
- Nó cần có vài cuốn sách. Để ấm cúng hơn ấy mà. - Vài cuốn sách. Ấm cúng. Được rồi.
- Anh đang nghĩ gì sao, ngài đại sứ? - Sao mình không lên lầu coi chút nhỉ.
A, trên đó cũng chưa có nội thất gì đâu.
Em biết không, em quá quyến rũ đối với Nhà Trắng đấy.
- Em sẽ nhớ anh nhiều lắm. - Anh sẽ không đi quá lâu đâu.
Mình đâu có nhiều chuyện để nói đến thế.
Từ bao giờ mà 2 người bạn cùng phòng hồi học đại học...
...lại không có nhiều chuyện để nói vậy?
Từ khi 1 trong 2 người họ phài đảm đương trọng trách nặng nề của 1 tổng thống.
- Gửi đến vợ ông ấy lời chúc của em nhé. - Anh sẽ cố hết sức.
Sao em không thay đổi suy nghĩ đi, bay cùng anh nhé?
Không, em nên ở đây chơi đùa với Damien thì hơn.
- Con nó đâu rồi em? - Thằng bé ở ngay sau chúng ta...
Damien?
- Damien? - Damien?
Damien!
Damien!
Damien!
Ôi, Chúa ơi, Robert.
Damien! Robert, thằng bé...
Damien!
Thằng khỉ con này. Đừng bao giờ làm thế nữa con nhé.
Con đây rồi.
- Thổi! - Hu ra!
- Hết phim hả? - Để dành 1 chút cho lễ phong thánh của thằng bé.
- Là sao? - Nó hoặc sẽ kế thừa gia sản kếch xù của nhà Thorn...
- ...hoặc là của Chúa Jesus. - Bố muốn cắn 1 miếng không?
Nào, Damien. Cười lên. Cười thật to lên cho ngày sinh nhật nào.
Nào. Cười lên.
Holly!
- Để tôi giữ cháu cho, thưa bà. - Không. Không. Để tôi.
Đi nào.
1...2...3
Cho con nhảy lên đi bố. Cho con nhảy lên đi.
Chờ chút!
Damien!
Damien!
Damien, nhìn cô nè.
Cô ở đằng này.
- Damien, cô yêu cháu. - Nhìn kìa mẹ, đó là cô trông trẻ đấy.
Nhìn cô này, Damien.
Tất cả là dành cho cháu đấy.
Chúa ơi!
Đi đi, Tom.
- Chào ông. Ông đã đọc báo hôm nay chưa? - Không. Tôi chưa đọc.
Có 1 bài báo nói về vụ tự sát của cô trông trẻ ấy.
- Họ nói rằng cô ta đã để lại thư tuyệt mệnh. - Không đúng.
Thưa đại sứ, ông có biết việc cô ta sử dụng ma túy không?
Ông không phiền chứ?
- Ông Thorn, cô ta có sử dụng ma túy không? - Tôi không biết.
- Bài báo còn nói... - Tôi không quan tâm đến những gì bài báo đó nói.
Tôi xin lỗi.
Tôi xin lỗi. Anh gửi hóa đơn tính tiền thiệt hại cho tôi nhé.
Không, không sao đâu thưa đại sứ. Cứ xem như ông nợ tôi vậy.
Hạ sĩ.
Được rồi, ra ngoài đi.
Alo?
- Có Cha Brennan muốn gặp ông. - Ai cơ?
1 cha xứ tên là Brennan đến từ Rome.
Ông ấy nói đây là chuyện riêng khẩn cấp.
- Chưa từng nghe đến ông ấy. - Ông ta nói là chỉ xin một phút thôi ạ.
Có chuyện gì đó liên quan đến bệnh viện.
Đến giờ quyên góp rồi ạ.
- Được rồi, đưa ông ta vào đi. - Tôi không biết là ông lại dễ mềm lòng thế đấy.
Về chuyến đi đến A Rập Saudi, tại sao lại chưa đến lúc ạ?
Vì lí do cá nhân, Tom. Tôi không thích xa nhà vào lúc này.
Vâng, thưa Cha?
Chúng ta không có nhiều thời gian. Ông phải nghe tôi nói.
Được. Có chuyện gì thế?
Ông phải chấp nhận để Chúa cứu giúp ông ngay bây giờ.
Xin thứ lỗi, nhưng theo tôi hiểu...
...Cha đang có chuyện riêng khẩn cấp mà?
Ông phải tham gia lễ ban thánh thể,...
...phải uống máu và ăn thịt của Chúa.
Chỉ có cùng với Người, ông mới có thể đánh bại đứa con của quỷ dữ.
- Tôi hiểu rồi. - Hắn đã giết người 1 lần rồi. Hắn sẽ lại giết nữa.
Hắn sẽ giết cho đến khi mọi thứ của ông đều thuộc về hắn.
- Thưa Cha, Cha không phiền... - Chỉ có thông qua Chúa, ông mới chống lại được hắn.
Hãy đón nhận chúa Jesus.
Hãy uống máu của Người.
Tôi đã khóa cửa rồi, ông Thorn.
Vâng?
Cô đưa 1 bảo vệ vào nhé.
Tôi năn nỉ ông đấy, Thorn. Hãy nghe lời tôi.
Đại sứ Thorn?
Tôi đã có mặt ở bệnh viện vào cái đêm con ông được sinh ra.
- Tôi đã chứng kiến thằng bé ra đời. - Thưa ông?
Tôi xin ông đấy.
Được rồi. Chờ chút đi.
- Ông muốn gì? - Cứu ông, ông Thorn ạ.
Có thế Chúa mới tha thứ cho tôi.
Cha biết gì về con trai tôi?
Mọi thứ.
Là gì nào?
Tôi đã nhìn thấy mẹ của nó.
- Cha đã nhìn thấy vợ của tôi. - Tôi đã nhìn thấy mẹ của nó.
- Ý ông là vợ tôi chứ còn gì. - Mẹ ruột của nó cơ, ông Thorn.
Đây là 1 vụ tống tiền. Nói toẹt ra đi. Ý ông muốn sao hả?
Mẹ của nó là...
- Mọi chuyện vẫn ổn chứ ạ? - Giọng ông nghe lạ quá. Cửa thì lại bị khóa.
- Tôi muốn quý ông này được hộ tống ra khỏi đây. - Được rồi. Ta đi thôi.
Mỗi ngày, hãy đón nhận Chúa.
Hãy uống máu của Người.
- Đưa ông ta ra khỏi đây đi. - Được rồi, thưa Cha. Đi nào.
Thưa Cha.
Cám ơn Cha.
Mời vào.
Xin lỗi.
- Vâng thưa bà Horton? - Cô Baylock đang ở đây ạ.
Cô ấy tự nhận là bảo mẫu mới.
A, đó là 1 sự khởi đầu. Đưa cô ấy vào đi.
Mời vào.
- Xin chào ngài đại sứ và bà Thorn. - Chào cô.
Tôi biết ông bà đang trong thời kì khó khăn,...
...nên tôi sẽ không tọc mạch vào nỗi khổ của 2 người.
Tôi đến đây để đưa 1 số rắc rối và lo lắng của ông bà đi xa.
Chúng ta sẽ sớm giúp cháu bé quên đi chuyện đã xảy ra.
Tôi e là 1 số bảo mẫu của chúng tôi...
...đang rất nhớ nhà hoặc gặp những vấn đề về bạn trai.
Tôi đã bỏ tất cả những thứ đó lại từ lâu lắm rồi.
A, bây giờ, ông bà có thể cho tôi gặp cháu không?
Vâng, tất nhiên. Nó đang ở trên lầu. Để tôi chỉ cho cô.
Sao ông bà không để kệ tôi và cháu trước đã?
Hãy để chúng tôi tự làm quen theo cách của riêng mình.
- Nó hay xấu hổ khi gặp người lạ lắm. - Không, với tôi thì không đâu ạ.
- A, tôi không nghĩ... - Anh nghĩ là không sao đâu.
Đi đi. Hãy thử xem.
Thế cũng được.
- Bà Horton. - Lối này, thưa cô Baylock.
Xin phép ông bà.
- Em thích cô ta. - Cô ta trông có vẻ ổn.
Anh tìm ra cô ta ở đâu vậy?
- Anh tìm ra cô ta ư? - Vâng.
Đâu phải anh. Anh còn tưởng là em chứ.
Quanh góc bên phải. Cô sẽ thấy cửa phòng ở ngay trước mặt.
- Tôi sẽ đưa đồ đạc của cô lên ngay. - Cám ơn bà.
- Cô Baylock này. - Vâng, thưa bà?
Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi thấy hơi rối 1 chút.
Tại sao thế ạ?
- A, chúng tôi không hiểu sao cô đến được đây. - Ô. Đó là... ơ... bên môi giới.
- Môi giới ư? - Vâng. Họ đọc được bài báo về...
...về cô bảo mẫu đầu tiên của ông bà, nên họ đưa người khác đến.
- Ra là thế. - Tôi sẽ gọi để kiểm tra lại.
- Đây là thư giới thiệu của tôi. - Rất cám ơn cô.
A, không biết... giờ tôi có thể gặp cháu chưa ạ?
- Vâng, tất nhiên rồi. - Cám ơn cô.
Đừng sợ, thưa thiếu chủ.
Tôi ở đây là để bảo vệ Người.
- Tôi nghĩ là 1 phút nữa, Horton ạ. - Vâng, thưa ông.
- Kathy! - Em xuống đây. Cô Baylock!
- Cô Baylock. - Vâng thưa bà?
- Damien đâu rồi? - Nếu bà không phiền...
...tôi nghĩ là nó thích đi công viên hơn.
- Công viên? Tôi đã nói với cô là nó sẽ đi cùng chúng tôi mà. - Cháu bé còn quá nhỏ để đi nhà thờ.
- Nó sẽ làm rối tung lên mất. - Cô Baylock, có vẻ như cô không hiểu rồi.
Tôi và ông xã đều muốn Damien đi cùng chúng tôi đến nhà thờ.
- Kathy! - 1 phút nữa em ra liền!
No comments yet. Be the first to leave one.