처음 156줄입니다.
Ngày xửa ngày xưa, xưa rất xưa...
Ừm, xưa tầm 20 năm trước...
Người đẹp Belle đã kết hôn cùng quái thú trước sự chứng kiến
của 6000 bạn bè thân thích.
Bánh cưới to lắm.
Và thay vì tận hưởng tuần trăng mật,
quái thú đã thống nhất tất cả các vương quốc
và được chọn làm vị vua của Hợp chủng quốc Auradon.
Ông ta gom hết những kẻ xấu xa cùng đồng bọn...
mà toàn là người hay ho cả đó...
rồi ổng đày họ tới hòn đảo Tội lỗi
bao quanh bởi hàng rào phép thuật và nhốt họ ở đó.
Đó cũng chính là nơi tôi sống.
Không phép thuật.
Không wi-fi.
Không cách nào để trốn thoát. Ít nhất thì tôi từng nghĩ vậy.
Đợi chút thôi, các bạn sắp được gặp chúng tôi rồi.
Nhưng trước tiên hãy xem chuyện này đã.
Tay áo. Đầu.
Ah-ha.
Ta thật không thể tin được rằng
con sẽ đăng quang vào tháng sau.
Con vẫn chỉ là một cậu bé thôi mà!
- Thằng bé sắp 16 tuổi rồi đó chàng. - Phụ vương.
16? Vẫn còn quá nhỏ để lên ngôi.
Phải ít nhất 42 tuổi ta mới bắt đầu có quyết định chín chắn đấy.
Chàng cầu hôn thiếp năm 28 tuổi mà.
Ah, hồi đó hoặc là nàng hoặc là cái ấm trà.
Ta đùa thôi.
Mẫu hậu, phụ vương...
Ah! Nn-nnh!
Con đã chọn được sắc lệnh đầu tiên của mình rồi
Con muốn những đứa trẻ trên hòn đảo Tội lỗi
được ban cho cơ hội để có thể
được sống tại Auradon.
Mỗi lần ngắm nhìn hòn đảo đó,
con lại cảm thấy chúng ta đã bỏ rơi họ.
Con cái của kẻ thù không đội trời chung, sống dưới cùng một bầu trời với chúng ta ư?
Chúng ta sẽ đón một vài người về trước,
những đứa trẻ mà đang cần sự giúp đỡ của chúng ta nhất.
Con đã chọn sẵn rồi.
Đã chọn sẵn rồi ư?
Thiếp đã từng cho chàng một cơ hội nữa đó thôi.
Cha mẹ của chúng là ai?
Cruella del vil...
Jafar...
Nữ hoàng độc ác...
Và Maleficent.
- Ah! - Maleficent!
Bà ta là kẻ tồi tệ nhất!
- Phụ vương, nghe con nói đã. - Ta sẽ không nghe gì nữa.
Những kẻ đó đã gây ra những tội lỗi không thể dung thứ.
Phụ vương, con cái họ vô tội mà.
Người không nghĩ những đứa trẻ đó xứng đáng có một cuộc sống bình thường sao?
Phụ vương?
Đúng là những đứa trẻ đó không có lỗi gì cả.
Con làm tốt lắm.
Mình đi thôi.
Trả lại quả táo đây!
Đi thôi!
Hmm.
Chào mẹ.
Đi ăn trộm kẹo sao, Mal?
Thật đáng thất vọng đấy.
Con lấy của đứa con nít đó.
Ah! Vậy mới là con gái hư hỏng của mẹ chứ.
Đem trả lại cho thứ sinh vật dễ sợ đó đi.
- Mẹ... - Những hành động nhỏ, Mal,
làm nên sự khác biệt giữa xấu tính và xấu xa đó.
Khi mẹ bằng tuổi con,
- Mẹ đã nguyền rủa cả đống vương quốc rồi. - "Nguyền rủa cả đống vương quốc rồi."
Con đấy. Đi dạo cùng mẹ.
Nghe này, mẹ chỉ, chỉ cố dạy cho con
những điều thực sự ý nghĩa... làm thế nào để được như mẹ.
Con biết mà. Và sẽ làm tốt hơn cả mẹ.
Oh! Có tin mới đây! Mẹ quên không nói luôn.
Bốn đứa đã được chọn
để đi học tại một trường khác...
ở Auradon.
Cái gì cơ? Con sẽ không đến một trường nội trú
với toàn một lũ công chúa săm soi yểu điệu đâu!
- Và những chàng hoàng tử tuyệt vời. - Ugh.
Mà cháu không có mặc đồng phục đâu nhé.
Trừ khi là đồ da. Bác hiểu chứ?
Cháu đã từng đọc rằng Auradon có chó.
Mẹ bảo chúng là một bầy động vật hoang dại
ăn thịt những thằng bé không ngoan.
- Gâu! - Đúng đó, mẹ, bọn con không đi đâu!
Ôi, con suy nghĩ hạn hẹp quá, bí đỏ à.
Đó là những việc cần làm để thống trị thế giới.
Đầu đất!
Mal...
Con sẽ đến cái trường đó.
Con sẽ tìm mụ tiên đỡ đầu.
và con sẽ mang về cho ta cái đũa thần của mụ.
Dễ ẹc à.
Làm thế thì bọn con được gì?
Ngai vàng đôi này. Vương miện đôi này.
Cháu...cháu nghĩ ý bạn ấy là bọn cháu.
Tất cả đều vì con và ta, cưng à.
Con có thích ngắm nhìn lũ người vô tội phải khổ sở không?
- Có chứ. Ý con là, có ai lại không... - Vậy thì đem cây đũa thần về cho ta.
rồi con và ta có thể tận hưởng những điều hơn cả thế nữa.
Với cây đũa đó và cây trượng của ta,
ta sẽ có thể điều khiển được cả thiện và ác theo ý mình.
- Ý chúng ta. - Ừ thì chúng ta.
Con mà không chịu,
thì cứ là cấm túc cả đời nhé, cô lớn.
Sao cơ...mẹ...
Được rồi. Sao cũng được.
- Ta thắng. - Evie.
Con gái nhỏ xấu xa của mẹ.
con phải tìm một chàng hoàng tử với cung điện lộng lẫy
mà có dãy phòng dành cho mẹ vợ nhé.
Và nhiều thật nhiều gương nữa.
- Ah! - Không cười. Cẩn thận nếp nhăn.
Này, không ai được mang Carlo của tôi đi đâu cả,
- bởi vì tôi sẽ rất nhớ nó. - Thật sao, mẹ?
Tất nhiên rồi. Còn có ai chỉnh lại tóc,
chải lông áo và cạo nấm khỏi kẽ chân cho ta chứ?
Có lẽ học trường mới vẫn chưa phải điều tồi tệ nhất.
Ôi, Carlos, ở Auradon có rất nhiều chó đấy.
Ôi, không! Cháu không đi đâu!
Jay cũng sẽ không đi đâu cả.
Tôi cần nó ở nhà để sắp xếp lại hàng hóa trong cửa hàng.
Con chôm được gì rồi?
Một cây đèn.
Bố.
- Con đã thử rồi. - Ah!
Evie cũng sẽ không đi đâu cả
cho tới khi chúng ta xử lí được quả lông mày nối nhau này.
Các người bị làm sao vậy?
Bọn người kia từng co rúm mỗi khi nghe thấy tên chúng ta.
Suốt 20 năm qua, ta luôn tìm cách để thoát khỏi hòn đảo này.
Suốt 20 năm, chúng đã ngăn không cho chúng ta trả thù...
Trả thù Bạch Tuyết và lũ người lùn đáng ghét của ả.
- Trả thù Aladdin và tên thần đèn vênh váo của hắn! - Ta sẽ...
Trả thù lũ chó đốm lươn lẹo
đã trốn thoát khỏi bà.
Ô, nhưng chúng không cứu được chó con.
Chúng đã không cứu được...
Chúng không cứu được chó con!
Và ta, Maleficent...
Kẻ ác độc nhất trong những kẻ ác,
Ta cuối cùng cũng có thể trả thù
người đẹp ngủ trong rừng
và tên hoàng tử nhẫn tâm của ả.
- Bọn xấu! - Có đây.
Có đây?
- Thời hoàng kim của chúng ta đã tới. - Hmm.
- Hậu, đưa gương thần cho con bé. - Rồi.
Đây là gương thần của mẹ sao?
Ờ thì, nó cũng không được hoành tráng như trước
nhưng rồi chúng ta cũng vậy thôi!
- Nó sẽ giúp con tìm đồ. - Tìm hoàng tử ạ?
- Tìm cái thắt eo của ta. - Tìm đũa thần chứ còn gì ! Quên hả?
No comments yet. Be the first to leave one.