처음 190줄입니다.
Được rồi, đến giờ vẫn ổn.
Cứ chờ đấy, Shurako.
Tôi sẽ không bao giờ tha cho cô.
Á!
Vẫn không ăn thua. Mình cử động bất cẩn là tan ra ngay.
Đống bùn này từng là Yêu quái Giả mạo,
ác linh đáng sợ có thể giết bất cứ ai mà nó mạo danh.
Nhưng do gặp vấn đề tâm lý,
nó mất đi phép thuật.
Thế là tiêu rồi.
Lẽ nào mình phải làm đống bùn đến cuối đời sao?
Không!
Nếu thế, mình sẽ làm bất cứ gì cần thiết!
Có rất nhiều truyền thuyết kỳ bí về ma quỷ và linh hồn
nói cách khác là… ma.
Trên đời này, có một bang hội đứng sau tất cả những chuyện đó.
Nó tồn tại là để khiến người ta sợ hãi và hoảng loạn.
Nó tên là…
Kaikigumi!
TIẾN LÊN KAIKIGUMI
BÍ ẨN SỐ TÁM
Chà! Nhìn kìa, Mechako.
Thảo nào rét thế. Tuyết rơi rồi!
Bây giờ là tháng mấy rồi nhỉ?
Lo dọn tuyết đi là vừa.
Này. Đang là tháng mấy đấy?
Lại một ngày hoàn hảo để đi mua sắm
Gót chân nứt nẻ, khớp xương cọt kẹt
Mang hạnh phúc đích thực đến cho bạn
Mình bắt đầu cứng lại rồi…
nhưng thế này thì mình cũng không di chuyển được…
Cố lên! Cố mà chịu!
Shurako vắt kiệt sức mình,
mà còn dám gọi mình là biến thái!
Khi khôi phục được phép thuật,
tôi sẽ giết cô đầu tiên!
Ôi, mát mẻ dễ chịu quá!
Chà, kem kìa!
Muốn hạ nhiệt thì chẳng đâu bằng tủ đông siêu thị!
Tuyết nữ à?
Đúng thế.
Làm gì mà trần như nhộng thế kia?
Chán làm nên quyết định chết ở đây để gây phiền cho cửa hàng à?
Phun lời độc địa cứ như không ấy nhỉ.
Mà sao tuyết nữ lại mặc đồ bơi?
Tôi không chịu được nóng nên mặc thoáng thôi.
Khoan, cô là Shurako-sama đấy à?
Lâu lắm mới gặp!
Tôi đây mà!
Người tôi!
-Tôi là Yêu quái Giả mạo! -Hả? Yêu quái Giả mạo à?
Lâu ngày không gặp.
Nhớ ra rồi!
Cô là cái đuôi chuyên đi theo Shurako!
Chà. Người anh như cá ngừ băm đông lạnh ấy. Thích thế!
Đừng chọc tay vào người tôi! Này!
Này Yêu quái Giả mạo.
Anh định lấy mạng Shurako-sama à?
Nghe vui ra phết!
Cho tôi tham gia với!
Tôi tưởng cô với Shurako là bạn…
Thì,
cô ta tiểu thư đài các, tôi đã nghĩ chơi cùng chắc cũng xơ múi được chút.
Nhưng cô ta láo lếu, hống hách,
và tôi toàn bị đè đầu cưỡi cổ, coi là trò cười.
Kaikigumi lụi tàn, thì giờ chẳng đáng.
Cô ta hiểu vấn đề đấy.
Nào, đi thôi. Nhanh lên!
Ấy chết.
Cẩn thận chứ! Tôi dễ bị vỡ lắm!
À.
Thế để tôi đi gọi Shurako-sama nhé?
Cả người anh cứ lúc cứng lúc mềm…
Giống kem Thổ Nhĩ Kỳ thế.
Cách suy nghĩ của cô ta làm mình khó chịu quá.
Không ngờ Yêu quái Giả mạo sa sút thế.
Lũ ma quỷ có mỗi một chiêu như chúng ta làm gì có phương án B.
Tìm thấy cô rồi, Shurako-sama!
Hả?
Gặp cô ở đây vui quá!
Cô là đứa quái nào đấy?
Nhìn này!
Yukinko?
Ôi! Cô vẫn nhớ tôi cơ đấy!
Thật là vinh hạnh quá đi mất.
Lâu lắm rồi. Lần trước gặp nhau là khi nào ấy nhỉ?
Thôi, đừng bận tâm chuyện đó!
Cơ mà, tôi vừa phát hiện ra cái này hay lắm.
Muốn đi xem không?
Cái gì mà hay?
Cô phải đến tận nơi xem mới được.
Đi thôi nào. Nhanh lên!
Hây da!
Xuất hiện kiểu này à? Hết sức mờ ám, đồ ngu!
Đừng tưởng tôi là con ngốc!
Thôi nào.
Chúng ta là bạn cũ nhỉ?
Lâu lắm rồi có nói chuyện đâu!
Mà mày còn giở mấy trò rẻ tiền của con người!
Phải có chút tự trọng của loài ma đi chứ!
Thôi được.
Tôi sẽ đưa cô đến đó dù phải đóng băng cô…
Biết ngay mà.
Mình biết ngay có kẻ rình rập quanh đây.
Rút thôi!
Ôi!
Shurako-sama. Chúc một ngày tốt lành.
Phù!
Thấy như sống lại rồi!
Mau đóng cửa vào.
Tiền điện không rẻ đâu.
Thái độ thì to, ví thì lép. Vẫn như xưa.
Cô thông đồng với Yêu quái Giả mạo ngu ngốc đó đúng không?
Làm gì có chuyện đó!
Yukinko này chỉ vờ giúp hắn
để khôn ngoan vạch trần âm mưu của hắn thôi!
Tất cả là vì Shurako-sama đấy!
Cô tưởng tôi ngốc nên toàn ra bao à?
Tôi còn biết ra búa với kéo đấy nhé!
Ôi, trông đau thế!
Cô phải tin tôi chứ.
Tôi sẽ làm bất cứ gì cô sai bảo.
Thôi được.
Cái đống bùn đó lúc sung sức cũng chẳng dọa nổi ai.
Chẳng dọa nổi củ khoai á?
Cô vừa bảo tôi sai gì cũng làm đúng không?
Thế thì thăm dò Kaikigumi đi.
Con nhãi vô dụng đó vẫn tưởng có thể khôi phục được gia đình.
Cô ta vô dụng thì việc gì phải lo?
Cứ cố ép con xe tàn chạy,
rồi có ngày cháy máy!
Lại còn không có bảo hiểm!
Ờ… tôi chưa hiểu lắm.
Cô lo thế, sao không tự đi mà xem?
Câm mồm đi!
Tôi cũng có sĩ diện chứ!
Thôi đừng lải nhải nữa, đi ngay đi!
Phải, phải.
Bào sĩ diện ra mà ăn.
Mình còn chả biết sếp hiện tại.
Chà. Chỗ này xập xệ thế.
Shurako-sama bảo theo dõi phòng này.
Chắc mình trốn ở đây…
Cô ta ở đây!
Cô là ai?
Sếp à?
Phải.
Cô là ai nhỉ?
Cô thuộc Kaikigumi à?
À…
Vâng. Kiểu thế.
Xin lỗi. Tôi không nhớ cô.
Ôi! Sếp đừng bận tâm ạ.
Thực ra, thế lại hay ấy chứ.
Thật đấy ạ.
Cô là trộm à?
Không ai mời mà tự vào.
Ôi trời, không đâu!
À, đúng rồi!
Tôi nghe nói cô đang định khôi phục Kaikigumi.
Tôi muốn giúp nên mới đi tìm cô!
Đây là trụ sở của cô đúng không?
Chà, nhà cửa hoành tráng quá!
Đây không phải trụ sở của tôi.
Là nhà của người khác.
Vậy cô là trộm rồi.
Nhà người khác nhưng tôi quen chủ nhà.
Cậu ấy thô lỗ nhưng tốt tính.
Lúc chán tôi lại qua đây chơi.
-Vâng. -Cô ta khó chơi đấy.
Mình cứ hùa theo rồi chuồn cho mau.
Thế một tuần hai người "vui vẻ" mấy lần?
Tôi nhớ ra rồi.
Cô là tay sai của Shurako.
Tôi nhận ra cái giọng lấc cấc đó.
Cô có ý định gì?
Ý cô là sao?
Đừng làm mặt hầm hố thế chứ.
Cô vừa nói gì về mặt tôi?
Cô đúng là họ hàng của Shurako-sama thật.
Nhưng…
Đừng có coi thường tôi, sếp.
Làm tuyết nữ nổi giận trong không gian hẹp thế này…
cô sẽ đóng băng đến chết trong vài giây!
Gì đây?
Sếp của Kaikigumi mà phải dùng kế bẩn này à?
Shurako nói đúng thật, cô đúng là đồ vô dụng!
Để xem cô trụ được bao lâu
khi giữa chúng ta chỉ có tấm thảm mỏng này!
Ừ, tùy vào cô thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.