처음 200줄입니다.
Được rồi, tính điểm. 15-14. Đội này giao banh.
Vào đi. Giao banh! Tới đi! Tới đi!
Giữ nó! Vô đi! Tinh thần đồng đội! Tiếp tục chơi!
- Đánh vào Carrie đi! Nó sẽ không đỡ nổi đâu! - Đừng chịu thua nghe, Carrie! Đỡ banh đi!
- Carrie...! - Nó lại không đỡ nổi rồi!
- Bên mình suýt nữa thì thắng rồi! - Mình không thể thắng nếu có nó trong đội.
Mày rõ là đồ dắm thối!
Giúp tôi! Giúp tôi! Giúp tôi!
Á-a!
Giúp tôi! Giúp tôi!
Cầm lấy băng vệ sinh nè!
Giúp tôi!
Giúp tôi! Giúp tôi!
Giúp tôi!
Nhiều! Nhiều đi!
Carrie! Này! Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Có gì xảy ra vậy?
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
- Sue! Em đang làm cái gì đó?! - Carrie... nó ra kinh!
- Ai có kinh hả? - Là Carrie.
Mấy em đang làm gì đây?!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Bịt nó lại! Bịt nó lại!
Carrie! Coi này, Carrie!
Carrie, ngưng ngay đi! Coi này!
Ngưng đi! Giờ thư giãn! Bình tĩnh. Nghe cô nói đây.
Không sao. Không sao đâu. Đứng lên và tự lo đi. Đứng lên coi nào.
Lớn lên. Đứng dậy và tự lo đi. Đứng lên, đứng. Làm đi.
- Làm đi! - Á-a!
Mày thấy cái đó chưa?
Không...!
Ra khỏi đây đi. Mau. Ngay lập tức. Đi ra!
Carrie...
Carrie, cô xin lỗi. Cô xin lỗi. Cô không biết, nghe? Cô xin lỗi.
Bây giờ, em bình tĩnh lại coi. Em không biết à?
Cô sẽ nói với em về chuyện này. Giờ bình tĩnh lại. Thư giãn đi.
Thấy chưa? Họ đi hết rồi. Chúng đi hết rồi.
Không có sao đâu.
- Không phải là nó hơi lớn tuổi, ờ, cho... - Kinh nguyệt lần đầu.
Ừm... đúng vậy.
Morty, cho đến nửa giờ trước đây, tôi vẫn không nghĩ em biết là có cái đó.
Thật là chuyện... khó tin
một nữ sinh trung học mà lại không biết có cái gì đó.
Ờ, thực tế...
À, nó lại không biết.
Nhưng tôi không hiểu tại sao cái đó lại làm chúng ta ngạc nhiên, biết rằng mẹ em....
- Chúng ta không thể can dự vào đức tin của người ta được. - Tôi biết, tôi biết chứ.
- Đối với các nữ sinh đó... - Carrie luôn là vật tế thần của chúng.
- Bà phải làm gì đó mới được. - Tôi sẽ làm mà.
Nhưng coi đó, ông Morty, vấn đề là, ừm...
Tôi biết bọn chúng cảm thấy thế nào.
Toàn cảnh xảy ra khiến cho cả tôi cũng muốn giữ em và đánh động em luôn.
- Đó chỉ là lần kinh nguyện đầu tiên, vì danh Chúa! - Vậy, tôi sẽ cho em về nhà.
Bà Finch, bà làm ơn cho em Cassie Wright vào đây đi?
Là Carrie White.
Vào đây đi, Cassie (gọi sai tên).
Là Carrie.
Bà Finch à, xin đem cho tôi một giấy phép cho về sớm.
Tôi nghĩ em nên về nhà sớm,
để tự lo liệu, Cassie à.
Chúng tôi rất tiếc về vụ này.
Em là Carrie.
Cám ơn bà.
- Thế em có muốn đến y viện không? - Tôi nghĩ Carrie có thể về nhà.
Em có muốn được chở về không? Chúng tôi có thể gọi xe đến cho em.
Tôi chắc chắn em có thể đi bộ về nhà mà.
Và Carrie này, em sẽ được nghỉ lớp thể dục một tuần. Thay vào đó là vào nhà học lớn, nghe.
Tất cả chúng tôi rất tiếc về vụ này đó, Cassie.
Là Carrie!
Đồ quỷ Carrie! Đồ quỷ Carrie! Ha-ha!
Ối!
Ối! Ối da...
» Ông đã ở Chicago hai năm trước?
» Chicago à?
» Phải, Bill. Chicago.
» Tại sao, đúng rồi, tôi đã từng ở Chicago.
» - Bà đã biết mà. Tôi đã nói với bà như vậy, phải không? » - Không, ông không nói. Là tự tôi tìm biết.
» Bà nhìn tôi cách, ờ, kỳ lạ quá...
Ồ, Bà White.
- Bà ra sao rồi, Bà Snell? - Tốt.
- Thế còn vụ bác sĩ? - Tốt.
- Vậy con gái bà? - Cháu Sue nó vẫn khỏe.
- Mời vào chơi chứ, Bà White? - Ồ, bà thật tử tế quá.
- Tôi nghĩ Carrie cũng học mấy lớp chung với Sue. - Phải rồi.
- Có thể có lúc nó cũng muốn đến đây thăm. - Tôi đến đây vì việc Chúa, Bà Snell ạ.
Rao truyền tin lành về sự cứu độ của Chúa qua máu của đức Kitô.
Phải, dĩ nhiên rồi.
Tôi có cái này đây mà tôi biết chắc sẽ làm bác sĩ và bà thích thú.
Là con đường cứu rỗi cho trẻ vị thành niên qua thập giá Giê-su.
Tôi không nghĩ Sue thích thú lắm đâu.
Bọn trẻ đang lang thang trong sự man dại của tội lỗi vào cái thời này đó, Bà Snell à.
Con Sue của tôi là một con nhỏ tốt mà.
Thời này là cái thời vô thần đó, Bà Snell ạ.
Tôi sẽ uống về cái đó!
Tất cả chúng tôi... đều đọc mấy cái này.
Xin lỗi. Làm ơn ngồi chơi đi, Bà White.
Xin chào?
Betty, tôi có thể gọi lại ông sau được không? Bà Margaret White đang ở đây.
Có phải bà đang muốn tránh tôi...
White.
Hãy để tôi thoát khỏi bà ấy rồi tôi sẽ gọi lại ông.
» Và bây giờ... Tôi sắp giết ông!
Tôi có thứ này đây, Bà Snell, mà tôi nghĩ bà sẽ có lợi ích từ nó.
- Coi này, Bà White, Tôi xin đóng góp 5... - Sách Xuất Hành.
$10.
Tôi hiểu rồi.
Tôi cầu cho bà tìm thấy Giêsu.
- Đó chẳng phải là má của Carrie White sao mẹ? - Nè, mẹ không nghe tiếng con đi vào.
Bà ấy muốn cái gì vậy?
Vâng?
Vâng?
Cám ơn bà.
Mẹ biết con đang nghe mà.
Xuống đây đi.
Mẹ hả?
Là ai đó? Ai gọi vậy?
Bây giờ con đã là một phụ nữ.
Tại sao mẹ không nói cho con biết, hả Mẹ?
Á!
Và Thiên Chúa đã tạo ra Eve từ xương sườn của Adam
và Eve đã yếu đuối và đã bị ma quỷ cám dỗ.
Và sự cám dỗ gọi là tội lỗi. Nói đi.
Tại sao mẹ không nói cho con biết, Mẹ?
- Nói đi. - Không.
Sự cám dỗ gọi là tội lỗi.
Không, Mẹ... Và sự cám dỗ gọi là tội lỗi!
Và tội lỗi đầu tiên là trao đổi tình dục.
Tội lỗi đầu tiên là trao đổi tình dục.
Con đâu có phạm tôi đâu, Mẹ.
- Nói đi! - Con không phạm tội, Mẹ!
Tội lỗi đầu tiên là trao đổi tình dục.
Tội lỗi đầu tiên là trao đổi tình dục.
Tội lỗi đầu tiên là trao đổi tình dục.
Và tội lỗi đầu tiên là trao đổi tình dục!
Con sợ quá, con cứ tưởng sắp chết. Đám bạn học, chúng đều cười nhạo con, Mẹ ơi.
- Và Eve đã yếu đuối. Nói đi. - Không, Mẹ!
- Eve đã yếu đuối. - Không!
- Eve đã yếu đuối. - Không!
- Eve đã yếu đuối. Nói đi, thưa bà. - Không, Mẹ ơi!
Nói đi!
Eve đã yếu đuối.
Eve đã yếu đuối!
Và Thiên Chúa đã hiện ra cùng Eve với một lời nguyền.
Và lời nguyền đó là lời nguyền của máu!
Lẽ ra mẹ phải nói với con đó, Mẹ! Lẽ ra mẹ phải nói với con mới đúng!
Chúa ơi!
Xin giúp người đàn bà phạm tôi này nhìn ra tội lỗi của tuổi đời và con đường nó đi.
Xin cho nó thấy rằng nếu nó giữ được vô tội thì lời nguyền máu sẽ không đổ trên nó.
Có thể nó đã bị bọn chống Kitô cám dỗ. Nó có thể đã có tư tưởng đầy dục vọng...
Không, Mẹ!
Đừng có nói dối nữa, bà Carrie! Bà không biết tôi có thể nhìn thấu trong bà à?
Tôi có thể thấy tội lỗi chắc chắn như Chúa thấy!
- Để con đi, Mẹ. - Chúng ta phải cầu nguyện!
- Chúng ta sẽ cầu nguyện, thưa bà! - Không!
Cầu với Giêsu cho mọi linh hồn đầy dục vọng, tội lỗi.
Không!
Chúa đã hiện ra cho Eve với một lời nguyền. Và đó là lời nguyền của máu.
Không, Mẹ!
Và ngài đã đến với Eve với lời nguyền thứ hai. Và đây là lời nguyền phải mang thai.
Và Eve đã sinh ra Cain trong mồ hôi và máu.
Sách Sáng Thế đoạn 3:16!
Mẹ ơi! Thả con ra!
Mẹ, làm ơn đi mà! Thả con ra!
Mẹ, làm ơn đi!
Thả con ra, Mẹ! Chúa ơi...!
Cha chúng con, ở trên trời, nguyện danh ngài cả sáng.
Nước Ngài...
Cám ơn Mẹ.
Con có thể đi ngủ được rồi.
Có quyền năng, quyền năng, quyền năng kỳ diệu trong máu
của con chiên...
Carrie?
Carrie?
Carrie?
Carrie?
Carrie?
Mở cửa ra.
Cửa mở mà, Mẹ.
Có tiếng gì vậy?
Tiếng gì đâu?
Đi ngủ đi.
Vâng, mẹ à. Con đang cầu nguyện...
"Các người sẽ để lại gì cho chúng tôi, các người cứ đi xe hơi to,
rồi tha hồ nhả ô nhiễm vào không khí sao?"
"Các người với đôi chân chĩu nặng,
dẵm nát sự hoang dã."
"Các người vào ghế sau xe của chúng tôi,
mấy giờ sau khi ra luồn ra cửa sau nhà trọ."
"Chẳng bao lâu sau tất cả những gì chúng ta còn có là có nhau."
"Và thế cũng có thể là đủ rồi."
"Nếu các người cho chúng tôi đủ chỗ
và đủ không khí
No comments yet. Be the first to leave one.