처음 200줄입니다.
Tóm tắt tập trước của Young Sheldon ...
Xin chào, cô Cooper.
Ta chỉ muốn cho cô biết, khi Tiến sĩ Sturgis đi vắng,
Ta sẽ có mặt nếu Sheldon cần bất cứ điều gì.
À mà, ta không có nhiều kinh nghiệm với trẻ em lắm.
Nếu nó cần sử dụng nhà vệ sinh, tôi không cần phải đi cùng, phải không?
Con không cần bác phải trông.
Con hoàn toàn tự chủ được.
Vậy thì thật tốt là ta đã giữ hóa đơn của chai gấu bong bóng này.
Chào mừng đến với thế giới của triết học.
Tôi sẽ dạy các bạn những điều
mà các bạn thậm chí không biết những gì bạn nghĩ rằng mình biết.
Ôi trời.
Con không muốn đi học nữa.
Tại sao vậy con?
Bởi vì con không biết đâu là thật nữa.
Chẳng còn gì quan trọng nữa.
George à?
Được rồi. Chuyện gì nữa đây?
Con không biết điều gì là thật.
Con có thể vừa đi đến trường và suy nghĩ về điều đó mà.
Hãy dậy và mặc quần áo đi nào.
Có lẽ con đang mặc quần áo rồi.
Có lẽ con chỉ là đang mặc một bộ vest rộng và đeo spat.
Đó là từ viết tắt của spatterdasher. Miếng đeo để che mắt cá chân.
Hoặc nó có thật sự nghĩa là vậy?
Không có cách nào để biết.
Bố chỉ biết rằng bố không có thời gian cho điều vô nghĩa này đâu.
Thời gian là gì?
"Nghĩa" là gì? Gì là gì?
Sheldon, con hiểu ý bố mà.
Con nhớ khi mọi thứ vẫn còn có ý nghĩa.
Được rồi, bố sẽ đếm đến ba. Một...
Hãy cứ tin vào những con số, chúng sẽ đưa con trở lại.
- Hai. - "Tồn tại hay không tồn tại."
Shakespeare đã giác ngộ ra điều gì đó.
Đây là cơ hội cuối cùng của con đấy.
Bố đã bao giờ tự hỏi liệu mình có phải là chiếc lưỡi
của một thực thể đa chiều, đang cố nếm thứ gì đó...
mà bố thậm chí còn không thể hiểu nổi chứ?
Còn con thì có rồi đấy.
Anh đã nói chuyện với nó rồi.
Mẹ con đâu rồi?
Mẹ cũng phải đi làm mà bố.
Bố cũng phải làm việc mà.
Mà bố cũng phải chở con đến trường nữa.
Bố phải làm gì với thằng em con bây giờ?
Tuy hơi lỗi thời, nhưng bố có thể tét đít nó mà.
Mẹ con đời nào cho bố làm thế.
Phần 4 - Tập 8: Cuộc khủng hoảng hiện sinh và gấu bong bóng
Donate cho bọn mình bát mỳ tôm tại Momo: 0383407300 Banking: 5400215040206 (Agribank)
Được rồi, ta đây. Chuyện gì đang xảy ra thế?
Sheldon không chịu ra khoi giường,
và con sắp đi làm muộn rồi, nó cũng sắp trễ học nữa.
Vậy là anh muốn tôi lôi nó dậy và chở nó đến trường chứ gì?
Vâng.
Ta thích đến cái nhà này để ăn chùa rồi về hơn.
Cục cưng của ngoại. Chuyện gì vậy con?
Đó là một câu hỏi xuất sắc của ngoại.
Tiếc là con không có câu trả lời.
Con cần phải ra khỏi giường đấy.
Con không cần phải làm bất cứ điều gì nữa.
Được rồi. Ta sẽ đếm đến ba.
Bố đã đếm đến ba rồi.
Ồ.
Ông ấy đã thử kiểu Texas chưa?
Chưa
Nếu vậy thì...
Nhìn coi ai đang nằm ỳ ra đó.
Khi một người Texas bị ngã ngựa, anh ta bật dậy ngay.
Đó là điều quan trọng thứ hai về việc trở thành một người Texas,
ngay sau cái điều chúng ta phải nghĩ mình giỏi hơi mọi kẻ khác.
Có lẽ con ngựa đã bật lên anh bạn Texas kia. Ai mà biết được?
Ta còn chẳng hiểu con đang nói gì.
Đó là bởi vì ngoại không thể biết tất cả mọi thứ được.
Nếu ngoại cần nhìn chằm chằm lên trần nhà
và suy ngẫm về sự vô ích của việc tồn tại.
Giường của Missy vẫn còn trống đó.
Tuyệt vời.
Cái gì cơ?
Tôi đã sử dụng cùng một cây bút trong bảy tháng
và nó vẫn chưa hết mực.
Tiêu chuẩn tuyệt vời của anh chỉ có cỡ đó thôi sao?
Đúng vậy.
Buồn nhỉ.
Vẫn cùng là một cây bút đấy.
Tỉnh giờ này vào buổi sáng vẫn còn là quá sớm đối với anh.
A lô.
Vâng, tôi sẽ xuống ngay.
Anh đang đi đâu vậy?
Văn phòng của hiệu trưởng.
Ồ, anh toi rồi.
Bớt trẻ con đi cha.
Tôi thà làm một đứa trẻ còn hơn là xong đời.
Shelly, Tiến sĩ Sturgis đang gọi cho con này.
Có thể bác ấy ở đó, có thể không, nhưng cũng tốt thôi.
- A lô? - Chào con, Sheldon.
Ta nghe nói con đang trải qua một kiểu khủng hoảng hiện sinh nào đó.
Có lẽ là vậy ạ.
Con chỉ là không biết đâu là thật và giả nữa,
và nếu không có gì là thật,
con không biết phải nghĩ gì nữa hoặc liệu con đã có suy nghĩ gì hay chưa?
Ta đã từng bị vậy một lần rồi.
Thật ạ? Chuyện ra sao ạ?
Ta đang đi xuyên rừng Amazon và ta thấy hai con ếch,
một loại gây ảo giác và loại kia thì không.
Tôi đã thử liếm con bình thường, và
do nhầm lẫn, ta đã liếm phải con gây ảo giác.
Nó thực sự làm đảo lộn thế giới của ta.
Mà sao bác lại đi liếm con ếch chứ?
Ta không chắc nữa. Chắc là do hạ đường huyết.
Nhưng vấn đề là, ta đã lạc trong thực tại.
Rồi bác đã làm gì?
Ta thấy một con báo đốm và ta nhận ra
ta đếch quan tâm nó có thật hay không nữa.
Ta chỉ muốn lết xác ra khỏi nơi đó.
Con rất trân trọng cuộc gọi này.
Con sẽ trả máy lại cho ngoại đây.
Tạm biệt.
Này, John. Có gặp may không?
Không, trừ khi bà kiếm được con báo đốm nào đó.
Tôi không nghĩ là có đâu.
Tôi nói thật đấy, con mèo rừng thôi cũng được.
Này, Tom.
George.
Sheldon không còn ở đây nữa. Tôi cứ tưởng phải lâu nữa
tôi mới được gọi trở lại văn phòng hiệu trưởng đấy.
Nó thế nào rồi? Tôi lại thấy nhớ thằng nhóc đó.
Nó tham gia một lớp triết học và đến giờ vẫn chưa chịu ra khỏi giường
bởi vì nó không biết đâu là thực tại nữa.
Thôi được,
chúng ta cần nói về Georgie.
Tôi quên mất thằng nhãi đấy.
Chuyện gì thế?
Chà, nó đang cúp học.
Đã cúp rồi sao? Học kỳ vừa mới bắt đầu thôi mà.
Thằng nhóc là kiểu người dám nghĩ dám làm.
- Tôi sẽ nói chuyện với nó. - Cảm ơn.
Đội hình năm nay thế nào, George?
Chúng ta vừa có một cuộc nói chuyện khó khăn, Tom.
Tôi nghĩ thế là đủ rồi.
Thông minh đấy.
Trong khi ngoại của tôi không thể kiếm được một con mèo rừng,
ý định dày vò một đứa trẻ đã đánh thức tư tưởng Texas của bà ấy.
Sheldon.
Ta có một người khác muốn nói chuyện với con đây.
Ngoại đang làm gì với thứ bẩn thỉu đó?
Con quan tâm làm gì chứ?
Nếu không có gì là thật,
thì con gà này cũng vậy.
Tốt lắm, giờ chúng ta đang đứng rồi. Có tiến triển đấy.
Đưa nó ra khỏi đây.
Được, ta có thể làm vậy, nhưng...
Rõ ràng, ta đâu có biết đây là thứ gì.
Vì vậy, có lẽ ta sẽ đặt nó lên trên giường của con.
Được rồi, được rồi. Con sẽ thay quần áo.
Thế thì nhanh đi.
Nhưng việc này vẫn không giải quyết được khủng hoảng hiện sinh của con đâu.
Cái gì? Con muốn bế nó không?
Không ạ.
Nói ít lại. Mặc thêm quần vào.
Tiết đầu tiên của con là gì?
Vật lý chất rắn lúc 11:30.
- Con sẽ đến kịp lúc. - Mặc dù...
Và trước khi con nói "Thời gian có tồn tại không?", nó có đấy.
Vì vậy, ngừng lãng phí thời gian của ta đi.
Tên cô giáo dạy triết học là gì?
Giáo sư Ericson. Để làm gì vậy ạ?
Ta sẽ ghé thăm cô ấy để gửi lời chào.
Ngoại hãy cẩn thận.
Cô ấy có thể khiến ngoại đặt câu hỏi về những giá trị cốt lõi của mình.
Ta chỉ là một mụ già quái gở cộc cằn mà thôi.
Sẽ chẳng sao đâu.
Con cũng là một người trẻ quái gở cộc cằn, và điều đó chẳng giúp được gì cho con cả.
Bố muốn gặp con à?
Ngồi xuống.
Việc này có mất nhiều thời gian không? Con cần phải đến lớp.
Theo như những gì bố biết, có vẻ mày đâu quan tâm đến điều đó.
Giờ thì đặt mông xuống đi.
Mày đang làm cái trò gì vậy hả?
Con cúp có một tiết thôi mà. Ai bận tâm chứ?
Nhiều hơn một tiết đấy, và bố bận tâm.
Mày mà học hành vớ vẩn là sẽ bị đuổi khỏi đội bóng đấy.
Chẳng sao cả.
Vậy giờ mày không quan tâm đến chơi bóng luôn sao?
Cũng không hẳn ạ.
Bố không biết chuyện gì đang xảy ra với mày, nhưng...
tốt hơn hết là mày nên lôi đầu ra khỏi mông mày đi.
Chơi bóng thật phí thời gian.
Con có một công việc mà con có thể làm.
Con đã cam kết với đội bóng và con phải tôn trọng điều đó chứ.
Chúng ta nói xong chưa ạ?
Về lớp đi.
Khôn hồn thì mày phải vác xác đến buổi tập đấy.
Con không chắc cho điều đó với cái đầu đang cắm vào mông con đâu.
Vậy theo De Broglie,
lambda bằng "h" chia cho "m" nhân mấy?
Sheldon?
Nó có phải là vận tốc không ạ?
Đúng. Hiện nay...
No comments yet. Be the first to leave one.